Thực ra, kể từ khi Bách Lý Hồng Trang tu luyện Hoán Ma Kinh, người ngoài không thể trực tiếp dò xét ra tu vi của nàng, trừ phi nàng tự mình bộc lộ trong khi chiến đấu.
Chính vì vậy, Nguyễn Ngọc Long mới đi một nước cờ sai lầm, khiến Linh Ẩn Học Viện thua một trận tỷ thí.
Sắc mặt Giản Thanh Thu vô cùng khó coi, vốn dĩ Nam Cung Duyệt Nhi đấu với Hạ Chỉ Tình là một ván thắng chắc, vậy mà lại đi khiêu chiến Bách Lý Hồng Trang.
Khiêu chiến thành công thì không nói làm gì, đằng này lại thua, uổng công mất đi một ván đã đành, lại còn khiến người khác xem một vố cười, thân là viện trưởng Linh Ẩn Học Viện, ông ta đúng là mất hết mặt mũi.
Giản Thanh Thu không kìm được liếc nhìn Nguyễn Ngọc Long một cái, Nguyễn Ngọc Long càng thêm giật mình.
Hắn trước đó đã chịu phạt, hôm nay mới được ra ngoài, không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, e là viện trưởng sẽ không tha cho hắn.
Nghĩ đến đây, lòng Nguyễn Ngọc Long cũng lạnh đi, sao có thể ngờ được mình lại xui xẻo đến mức này!
Ý cười nơi đáy mắt Hoàn Sở U càng đậm hơn vài phần, Thương Lan Học Viện có thể chiêu mộ được Bách Lý Hồng Trang, quả thực là phúc khí của Thương Lan Học Viện!
Ngay từ trước khi xuất phát, ông và Nhậm Thiên Hùng đã chuẩn bị sẵn tâm lý, chỉ là không ngờ biểu hiện của Bách Lý Hồng Trang lại kinh diễm đến mức ấy, biết đâu chừng… vẫn còn một tia hy vọng!
Thương Hồng Hi sau khi nhìn thấy sắc mặt khó coi của Giản Thanh Thu, trong lòng lại có chút vui mừng thầm.
Dù ông và Linh Ẩn Học Viện cùng một trận doanh, nhưng vì sự thất bại của Bắc Hải Học Viện trước đó, Giản Thanh Thu chưa từng nể mặt ông chút nào.
Giờ đến lượt Linh Ẩn Học Viện thua một ván, Bắc Hải Học Viện lại có thể gỡ gạc lại ván này, quả thật vô cùng sảng khoái!
"Trận thứ hai, Cung Thiếu Khanh đối chiến Tiết Hạo Lăng!"
Theo tiếng nói của Lâm Anh Hào vừa dứt, Cung Thiếu Khanh và Tiết Hạo Lăng đều bước lên đài tỷ võ.
"Cung Thiếu Khanh, cố lên!"
Trên mặt Bách Lý Hồng Trang rạng rỡ nụ cười tươi tắn, nàng tin rằng Cung Thiếu Khanh chắc chắn có thể giành thắng lợi trong trận tỷ thí này.
Cung Thiếu Khanh khẽ gật đầu, ngẩng cao đầu sải bước lên đài tỷ võ, bộ dạng khí định thần nhàn kia cũng khiến mọi người sáng mắt lên.
Với khí chất và tướng mạo của Cung Thiếu Khanh, khi ở trong học viện chắc chắn sẽ là tiêu điểm chú ý của mọi người, ngay cả ở Linh Ẩn Học Viện, cũng có không ít nữ học viên chú ý đến.
So với sự tự tin tràn đầy của Cung Thiếu Khanh, Tiết Hạo Lăng lại tỏ ra vô cùng ủ rũ, hành động trước đó khiến hắn bị đạo sư quở trách một trận, tâm tình vốn đã thấp thỏm nay lại càng tồi tệ hơn.
Nhìn vũ khí trong tay, hắn không còn vẻ đắc ý như trước nữa, trái lại, hắn thậm chí có chút hối hận vì đã sử dụng minh văn này.
Nếu không, giờ hắn sao có thể rơi vào cảnh ngộ này?
Bách Lý Hồng Trang chậm rãi đi đến bên cạnh Mặc Vân Giao, đôi mắt phượng khẽ ngước lên, "Mặc công tử, ta vì chàng mà vô duyên vô cớ bị Nam Cung Duyệt Nhi nhắm vào đấy..."
Nghe vậy, nơi khóe môi Mặc Vân Giao cũng hiện lên một tia cười, "Ta giúp nàng một lần, nàng cũng giúp ta giải quyết một phiền toái, coi như hòa?"
Bách Lý Hồng Trang đánh giá Mặc Vân Giao một cái, ngay sau đó thu hồi ánh mắt, gật đầu, "Thành giao!"
"Chẳng lẽ ngày đó chàng ra tay tương trợ chính là vì muốn ta giúp chàng rũ bỏ cái phiền toái này sao?"
Đôi mắt Bách Lý Hồng Trang khẽ nheo lại, trong mắt lấp lánh ánh sáng trí tuệ, nếu không có sự tồn tại của Nam Cung Tu Kiệt và Nam Cung Vũ Tân, e là Nam Cung Duyệt Nhi cũng sẽ không biết chuyện xảy ra vài ngày trước.
Mặc Vân Giao xua xua tay, "Đây chẳng qua chỉ là trùng hợp mà thôi, hơn nữa, chuyện phát triển như thế nào sao ta có thể dự liệu được? Nàng đề cao ta quá rồi."