CÓ người đôi khi tin - tưởng tượng - rằng không ai yêu mình cả. Có thể như vậy lắm. Nếu bạn có cảm tưởng đó thì bạn tưởng tượng rằng chẳng ai tới đưa ma bạn cả.
Trước khi dự đám táng vắng vẻ lạnh lẽo của bạn, bạn cũng khóa cửa phòng kỹ lại để được yên ổn trong khoảng hai giờ, không bị ai quấy rầy, không có khách khứa, không có chuông kêu, điện thoại réo...
Cho thân thể của bạn duổi ra. Nó nằm đó, như một vật không phải của bạn nữa. Bỏ nó đó một lúc. Đừng chú ý một chút gì tới cái thân thể còn sinh khí đó. Dự đám táng của bạn. Bạn nhìn căn phòng trong đó đặt cái xác của bạn; và chỉ có một mình bạn dự đám táng của bạn thôi. Trong đời, có lẽ bạn chẳng có một người thân nào cả, hoàn toàn cô độc: và khi bạn chết cũng chẳng có ai tới cả.
Nếu quả thực như vậy, quả thực bạn hoàn toàn cô độc thì tình cảnh đó làm cho bạn đau khổ lắm, xin bạn cứ việc đau khổ đi. Kìa, cái thân thể của bạn kìa, nó cứng đơ rồi, lạnh ngắt rồi mà chẳng một ai đoái hoài tới nó cả. Bạn thấy cô độc, bị bỏ mặc, mọi người lạnh lùng với bạn - sống chẳng ai thương, chết chẳng ai tiếc. Bạn muốn khóc, hét, chửi rủa đời ư? Thì cứ khóc, hét, chửi rủa cho thỏa đi.
Cứ la, khóc, chửi rủa nếu bạn muốn. La, khóc, chửi rủa tới tột độ đi. Và sau khi khóc, la, chửi rủa, sau khi đã trút hết nỗi lòng, đã kiệt sức rồi thì xin bạn ngưng lại và nghe tôi này.
Đây là dịp may độc nhất của bạn: bạn nên làm cái gì mà những người khác không làm được. Bạn nhìn cái con người sống không được ai yêu đó, con người khốn khổ, tội nghiệp đó. Lúc này bạn có cơ hội tỏ tình thương với con người xấu số chưa bao giờ được hưởng một chút tình thương nào đó. Lúc này bạn có cơ hội sửa lại sự bất công vô tình hay cố ý mà kẻ đó đã phải chịu.
Lúc này bạn có cơ hội truyền chút hơi ấm, chút can đảm cho kẻ đó, kẻ chỉ còn cảm thấy sự lạnh lẽo, sự cô đơn, sự chết. Lúc này bạn có cơ hội sửa lại những vết nhăn cay đắng trên bộ mặt hết sinh khí kia, có cơ hội xóa những vết nhăn đó đi. Lúc này bạn có cơ hội tiến bước đầu tới tình thương, bạn san sẽ tình thương đó cho kẻ không hề được ai thương kia đi. Bạn san sẽ tình thương cho kẻ đã quên hẳn, không nhớ tình thương là gì, cho kẻ đã tưởng rằng chưa bao giờ được biết tình thương.
Bạn để cho dòng lệ từ đáy lòng trào ra, chảy ròng ròng trên mặt bạn. Rồi để nó cuốn theo những nỗi chua chát của bạn. Và khi bao nhiêu nỗi chua chát đã trôi theo dòng lệ rồi thì nước mắt của bạn sẽ nhẹ nhàng hơn, dịu dàng hơn. Rồi bạn nắm trong tay bạn những bàn tay của cái thân thể hết sinh khí kia, bạn kính cẩn, âu yếm nắm lấy nó, đưa nó lên môi và hôn.
Xong rồi xin bạn từ từ, nhẹ nhàng trở về cơ thể đầy sinh khí của bạn.
Với tình cảm tôn kính, âu yếm đó, bạn trở về cơ thể sinh động của bạn, giữ tình cảm đó trong đáy lòng bạn. Để nó tỏa ra, chuyển qua mỗi dây thần kinh, mỗi bắp thịt, theo mỗi mạch máu. Để cho tình cảm tôn kính, âu yếm đó tỏa ra khắp cơ thể bạn, và khắp mọi bộ phận, tràn ra chung quanh bạn, làm ngập tất cả những người, những vật liên quan tới đời sống của bạn. Bạn cảm thấy tình cảm tôn kính, âu yếm đó lưu thông trong người bạn với tất cả sức mạnh của sinh hoạt: bạn cảm thấy nó dào dạt trong máu bạn, bàng bạc trong không khí bạn hít. Bạn cảm thấy nó tiếp nhận nó - và phân phát nó.
Cuối cùng, bạn làm thuật: "Giết con ma".
Nếu bạn chịu gắng sức thì thuật này tất hiệu nghiệm.
Có nhiều lúc mà những nỗi bận tâm, đau khổ, những sự nóng nảy, lãnh đạm, buồn chán, tất cả những cái đó chỉ là sự phản kháng của tiềm thức. Những phản kháng đó dù hung dữ, ồn ào hay âm thầm, tối tăm, mơ hồ, đều có thể thành những vật kích thích bạn phát triển những khả năng sáng tạo mà bạn không biết. Vậy bạn nên chú ý nghe những phản kháng đó rồi dùng nó làm vật kích thích.