Nhìn bộ dáng không chút bận tâm đó của Bách Lý Hồng Trang, ngay cả công chúa hoàng thất cũng chẳng thể hào phóng vung tay quá trán như vậy nhỉ?
Thật ra, sau khi nhìn thấy hành động này của Bách Lý Hồng Trang, trong mắt Nam Cung Duyệt Nhi cũng hiện lên vẻ kinh ngạc.
Bản thân nàng lấy ra một bình Hồi Khí Đan trọn vẹn thì đương nhiên không có vấn đề gì, nhưng cứ thế đưa cho người khác uống thì có chút quá lãng phí.
"Lữ Tịnh Lâm, cô có biết Bách Lý Hồng Trang đó đang làm gì không?"
Lữ Tịnh Kỳ đã ngất xỉu, ánh mắt Nam Cung Duyệt Nhi liền rơi trên người Lữ Tịnh Lâm, trong mắt nàng, cặp chị em này cũng chẳng khác nhau là mấy.
Lữ Tịnh Lâm khẽ lắc đầu: "Chẳng qua là làm màu để thu hút sự chú ý mà thôi, Bách Lý Hồng Trang bất kể lúc nào cũng thích làm tâm điểm để mọi người chú ý."
Nghe vậy, ánh mắt Nam Cung Duyệt Nhi nhìn về phía Bách Lý Hồng Trang càng thêm một phần chán ghét, vốn dĩ nàng chẳng có ấn tượng tốt gì với Bách Lý Hồng Trang, nay lại càng chán ghét tột độ.
"Ồ, Bách Lý Hồng Trang, cô sẽ không phải là muốn giúp Hạ Chỉ Tình khôi phục sức chiến đấu đấy chứ?"
Tiết Hạo Lăng chế giễu nhìn Bách Lý Hồng Trang, bất cứ ai cũng hiểu rõ Hạ Chỉ Tình đã kiệt sức, trong thời gian ngắn căn bản không thể nào khôi phục lực lượng.
Thời gian nghỉ ngơi một canh giờ này tuy ngắn ngủi, nhưng nếu nắm bắt được thì đối với họ cũng có sự giúp đỡ không nhỏ, Bách Lý Hồng Trang lại đem thời gian này tiêu tốn trên người Hạ Chỉ Tình, chẳng phải là tự tìm khổ sao?
Bách Lý Hồng Trang liếc Tiết Hạo Lăng một cái, lười biếng nói: "Chúc mừng ngươi, đoán đúng rồi."
Thấy Bách Lý Hồng Trang trực tiếp khẳng định phán đoán của mình, Tiết Hạo Lăng cũng ngẩn ra, ngay sau đó liền bật cười.
"Cô thực sự rất thích diễn vở kịch hào phóng vô tư nhỉ, trước là tặng minh văn của Vũ Bảo Các cho đồng đội, bây giờ lại vì cứu một đồng đội căn bản vô dụng mà hao phí tinh lực của bản thân."
"Nếu như tu luyện giả của Thương Lan Học Viện đều là hạng đàn bà nhân từ như vậy, ta thấy cô không bằng trực tiếp bỏ cuộc thi đấu cho xong."
Tiết Hạo Lăng vô cùng không ưa Bách Lý Hồng Trang, vào lúc này khôi phục bản thân về trạng thái đỉnh phong mới là quan trọng nhất, hành động như vậy của Bách Lý Hồng Trang không khác gì "trộm gà không thành lại mất nắm thóc".
Thế nhưng, Bách Lý Hồng Trang căn bản lười để ý tới Tiết Hạo Lăng, đối với loại gia hỏa ích kỷ vụ lợi này, từ trước tới nay chưa bao giờ biết thế nào là lợi ích tập thể.
Hiện tại bọn họ là vì học viện mà xuất chiến, cũng không phải là hoàn toàn dựa vào sức mạnh của bản thân.
Nếu như toàn bộ tu luyện giả của Thương Lan Học Viện đều thất bại ở vòng thứ nhất, chỉ có một người tiến cấp tới cuối cùng thì có ích lợi gì?
"Tiết Hạo Lăng, theo ta thấy, ngươi và cặp chị em Lữ gia kia thật sự rất hợp nhau." Đáy mắt Hạ Chỉ Tình lóe lên tia sáng phẫn nộ không vui, "Ngươi đừng theo đuổi Lữ Tịnh Lâm nữa, hay là làm đại tỷ Lữ gia đi, cái tính cách lải nhải này của ngươi thật đúng là giống hệt hai chị em nhà họ Lữ!"
Chẳng nói gì khác, hễ có người nào dám chế giễu bọn họ, Hạ Chỉ Tình tuyệt đối là người đầu tiên phản kích lại.
Hai chị em Lữ Tịnh Lâm thì không nói làm gì, bây giờ Lữ Tịnh Kỳ đã bị nàng đánh ngất, khó khăn lắm mới được thanh tịnh một chút, vậy mà Tiết Hạo Lăng lại xuất hiện, đây chẳng phải là tự tìm đánh sao?
Nghe những lời của Hạ Chỉ Tình, sắc mặt Tiết Hạo Lăng nhất thời khó coi.
Đối với nam nhân mà nói, luận điệu không thể chịu đựng nổi nhất là gì?
Đó chính là việc người khác nói hắn không phải là nam nhân!
Oái oăm thay Hạ Chỉ Tình lại nói ra, đúng là là có thể nhẫn, thục bất khả nhẫn!
"Hạ Chỉ Tình, cái loại phế vật chỉ biết kéo chân đồng đội như cô, ngoài cái miệng lợi hại ra thì còn có bản lĩnh gì?" Tiết Hạo Lăng lạnh lùng nói.
Hạ Chỉ Tình đảo mắt một cái: "Ít nhất, Lữ Tịnh Kỳ là bại tướng dưới tay ta!"