“Hoàn lão lại nghiêm túc đến vậy sao?” Giản Thanh Thu nhàn nhạt cười, thần sắc lộ ra vài phần không để tâm, “Cuộc so tài này vốn dĩ có thể xảy ra ngoài ý muốn, thủ đoạn của Nam Cung Tu Kiệt cũng không có gì không ổn. Huống hồ, vị học sinh kia của các người cũng đâu có bị thương quá nghiêm trọng.”
Nghe Giản Thanh Thu nói vậy, trong mắt Hoàn Sở U thoáng hiện lên một tia lạnh lẽo.
Tính cách của Giản Thanh Thu thế nào, ông hiểu hơn ai hết. Lời xin lỗi này chẳng qua cũng chỉ là làm bộ làm tịch mà thôi.
Cũng chính vì vậy, ông càng cảm thấy chán ghét bộ dạng giả nhân giả nghĩa ấy của Giản Thanh Thu.
“Nếu Hiệu trưởng Giản đã nghĩ như vậy, vậy tôi cũng không còn gì để nói.”
Giọng điệu của Hoàn Sở U cũng chẳng mấy dễ chịu. Bất cứ ai gặp phải chuyện này đều không thể thấy vui vẻ được, người bị thương là học sinh của ông, ông đương nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện này.
Thấy Hoàn Sở U có vẻ như muốn làm lớn chuyện, trong mắt Giản Thanh Thu cũng hiện lên một tia khinh miệt, nhưng thần sắc vẫn vô cùng thản nhiên.
“Nam Cung Tu Kiệt bẩm sinh đã như vậy rồi, hơn nữa thiên tài thì cũng có vài cá tính riêng, điều này cũng là dễ hiểu. Nếu như có người đủ khả năng đá Nam Cung Tu Kiệt xuống đài như vậy, tôi cũng sẽ không có bất kỳ ý kiến gì.”
Lời vừa nói ra, cơn giận của Hoàn Sở U càng thêm dữ dội. Lời này của Giản Thanh Thu rõ ràng là đang khoe khoang, coi thường Học viện Thương Lan không có ai đủ sức đánh bại Nam Cung Tu Kiệt.
“Hiệu trưởng Giản, sông có khúc người có lúc, làm người khiêm tốn vẫn tốt hơn, nếu không sẽ có ngày ngã rất đau đấy!”
Hoàn Sở U phủi tay đứng dậy, không thèm để tâm đến Giản Thanh Thu nữa, ông cũng không muốn ngồi lại đây thêm giây phút nào. Tiếp tục ngồi đây, ngay cả bản thân ông cũng thấy buồn nôn. Ông lập tức không chút do dự đi về phía đội ngũ của Học viện Thương Lan.
Thấy hành động của Hoàn Sở U, trong mắt Giản Thanh Thu thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc, ngay sau đó một nụ cười lạnh lẽo hiện lên trên gương mặt gã.
“Học viện Thương Lan bây giờ tính khí càng lúc càng lớn rồi nhỉ, chỉ sợ là do biết chắc chắn sẽ thua nên mới buông xuôi mặc kệ đấy thôi!”
Giản Thanh Thu mỉa mai. Học viện Thương Lan hiện tại vốn đã liên tục đi xuống, biết đâu tương lai sẽ hoàn toàn bị xóa tên trên Thánh Huyền đại lục, không hiểu giờ này còn làm cao cái gì.
“Học viện Thương Lan chắc hẳn đang tưởng rằng lần giao lưu học viện này có thể lật ngược thế cờ, ta thấy bọn họ chẳng có bản lĩnh thật sự gì, ngược lại lại rất biết nằm mơ đấy.” Thương Hồng Hi cười nhạt nói.
Giản Thanh Thu và Thương Hồng Hi nhìn nhau, cả hai đều cười lớn. Thứ mà bọn họ muốn, chính là Học viện Thương Lan phải mất hết mặt mũi!
Đông Phương Ngọc được Lục Hoài Ngạn và Phó Hoằng Bác dìu về đội ngũ, chỉ là Đông Phương Ngọc cả người tỏ ra vô cùng lạc lõng. Gương mặt vốn dĩ luôn tỏa sáng nay tràn đầy vẻ mờ mịt, đôi mắt rực rỡ lúc này cũng ảm đạm không chút ánh sáng.
“Đông Phương Ngọc, xốc lại tinh thần lên, một lần thất bại chẳng là gì cả.” Lục Hoài Ngạn lên tiếng nói.
Chỉ là, Đông Phương Ngọc dường như không nghe thấy gì, trong đôi mắt vẫn lóe lên những tia đau khổ.
Từ khi tu luyện đến nay, cậu chưa bao giờ phải chịu sự sỉ nhục như vậy, cả người như thể vừa chịu đả kích to lớn, căn bản không thể thoát ra khỏi tâm trạng này.
Hoàn Sở U lúc này cũng đã đi tới bên cạnh Đông Phương Ngọc, sau khi nhìn thấy thần sắc của cậu, ông liền nhận ra tình hình không ổn.
Là phó hiệu trưởng, loại chuyện này ông không phải là chưa từng thấy. Nếu như Đông Phương Ngọc không thể tự điều chỉnh trạng thái này, vậy thì đứa nhỏ này coi như phế rồi!
“Đi! Đưa Đông Phương Ngọc về trước!”
Hoàn Sở U quyết đoán ra lệnh, môi trường ồn ào thế này cực kỳ bất lợi cho Đông Phương Ngọc, ông bắt buộc phải tìm cách giúp cậu vực dậy tinh thần.
Lục Hoài Ngạn và Phó Hoằng Bác liên tục gật đầu, lập tức đưa Đông Phương Ngọc trở về nơi nghỉ ngơi.