Hạ Chỉ Tình và những người khác đều lộ ra ánh mắt đầy hứng thú: "Tiết Hạo Lăng, ngươi còn không mau phế bỏ vũ khí đi?"
Đối với dáng vẻ tiểu nhân đắc chí kia của Tiết Hạo Lăng, bọn họ sớm đã chướng mắt, giờ có cơ hội giậu đổ bìm leo, tự nhiên sẽ không để Tiết Hạo Lăng dễ dàng thoát thân.
Thôi Hạo Ngôn càng nhìn chằm chằm vào Tiết Hạo Lăng, tên này vì minh văn mà thắng hắn, suốt thời gian qua lại còn liên tục chế giễu mỉa mai hắn, hắn sớm đã không thể nhẫn nhịn được nữa.
"Tiết Hạo Lăng, trước đó ngươi chẳng phải rất vênh váo sao? Bây giờ thành kẻ câm rồi à?"
Tiết Hạo Lăng trong lòng đã hối hận tới cực điểm, hắn vất vả lắm mới có được một món vũ khí vừa tay như vậy.
Một khi phế bỏ món vũ khí này, sức chiến đấu của hắn sẽ bị giảm sút, hắn thật sự hối hận vì trước đó đã nói ra những lời như vậy.
Sắc mặt Lữ Tịnh Lâm cũng khó coi, nếu như nàng có thể kịp thời ngăn cản, sự việc cũng sẽ không phát triển đến mức này.
Tình cảnh trước mắt, e là chẳng ai nghĩ ra được cách ứng phó.
Tiêu Lãm Mệ từ đầu đến cuối đều giữ thái độ không liên quan đến mình, như thể Tiết Hạo Lăng không phải là đồng đội của hắn vậy, bất kể Tiết Hạo Lăng ra sao cũng không chút liên can gì tới hắn.
Đột nhiên, ánh mắt Tiết Hạo Lăng sáng lên, trong đầu nghĩ ra một kế sách cực hay, sắc mặt vô cùng khó coi kia lập tức tốt lên vài phần.
"Ngươi làm sao có thể đảm bảo minh văn trong tay ngươi và minh văn của ta giống nhau? Biết đâu minh văn của ngươi chỉ trông giống về hình dáng, còn hiệu quả hoàn toàn khác biệt."
Tiết Hạo Lăng vẫn luôn không tin Bách Lý Hồng Trang có thể trực tiếp lấy ra nhiều minh văn như vậy, giá trị của minh văn vốn dĩ cực cao, huống hồ lại còn là nhiều tấm minh văn cùng loại như thế?
E là ngoài minh văn sư ra, chẳng còn ai có thể lấy ra nhiều minh văn cùng loại một lúc như vậy đâu nhỉ?
Huống hồ, minh văn trông có vẻ giống nhau về hình dáng thì nhiều, nhưng hiệu quả của chúng lại hoàn toàn khác biệt.
Lúc trước hắn chỉ vì minh văn mà Bách Lý Hồng Trang đột ngột lấy ra làm cho hoảng sợ, giờ nghĩ lại mới phát hiện bản thân suýt chút nữa mắc mưu của Bách Lý Hồng Trang.
Theo lời của Tiết Hạo Lăng vừa dứt, bầu không khí tại hiện trường lại thay đổi lần nữa, như vậy thì cách nói của Tiết Hạo Lăng không phải là không có lý.
Thôi Hạo Ngôn và những người khác cũng không khỏi nhìn về phía Bách Lý Hồng Trang, hiệu quả cụ thể của những minh văn này bọn họ cũng không rõ.
Chỉ là, bọn họ vốn luôn vô cùng tin tưởng Bách Lý Hồng Trang, chỉ cần Bách Lý Hồng Trang nói minh văn này giống với của Tiết Hạo Lăng, họ liền tin tưởng!
Tiết Hạo Lăng đắc ý nhìn Bách Lý Hồng Trang, hắn muốn xem xem lần này Bách Lý Hồng Trang còn giả vờ tiếp thế nào!
Bách Lý Hồng Trang nhếch môi nở nụ cười nhàn nhạt, nói: "Nếu như ta chứng minh được thì sao?"
Minh văn do chính nàng vẽ, nàng là người hiểu rõ nhất, kết cấu và hiệu quả của những minh văn này đều như nhau.
Chỉ là, theo sự mài giũa thủ pháp vẽ minh văn của nàng, hiệu quả của những minh văn phía sau này có lẽ còn tốt hơn minh văn của Tiết Hạo Lăng vài phần.
Tiết Hạo Lăng vốn muốn nhìn thấy dáng vẻ hoảng loạn của Bách Lý Hồng Trang, nhưng lại thấy Bách Lý Hồng Trang thản nhiên như mây trôi nước chảy, không chút lo lắng, trong lòng cũng không khỏi nảy sinh một tia bất an.
Đáng chết!
Kể từ khi quen biết Bách Lý Hồng Trang đến nay, những việc người phụ nữ này làm luôn mang lại cho hắn cảm giác khó nắm bắt.
Chuyện bình thường vốn nắm chắc phần thắng, đến chỗ Bách Lý Hồng Trang lại dường như trở nên không khả thi, chẳng lẽ Bách Lý Hồng Trang này lại giỏi chiến thuật tâm lý đến vậy?
Sau khi nếm một quả đắng, Tiết Hạo Lăng cũng đã học được khôn ngoan, không tiếp tục buông lời ác độc nữa.
"Ngươi cứ chứng minh cho ta xem rồi hãy nói, đừng tưởng lấy ra vài thứ có hình vẽ giống nhau là có thể khiến ta mắc lừa!"