Tầm Bảo Thần Đồng

Lượt đọc: 2859 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 958
Bản đồ kho báu điêu khắc khảm chỉ bạc

❊ ❊ ❊

Cái gì gọi là nhất chiến thành danh, cái gì gọi là danh dương thiên hạ. Lý Mặc đã thấy rõ điều đó từ trên người Trần Tiểu Yến, dù sao thì những người ở thôn Tiểu Ngô kia trước là kính cẩn chào tạm biệt Lý Mặc, sau đó lại kính cẩn chào tạm biệt Trần Tiểu Yến.

Họ kính ngưỡng Lý Mặc, nhưng lại kính sợ Trần Tiểu Yến.

“Chào Lý tiên sinh, chào Trần tiểu thư.”

Mã Thiên Vũ xua xua tay với hai người, còn về phần Trần Tiểu Quân, họ đã trực tiếp ngó lơ rồi.

“Tiểu Quân, khi nào Ngu Đình và mọi người tới Côn Thành?”

“Bảy giờ mười phút tối sẽ tới ga, em đã sắp xếp người đón rồi. Còn Tông Hùng và mọi người ngày mai mới tới Côn Thành. Tiểu sư thúc, cái hòm gỗ thời nhà Minh để lại này có manh mối gì không ạ?”

“Về khách sạn ta sẽ nghiên cứu kỹ, cụ thể đợi ngày mai mọi người gặp mặt rồi hãy nói.”

Trong khách sạn, Lý Mặc gọi một bình trà xanh, lại mượn dụng cụ ở quầy lễ tân, sau đó chuẩn bị tháo hòm trong phòng.

“Tiểu sư thúc, ý người là cái nắp này có hai lớp, đồ vật kẹp ở giữa ạ?”

Trần Tiểu Yến lật qua lật lại cái nắp nhưng không nhìn ra manh mối gì.

“Tiểu Yến, đừng làm phiền tiểu sư thúc.” Trần Tiểu Quân ở bên cạnh lên tiếng.

“Ơ, em chỉ tò mò thôi mà.”

Lý Mặc mỉm cười, sau đó dùng một chiếc tua vít từ từ cạy dọc theo mép mặt sau của nắp hòm gỗ. Dẫu sao đây cũng là hòm gỗ hoàng hoa lê được lưu truyền từ trong hoàng cung nhà Minh, cũng là cổ vật có lịch sử ba bốn trăm năm, nếu không cần tháo dỡ bạo lực thì cố gắng giữ gìn sự nguyên vẹn của nó.

“Tiểu sư thúc, hai lớp ván này ép chặt thật đấy, thời nhà Minh hồi đó không lẽ đã dùng keo dán rồi ạ?”

“Thực ra, lịch sử sử dụng keo động vật ở nước ta đã kéo dài hơn 2000 năm, “Khảo Công Ký” từng ghi chép: Keo hươu màu xanh trắng, keo ngựa màu đỏ thẫm, keo chuột màu đen, keo cá làm mồi, keo tê giác màu vàng. Cho nên thợ mộc thời xưa dùng keo là chuyện rất bình thường, chỉ là độ dính của keo thời đó kém xa chất lượng keo công nghệ hiện đại mà thôi.”

Lý Mặc giải thích một hồi, đây đều là những kiến thức rất lệch môn, may mà lúc nhỏ anh đọc nhiều sách, cuối cùng cũng không bị mất mặt trước mặt cô cháu sư điệt có khả năng chiến đấu cực mạnh này.

Đợi trở về kinh đô sẽ sắp xếp để cô bé dạy cho Tư Tư và Duệ Duệ Ngũ Lang Bát Quái Côn pháp, ừm, dẫn hai nhóc con cùng lớn lên vui vẻ.

Lớp ván bên trong cuối cùng cũng cạy ra, Lý Mặc cẩn thận đổ ra, mặt sau của lớp ván đó điêu khắc một bức tranh, hơn nữa còn là bản đồ khảm chỉ bạc.

Trải qua mấy trăm năm, những sợi chỉ bạc khảm kia vẫn sáng mới như ban đầu, không hề bị oxy hóa thành màu đen.

Sơn mạch, sơn câu, cao phong vân vân đều được điêu khắc vô cùng sống động.

“Bản đồ kho báu.”

Trần Tiểu Yến vẫn là lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy Lý Mặc tìm được bản đồ kho báu, hơn nữa bản đồ kho báu kiểu này hoàn toàn khác với trên phim truyền hình. Bản đồ kho báu trên tivi loại thì vẽ trên da động vật, loại thì vẽ trên phiến đá mỏng. Giống như trước mắt thế này, trước hết điêu khắc ra đường nét phác thảo của bản đồ kho báu rồi sau đó mới khảm chỉ bạc thì đây là lần đầu tiên nhìn thấy.

“Đi lấy giấy bút đi.”

Trần Tiểu Quân mang giấy bút tới, Lý Mặc đối chiếu với bề mặt ngoài để sao chép lại. Đây dù sao cũng là bản đồ vẽ từ mấy trăm năm trước, với điều kiện thời bấy giờ căn bản không thể so sánh với bản đồ viễn thám vệ tinh hiện nay.

Bản đồ thế núi vẽ từ mấy trăm năm trước mà có thể có độ tương đồng ba bốn phần đã là rất ghê gớm rồi. May là trên bản đồ này có chú thích, tìm kiếm cũng có phương hướng.

“Tiểu sư thúc, Doanh Doanh tiểu thư gọi điện video tới ạ.”

Trần Tiểu Quân đưa điện thoại cho Lý Mặc, sau đó ra hiệu cho Trần Tiểu Yến đi ra ngoài trước. Sau khi Lý Mặc kết nối điện thoại, liền nhìn thấy cô đang lau mái tóc ướt sũng.

“Tiểu Mặc, anh hiện tại đang ở Côn Thành hay là nơi khác ở Vân Tỉnh vậy?”

“Cách Côn Thành hai ba tiếng đi đường, con trai ngủ cả rồi à?”

“Ăn no bụng đã ngủ từ lâu rồi, hôm nay luật sư Chu Minh Thành gọi điện bảo em ngày mai qua đó xác nhận vài chi tiết, chi tiết cụ thể em cũng không hiểu, cứ ký tên là được ạ?”

“Đúng vậy, các chi tiết cụ thể và dữ liệu chi tiết thì đội ngũ của luật sư Chu cũng sẽ nói rõ cho em biết, em chỉ cần nhớ đại khái vài dữ liệu là được.”

“Vậy em biết rồi, anh đang làm gì đó?”

Lý Mặc chuyển camera, nhắm vào cái hòm gỗ đã tháo ra trên bàn, cùng với bản đồ kho báu khảm chỉ bạc kia: “Đang làm công việc cũ của anh đây.”

“Đây là bản đồ kho báu do ai để lại vậy?”

“Hiện tại phán đoán sơ bộ có thể có liên quan đến Bình Tây Vương Ngô Tam Quế thời đầu nhà Thanh, nhưng chưa tìm thấy thì tất cả vẫn là ẩn số.”

“Vậy bao giờ anh về kinh đô?”

“Người tới kinh đô để giao lưu văn hóa đó không phải vẫn chưa đi sao? Anh đợi thêm chút nữa, đợi kinh đô bình lặng rồi hãy về, ở bên này coi như tìm sự thanh tịnh.”

“Được, anh nghỉ ngơi sớm đi, em đi sấy tóc đây.”

Lý Mặc cúp điện thoại, liền thấy Trần Tiểu Yến đang trừng trừng mắt nhìn mình, không khỏi tò mò hỏi: “Trên mặt anh có hoa hay sao?”

“Cái đó thì không, chỉ là lúc anh nhận điện thoại của chị Doanh Doanh, khóe miệng anh cười suýt nữa là rách cả ra rồi.”

“Có khoa trương như em nói không vậy?”

Lý Mặc cúi đầu tiếp tục nghiên cứu bản đồ kho báu đã sao chép, sau đó lấy điện thoại ra bắt đầu tìm kiếm thông tin tư liệu liên quan.

“Không tìm kiếm được bất kỳ thông tin nào về 'Cửu Trọng Lĩnh'.”

Lý Mặc hơi nhíu mày, trên bản đồ viết rõ ràng địa danh Cửu Trọng Lĩnh này, nhưng lại không tra được bất kỳ thông tin nào. Hoặc là Cửu Trọng Lĩnh đã đổi tên, hoặc là Cửu Trọng Lĩnh chỉ là một ký hiệu tượng trưng.

Đang chuẩn bị nghĩ cách khác, điện thoại đặt ở bên cạnh lại vang lên, là Lộ Tả Dịch gọi tới.

“Chào Lộ tiên sinh, buổi tối tốt lành.”

“Lý tiên sinh, không làm phiền anh nghỉ ngơi chứ?”

“Mới mấy giờ đâu, làm gì mà ngủ sớm thế được. Lộ tiên sinh, việc bên đó anh xử lý thế nào rồi, có phải thời gian gấp quá không? Tôi sẽ ở lại đây thêm một thời gian nữa, cần tôi phối hợp làm gì thì cứ nói.”

“Lý tiên sinh, thật sự là kế hoạch không theo kịp thay đổi, phương án Thiên Kiều Kế Hoạch của anh đã hình thành bản thảo, công văn đầu đỏ đã ban hành xuống các khu vực, sáng nay vừa họp là tất cả đều đang thảo luận chuyện này, trong cuộc họp còn thống nhất quyết định thành lập một tổ trù bị, mục đích của nó chắc anh cũng đoán được.”

Nghe giọng điệu của Lộ Tả Dịch có vẻ rất thất vọng, rõ ràng là một nước cờ tuyệt hảo, nhưng kế hoạch còn chưa triển khai đã bị công văn của cấp trên làm rối loạn, bây giờ ai cũng muốn tranh giành một chút công lao trong chuyện này.

“Anh có trong tổ trù bị không?”

“Có.”

“Ngày mai anh tìm một lý do rút ra là được, việc khác cứ tĩnh quan kỳ biến.”

Ở chỗ Lộ Tả Dịch nhìn sự việc thấy rất hóc búa, nhưng ở phía Lý Mặc thì thấy muốn phá cục thật sự quá đơn giản. Mặc kệ các người có tổ trù bị gì, Thiên Kiều Kế Hoạch thực thi thế nào, chọn khu vực thử nghiệm đầu tiên ở đâu, đầu tư bao nhiêu vốn liếng vân vân đều cần bản thân gật đầu mới được.

Tôi không gật đầu, các người có nhảy nhót hung hăng thế nào thì cũng vậy thôi, đều là những gã hề không lên nổi mặt bàn.

Lộ Tả Dịch ở đầu dây bên kia im lặng một lúc mới hiểu ra đạo lý trong đó.

“Lý tiên sinh, hai ngày nay tôi cảm thấy hoảng loạn lắm, sáng mai dậy sớm là tới bệnh viện kiểm tra sức khỏe tổng quát thật chi tiết. Tôi không tán gẫu với anh nữa, có việc lại liên hệ.”

“Lộ tiên sinh, anh phải bảo trọng.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:874
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »