Vũ Lăng Xuân Thiếu

Lượt đọc: 9973 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 32
ép ếch.

❊ ❊ ❊

Anh Nữ và A Vân tay bưng thùng nước, chậm rãi bước trên con đường lát đá xanh. Anh Nữ để ý từ lúc nãy, A Vân dường như tâm trạng không được tốt, liền khẽ gọi:

"A Vân?"

A Vân ngẩng lên nhìn Anh Nữ, ra hiệu đặt thùng nước xuống.

Hai người đặt thùng nước lên phiến đá, A Vân nhíu mày hỏi:

"Ngươi nói xem, vị Từ tiểu thư kia có lai lịch thế nào? Ta nghe người trong ngoại nha nói, nàng là cháu gái của Từ tư hộ tá, vậy thì chắc chắn là người lương thiện rồi."

"Thật kỳ lạ, nữ tử lương thiện đâu phải nô tỳ mua về, càng không phải quan kỹ trong giáo phường, thế mà lại là tùy tùng công tử quan viên, thật chưa từng nghe thấy."

Anh Nữ nhìn chằm chằm A Vân một lúc, rồi nói:

"A Vân, Tiết quản sự bảo chúng ta tới chăm sóc Từ tiểu thư, chúng ta chỉ cần làm tốt bổn phận của mình. Còn nữa, chuyện giữa nội nha và ngoại nha mà truyền qua lại, nếu bị Tiết quản sự biết, nhất định sẽ bị phạt nặng."

"Ngươi không nói thì Tiết quản sự sẽ không biết." A Vân lườm Anh Nữ:

"Đừng có mà giả bộ làm người không liên quan. Ai mà chẳng biết khi thấy huyện lệnh đại nhân ở một mình trong nội nha, ngươi chạy tới xin Tiết quản sự, chủ động yêu cầu được hầu hạ. Ngươi nghĩ ai không biết tâm tư của ngươi?"

A Vân càng nói càng hăng:

"Đáng tiếc, huyện lệnh đại nhân không để mắt tới ngươi, ngày hôm sau liền đổi thành nam tạp dịch hầu hạ. Giờ thì lại ra vẻ trung thực, nghiêm chỉnh?"

Anh Nữ bị A Vân nói đến mức mặt đỏ bừng, một lúc lâu mới hít sâu một hơi, đáp:

"Ta có lòng tốt nhắc nhở ngươi. Dù Từ tiểu thư có thân phận thế nào, giờ chúng ta hầu hạ nàng, thì nàng là chủ, chúng ta là tớ. Bất kể trước đây có ý nghĩ gì, giờ nên thu liễm lại, kẻo xảy ra chuyện, khổ sở vẫn là mình."

Nói xong, nàng không nói thêm lời nào, dùng gậy ngắn xuyên qua quai thùng, ra hiệu cho A Vân tiếp tục khiêng nước.

A Vân miễn cưỡng đưa tay, hai người mỗi người một tâm sự, hướng về gian phòng của Linh Phủ mà đi.

--- Sáng hôm sau, sau khi Linh Phủ thức dậy, Anh Nữ và A Vân lại bưng nước tới cho nàng rửa mặt, rồi dâng bữa sáng.

Linh Phủ thầm quan sát mọi cử chỉ của hai nha hoàn, nhận ra người tên Anh Nữ vẫn khá quy củ, luôn âm thầm làm việc, trong khi A Vân thường xuyên liếc nhìn nàng, thần sắc lộ vẻ không tôn trọng.

Xem ra nha đầu này đối với nàng có nhiều ý kiến.

Nhưng nàng hiện tại không có thời gian để bận tâm đến suy nghĩ của một nha hoàn. Dùng xong bữa sáng, nàng sớm ra ngoài viện chờ đợi.

Không lâu sau, Khuất Nguyên Đình, dáng vẻ chỉnh tề, xuất hiện. Thấy nàng, hắn khẽ cười:

"Tối qua mọi thứ có quen không?"

"Hồi Huyện..." Lời vừa nói ra, Linh Phủ chợt nhớ tới giao ước tối qua, lập tức sửa lời:

"Đều ổn cả, rất tốt."

Khuất Nguyên Đình nhìn nàng, khóe môi hơi cong, dường như hài lòng với biểu hiện của nàng.

Nam phó trong nội nha đi trước mở đường, tới trước cửa lớn, vẫn theo nghi thức truyền ba tiếng mõ ba lần gõ, ra hiệu cho người ở ngoại nha rằng quan lớn muốn tới ngại nha để xử lý công việc.

Khuất Nguyên Đình đến đại đường, liền phái người truyền gọi bọn Phí huyện úy.

Phí huyện úy nghe tin Khuất Nguyên Đình gọi mình, cặp ria mép dựng ngược lên, trong lòng nghĩ chắc chắn Khuất Nguyên Đình nhớ đến thời hạn ba ngày, muốn kiểm tra danh sách.

Chỉ nghĩ đến chuyện này, Phí huyện úy đã tức đến không chịu nổi.

Ba ngày trước, Khuất Nguyên Đình vừa nhậm chức đã làm ầm ĩ, giao cho bọn họ nhiệm vụ sắp xếp danh sách thuế má, tiền bạc và lương thực của huyện. Phí huyện úy cùng Tưởng huyện thừa bàn bạc, đoán rằng đây là chiêu trò của Khuất Nguyên Đình “ra oai”. Thế nên, bọn họ triệu tập ba vị tư hộ tá cùng một đám thư lại làm việc hì hục, cố gắng che giấu tất cả sơ hở.

Chịu khổ cực đến mức như vậy, cũng chỉ để không bị Khuất Nguyên Đình nắm được nhược điểm. Đến mức tối đó, dù được mời đến Sở Vân Quán dự yến tiệc, đối diện với một gian phòng đầy những ca kỹ, mỹ tỳ, cũng không thể thật sự vui vẻ.

Nhưng ai ngờ, Khuất Nguyên Đình, kẻ xảo quyệt ấy, lại tung chiêu “dương đông kích tây”, hôm sau liền tuyên bố mở kho phát lương! Phí huyện úy và Tưởng huyện thừa trở tay không kịp, bị hắn đùa giỡn một phen!

Họ Khuất đã mang tất cả tư hộ tá đi phát lương, giờ còn đòi danh sách? Đừng hòng!

Vì thế, Phí huyện úy mang theo một bụng đầy oán khí, xấu hổ lẫn căm tức, như một con ếch căng phồng giận dữ đứng trước mặt Khuất Nguyên Đình.

Không ngờ, Khuất Nguyên Đình vẫn cúi đầu bên công án, thậm chí không buồn ngước lên nhìn y một cái, chỉ nhàn nhạt hỏi:

"Danh sách chuẩn bị tới đâu rồi?"

Chết tiệt! Chính cái dáng vẻ ngạo mạn không coi ai ra gì này làm y phát điên!

Chả trách bị quan quân đuổi giết!

Phí huyện úy cất giọng cay nghiệt, nói:

"Huyện lệnh đại nhân kéo hết người đi phát lương, cũng chẳng báo trước, bảo hạ quan lấy ai mà làm việc đây?"

Y nói cực kỳ không khách khí, cứ tưởng Khuất Nguyên Đình sẽ vì thế mà tức giận, tốt nhất nhân cơ hội này cãi nhau to một trận.

Dù gì người này cũng đã đứng về phía đối lập với Tưởng huyện thừa và hắn, cần chi giữ vẻ ngoài giả tạo nữa? Không ngờ, Khuất Nguyên Đình ngẩng đầu lên, mỉm cười nhàn nhạt:

"Phí huyện úy không có nhân lực, vậy để bổn quan tìm người giúp ngươi sắp xếp, không thì bổn quan tự mình lo một chút cũng được."

Hả?!

Đây là ý gì?

Muốn mượn cớ này để tước quyền của y, hay định đích thân kiểm tra sổ sách để tìm sai sót mà trị tội y?

Phí huyện úy nhất thời đau đầu, người này sao chẳng chịu đi theo kịch bản mà y đã sắp đặt?

Nhưng dù là gì, thì cũng đều bất lợi cho y cả.

Y chỉ còn cách nén bực trong lòng, cố gắng nặn ra một nụ cười:

"Huyện lệnh đại nhân mới đến vài ngày, trên tay việc hẳn rất nhiều, sao lại để ngài chia sẻ công việc của hạ quan, không cần, không cần..."

Khuất Nguyên Đình thong thả nói:

"Hai ngày nay phát lương, ta quả thực đã điều đi hai viên tư hộ tá, nhưng cũng không giao cho Phí huyện úy và Từ tư hộ tá nhiệm vụ gì khác. Chẳng lẽ hai người trong hai ngày nay không có chút tiến triển nào?"

Ánh mắt Khuất Nguyên Đình nhìn hắn đầy vẻ nghiêm khắc, nhưng giọng điệu lại dịu dàng như đang khuyên bảo.

Từ Linh Phủ đứng một bên không nhịn được bật cười trong lòng. Phí huyện úy làm sao đấu nổi với Khuất Nguyên Đình, lúc này đã bị ép từng bước, ánh mắt tròn xoe xoay tròn, nhưng không thốt nên lời.

Từ Linh Phủ cảm thấy con ếch này bất cứ lúc nào cũng sẽ kêu lên một tiếng rồi nhảy khỏi đại đường.

Cuối cùng, Phí ếch... à không, Phí huyện úy lắp bắp nói:

"Có, đương nhiên là có..."

Khuất Nguyên Đình:

"Vậy thì tốt. Mời Phí huyện úy trình 'tiến triển' của mình lên cho bổn quan xem."

Phí huyện úy trong lòng thầm than khổ: Xong rồi!

Từ lúc Khuất Nguyên Đình điều hai viên tư hộ tá đi phát lương, y đã mặc kệ mọi việc, nghĩ rằng ba ngày đến kỳ hạn rồi cũng có cớ để nói, nên chẳng thèm chỉnh lý gì cả.

Nhưng đây nào phải chuyện có thể nói thẳng ra? Huống hồ, y vừa thừa nhận là có tiến triển. Giờ biết làm sao?

Khuất Nguyên Đình nhìn gương mặt khổ sở của Phí huyện úy, hỏi:

"Chẳng lẽ Phí huyện úy có khó khăn gì sao?"

Phí huyện úy cười gượng, đáp:

"Không bằng xin đại nhân gia hạn thêm hai ngày, thuộc hạ sẽ sắp xếp hết rồi trình ngài xem, cũng không muộn mà."

Khuất Nguyên Đình đứng dậy từ án thư, bước xuống đại đường:

"Muộn hay không, bổn quan sẽ tự mình quyết định, không đến lượt ngươi, Phí huyện úy. Số lượng lương thực trong kho, hai viên tư hộ tá đã kiểm tra xong, ngươi đã đỡ được một phần. Những phần khác, nhanh chóng giao lên. Bây giờ bổn quan cần ngươi trình tiến triển trong mấy ngày qua, có bao nhiêu nộp bấy nhiêu, mau đi!"

Phí huyện úy mồ hôi lấm tấm, biết rằng không thể trốn tránh, đành giậm chân mà đi.

Trong đại đường, Từ Linh Phủ nhìn bóng dáng Phí huyện úy lủi thủi rời đi, lại quay sang nhìn Khuất Nguyên Đình. Không ngờ Khuất Nguyên Đình cũng đang nhìn nàng.

Hai người ánh mắt chạm nhau, bất giác đều bật cười.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »