Xây Dựng Hạnh Phúc
Cho mình và cho người

Lượt đọc: 4952 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
24 KHẨN CẤP!

NHỮNG khi chúng ta ở trong một tình trạng khẩn cấp thì như có một phép mầu, và khả năng sáng tác của ta bỗng tăng lên ghê gớm, ta hóa ra thông minh lạ thường.  

            Để cứu một người thân, một thiếu nữ yếu đuối có thể hóa ra can đảm như một con cọp, mạnh mẽ như một lực sĩ. Để tránh một tai nạn, một người lái xe có thể trong một phần mấy giây, làm được một kì công: vừa dùng mặt dò xét, vừa dùng trí óc quyết định, vừa dùng tay, chân để lái, thắng; nếu phải tập tành thì cả mấy tuần cũng chưa chắc đã được kết quả đó.  

            Khi ở trong một tình thế khẩn cấp chung cho mọi người, chẳng hạn trong một cơn lụt, một đám hỏa hoạn, trong thời kỳ chiến tranh, nhiều người đàn ông và đàn bà tầm thường làm được những việc kinh thiên động địa.

            Một tình thế khẩn cấp luôn luôn làm cho tính tình con người thay đổi hẳn: những cái gì tầm thường, ti tiễu, vô ích, bỗng biến đi tức thì.  

            Chắc bạn đã có lần gặp một tình thế khẩn cấp, đã thấy người khác hoặc chính bạn thực hiện được một việc vẻ vang, đã có một cử động hoặc một ý nghĩ cứu vãn được tình thế, cứu sống được mạng người.  

            Lúc đó, bao nhiêu phần tốt trong con người ta hiện cả lên. Làm sao ta có thể tự tạo được tình trạng tâm lý đó để lợi dụng đến cực độ những khả năng tiềm tàng của ta mà không gây một tình thế nguy hiểm? Thành công hoàn toàn thì không thể được. Nhưng có thể tạo được một tình thế khẩn cấp, có ích cho ta mà không nguy hiểm. Nhu cầu số một, nhu cầu tối khẩn của ta là nhu cầu KHÔNG KHÍ. Cái gì nguy hại cho sự hô hấp thì có hại cho sinh mạng của ta, và có thể gây ra một tình trạng khẩn cấp bực nhất.

            Bạn thử thí nghiệm như vầy: Hít thật đầy phổi. Rồi nín thở cho thật lâu, lâu nữa, lâu thêm một chút nữa. Bây giờ bạn thở ra từ từ. Thở cho hết ra, thở nữa, nữa, thở cho không còn chút không khí nào trong phổi, cho phổi hoàn toàn rỗng. Và khi phổi đã hoàn toàn rỗng thì cứ để cho nó rỗng. Đừng hít vào vội - chưa - chưa - chưa được phép hít - phải để cho nó rỗng ít lâu nữa, cho tới khi bạn không còn chịu nổi mới thôi. Và BÂY GIỜ hít không khí vô.

            Trong mấy giây mà bạn quyết tâm ngưng thở đó bạn đã ở trong một tình thế khẩn cấp ít nhiều. Trong mấy giây mà bạn coi như lâu vô tận đó, ba chục tỉ tế bào của bạn như đồng thanh la lên: "Không khí! Không khí!" Không khí!" (Thực ra chúng chưa thiếu không khí đâu; tiếng kêu la khẩn thiết đó chỉ là một phản ứng máy móc vì mức óc-xýt cạc-bôn trong máu đã tăng lên nhiều; nhưng hậu quả cùng kịch liệt như thế cả ba chục tỉ tế bào đều thiếu không khí, đều la lên một lượt).  

            Trong khoảng ba chục giây thiếu không khí đó thì chẳng còn có gì quan trọng cho bạn bằng việc thở.  

            Bây giờ xin bạn nghĩ tới nỗi lo lắng hiện tại của bạn, tới vấn đề của bạn: tóm tắt nó trong một tiếng thôi. Chẳng hạn:  

                        Việc làm

                        Sức khỏe

                        Vợ chồng

                        Thời giờ

                        Cô độc

                        Tiền

                        Đau khổ

            Bạn đã tóm tắt nỗi lo lắng hoặc vấn đề của bạn trong một tiếng rồi chứ? Tiếng đó chứa hết những ý tưởng hoặc tình cảm của bạn về điều bạn đương bận tâm đến chứ?  

            Rồi bạn làm tiếp như sau, nằm mà làm:  

            Diễn trong một tiếng vấn đề hoặc nỗi lo lắng của bạn.  

            Trong khi lặp lại thầm tiếng đó thì hít không khí cho thật đầy phổi; tới khi nó không chứa nổi nữa mới thôi.  

            Cũng vẫn trong khi lặp lại thầm tiếng đó, bạn nín thở cho thật lâu, khi nào nín không được nữa mới thôi.  

            Cũng vẫn trong khi lặp lại thầm tiếng đó, bạn từ từ thở ra bằng miệng, tất cả không khí ở trong phổi, thở ra cho thật hết...

            Cũng vẫn trong khi lặp lại thầm tiếng đó, bạn phì hơi ra, như khi đọc chữ S để xem đã thực hết không khí trong phổi chưa. Phì ra thật lâu, khi nào không thể phì được nữa thì mới thôi. Cũng vẫn trong khi lặp lại thầm tiếng đó, bạn thót bụng lại, cho các bắp thịt co lại.

            Phải coi chừng kỹ. Đừng để cho mũi hít vô một chút không khí nào mà bạn không hay.  

            Trong khi lặp lại thầm tiếng đó, phải để cho phổi rỗng, tuyệt nhiên không được nhúc nhích, như vậy thật lâu - các tế bào la hét đòi không khí, mặc chúng, bạn cứ lặp lại tiếng đó - khi nào chịu không nổi nữa thì mới được thở! Để cho không khí tràn vô cơ thể bạn như một dòng sinh lực sáng ngời, đem sinh khí lại cho các tế bào.        

            Bạn hỏi tôi: "Làm như vậy vì mục đích gì? Để mong kết quả gì?" Tôi xin thưa:  

            Trong cái tình thế khẩn cấp sống hoặc chết, vấn đề của ta sẽ thay đổi kích thước. Khi ta chú hết ý vào vấn đề đó thì ta làm cho tiềm thức của ta hoạt động giúp ta, và ta có thể có một nhãn quang hoàn toàn mới mẽ về vấn đề.  

            Ngoài ảnh hưởng rất mạnh đó về tâm lý lại có thêm ảnh hưởng về sinh lý của sự thâm hô hấp nữa. Khi thâm hô hấp ta thấy ta thêm phần hoạt động lên, thể chất và tinh thần của ta mạnh lên, hăng hái lên, sinh khí như hồi xuân lại. Ta nhận thấy rằng lối thở bất tự giác của ta có thể biến đổi thành một lối thở ý thức, ích lợi phi thường.  

            Thuật này rất tốt, cả cho những người không có điều gì lo lắng. Bạn thử mà xem:

            Xin nhớ: Thuật này mạnh lắm, đừng làm quá. Nếu bạn yếu tim, yếu phổi hoặc ngờ rằng yếu tim yếu phổi thì phải hỏi ý kiến y sĩ trước đã.  

            Nếu bạn chịu gắng sức thì thuật này tất hiệu nghiệm.  

            Sau một thời gian thực hành nghiêm chỉnh các thuật, tự nhiên bạn sẽ quên bạn đi, vì trong khi tự giải quyết lấy vấn đề cho mình thì mình quên mình đi mà nghĩ tới những cái khác, những người khác.

Đánh máy: Nguyễn đan Thanh
Nguồn: Nhà xuất bản Văn Hóa
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 21 tháng 6 năm 2018

« Lùi
Tiến »