Vũ Lăng Xuân Thiếu

Lượt đọc: 9889 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 99
cẩn thận.

❊ ❊ ❊

Sau khi hạ nha, Linh Phủ quay về nội nha.

Vừa vào phòng, A Vân và Anh Nữ đã đến dâng trà và trái cây tươi.

A Vân đặt đĩa trái cây lên bàn, nở nụ cười rạng rỡ nói:

"Tiểu thư, hôm nay đào đặc biệt tươi ngon, người thử một quả nhé?"

Linh Phủ “Ừm” một tiếng, Anh Nữ liền nhận lấy thanh kiếm của nàng, treo lên cẩn thận.

A Vân lại nói:

"Thời tiết nóng thế này, tiểu thư có muốn tắm sau bữa tối không?"

Linh Phủ đêm qua đã tắm, hôm nay cũng không ra mồ hôi gì nhiều. Thời xưa đâu như thời nay, tắm rửa còn làm phiền người khác, thế nên nàng đáp:

"Hôm nay không cần."

A Vân cũng không nản chí, mỉm cười nói:

"Tiểu thư mấy ngày nay thường đi xa, trời lại nóng, ta đã làm một chiếc mũ trướng cho tiểu thư. Khi ra ngoài có thể đội để che nắng."

Linh Phủ đang định uống trà thì dừng lại, hỏi:

"Ngươi làm sao biết mấy ngày nay ta thường đi xa?"

A Vân không đổi sắc mặt, đáp:

"Khi nô tỳ chải giày cho tiểu thư, thấy đế giày có rất nhiều bùn vàng, còn dính cả hạt cỏ. Loại cỏ này trong thành không thường thấy, nên nô tỳ đoán vậy."

Nói đến đây, nàng ta ngập ngừng, cười gượng:

"Nhưng nô tỳ đã nhiều năm không ra ngoài, có lẽ đoán sai, mong tiểu thư đừng cười."

Linh Phủ vốn đang nghi ngờ dụng tâm của A Vân, nhưng câu nói cuối khiến lòng nàng bất giác mềm đi, ý đề phòng cũng giảm đi quá nửa.

"Ngươi đoán không sai." Linh Phủ nói.

A Vân lộ vẻ vui mừng:

"Vậy để nô tỳ mang mũ trướng tới thử xem?"

Thấy Linh Phủ gật đầu, A Vân như cơn gió chạy đi.

Linh Phủ quay lại mỉm cười với Anh Nữ, đưa cho nàng một quả đào:

"Ăn một quả đi."

Anh Nữ vốn đang lo lắng về biểu hiện có phần quá mức của A Vân, sợ rằng mình trông có vẻ quá ngây ngô. Thấy cử chỉ thiện ý của Linh Phủ, lòng nàng an tâm hơn đôi chút, liền mỉm cười cảm tạ.

Chẳng bao lâu, A Vân cầm mũ trướng quay lại.

Linh Phủ cầm lên nhìn, chiếc mũ trướng được làm rất tỉ mỉ. Khung mũ bằng tre, vành mũ rộng, bên dưới rũ xuống một tấm lưới mỏng.

A Vân giúp Linh Phủ đội thử, kích cỡ vừa vặn. Tấm lưới rũ xuống tới cổ, che được toàn bộ da mặt lộ ra ngoài.

Mấy ngày nay, Linh Phủ cưỡi ngựa xuống làng xã, chịu đựng cái nắng gay gắt. Thấy chiếc mũ trướng này, nàng chân thành cảm tạ:

"Thật đúng lúc quá, ta vốn cũng định làm một chiếc mũ che nắng, không ngờ ngươi đã chuẩn bị sẵn. Đa tạ ngươi, A Vân!"

A Vân mím môi cười:

"Tiểu thư thấy dùng được là tốt rồi."

Chẳng bao lâu, bữa tối được dọn lên. Dùng cơm xong, hai tỳ nữ dọn dẹp rồi định lui ra.

Linh Phủ giữ riêng A Vân lại.

Trong phòng không còn ai khác, Linh Phủ nói:

"A Vân, ngươi có chuyện gì muốn nói với ta không?"

A Vân hơi sửng sốt:

"Tiểu thư sao lại hỏi như vậy?"

Linh Phủ khẽ mỉm cười:

"Thời gian qua, ngươi hai lần mang điểm tâm tới cho ta, lại còn làm chiếc mũ trướng này. Những việc này không phải phận sự của ngươi, ngươi có thể không làm mà."

A Vân len lén liếc nhìn sắc mặt của Linh Phủ, thấy nàng vẻ mặt bình thản, trong lòng nhất thời không đoán được suy nghĩ của đối phương, liền không lên tiếng.

Linh Phủ nói:

“Ta còn nhớ lúc mới vào nội nha, ngươi đối với ta có thể nói là lạnh nhạt và xa cách. Nay lại trở nên nhiệt tình như vậy, ta không thể không suy nghĩ nhiều.” Chẳng lẽ là do mình dùng sức hút cá nhân chinh phục được đối phương sao? Linh Phủ không tự luyến đến thế, vì vậy nàng quyết định thẳng thắn nói chuyện với đối phương một lần.

Ánh mắt của A Vân chớp động, trong lòng nhanh chóng tính toán.

Nàng ta đối xử ân cần với Linh Phủ tất nhiên là có mục đích, nhưng nàng ta không ngờ lại phải nói ra nhanh như vậy. Ban đầu dự định còn muốn thêm thời gian vun vén, cố gắng thân cận với Linh Phủ hơn rồi mới nói.

Nhưng hôm nay đối phương bất ngờ hỏi thẳng...

Sau khi cân nhắc nhanh, A Vân đột ngột quỳ xuống:

“Nô tỳ quả thật có điều muốn cầu xin.” Linh Phủ hơi kinh ngạc, đứng dậy lùi qua một bên, nói với nàng:

“Mau đứng lên, ở đây không có lệ này, sau này trước mặt ta cũng không được tùy tiện quỳ xuống.” A Vân nghe lời đứng dậy, cúi đầu đáp:

“Tiểu thư có lẽ cũng biết, A Vân là quan tỳ.” Linh Phủ không bày tỏ ý kiến, nghe A Vân mở đầu như vậy, biết rằng chắc chắn nàng ta còn nhiều điều muốn nói, liền lặng lẽ lắng nghe.

“Nô tỳ năm lên mười, gia phụ phạm tội, ta cũng bị sung làm quan tỳ, đến nay đã gần sáu năm trong nội nha này. Không giấu gì tiểu thư, những năm qua, ta sống như đang chịu dầu sôi lửa bỏng.” Nàng ta nhanh chóng liếc nhìn biểu cảm của Linh Phủ rồi tiếp:

“Nô tỳ không phải oán trách công việc trong nội nha cực khổ hay nặng nhọc, mà là dù thân phận ta đã rơi vào tiện tịch, nhưng lòng ta vẫn chưa hoàn toàn c.h.ế.t lặng.” Quả nhiên lời của nàng ta đã thu hút sự chú ý của Linh Phủ, ánh mắt chăm chú nhìn nàng ta.

A Vân lớn gan nhìn thẳng vào mắt Linh Phủ:

“Không giấu gì tiểu thư, nô tỳ luôn ôm một lòng muốn rời khỏi nơi này. Ta không cam tâm cả đời bị nhốt ở đây. Nhưng ta là quan tỳ, chỉ có được quan phủ ban miễn mới có thể được tái tự do. Ta nói vậy, không biết tiểu thư có thể hiểu được không?” Linh Phủ đáp:

“Ta hiểu nguyện vọng muốn tự do của ngươi, nhưng không rõ ban miễn nghĩa là gì.” A Vân lộ vẻ ảm đạm, nói:

“Theo luật pháp triều đại này, quan tỳ đủ sáu mươi tuổi và bị tàn phế thì được miễn làm phường hộ; bảy mươi tuổi thì được miễn làm lương dân. Nói cách khác, nếu không có gì bất thường, một quan tỳ như ta phải đợi đến sáu mươi tuổi mới có thể được chuyển sang phường hộ, nếu may mắn sống đến bảy mươi tuổi thì mới được miễn làm lương dân.” Linh Phủ: “...” Chính sách này đúng là độc hại!

Tuổi thọ trung bình của người dân Đại Tuyên còn chưa tới sáu mươi, vậy mà lại treo một củ cà rốt sáu mươi tuổi trước mặt những tiện tịch khốn khổ này, thú vị lắm sao?

Hơn nữa, người sáu bảy mươi tuổi, cả đời tinh lực thể lực đều bị vắt kiệt, không còn chút giá trị nào nữa, lúc đó được làm lương dân hay không, còn có ý nghĩa gì sao?

A Vân thấy Linh Phủ lặng im, cắn môi nói:

“Còn một chút vận may nữa, là hy vọng gặp được thánh nhân đại xá thiên hạ. Một lần miễn thành phường hộ, hai lần miễn thành tạp hộ, ba lần miễn mới có thể trở thành lương dân.” Linh Phủ: “...” Khó khăn cũng lớn thật. Ai mà biết triều đình khi nào đại xá thiên hạ? Một đời có kịp gặp ba lần không?

Cái này thuộc về lực bất tòng tâm!

Nhưng A Vân đã mở lời nói những chuyện này với mình, nghĩa là chắc chắn phải có cách khác, nếu không hai con đường kia, bản thân Linh Phủ có bị đem cân bán cũng không thể giúp gì được nàng ta!

Quả nhiên, A Vân lại nói:

“Kỳ vọng vào đại xá quá mơ hồ, nô tỳ hy vọng có thể chủ động hơn một chút, tranh thủ phục hồi lương tịch cho mình. Chỉ còn con đường thứ ba: xin quan phủ đặc xá.” Đã đến! Xem ra A Vân nhắm vào nàng từ trước.

Linh Phủ hỏi:

“Quan phủ đặc xá là thế nào?” A Vân nuốt nước bọt, đáp:

“Nô tỳ thuộc về nội nha, nói chung là phục vụ huyện lệnh đại nhân của bản huyện. Chỉ cần huyện lệnh đại nhân lên tiếng ban xá, nô tỳ sẽ có cơ hội làm người tự do!” Linh Phủ bừng tỉnh, thì ra là vậy.

Lần đầu tiên nàng cảm nhận được quyền lực của Khuất Nguyên Đình lớn đến thế này.

Quyền sinh sát lớn lao như vậy, có thể từ gốc rễ thay đổi thân phận bị ràng buộc của một con người, thậm chí ảnh hưởng đến con cháu đời sau, đây chính là quyền của người làm quan!

Nếu Khuất Nguyên Đình đồng ý, A Vân sẽ có thể sớm kết thúc “án tù có thời hạn” trong nội nha, trở lại làm lương dân, điều này quả thực quá hấp dẫn đối với A Vân!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »