Vũ Lăng Xuân Thiếu

Lượt đọc: 9913 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 100
sự hoàn hảo.

❊ ❊ ❊

Linh Phủ nhìn về phía A Vân, hỏi:

"Ngươi hy vọng ta thay ngươi nói giúp với Huyện lệnh đại nhân sao?"

A Vân vội vàng lắc đầu, nói:

"Nô tỳ tuy ngu dốt, nhưng cũng biết câu 'vô công bất thụ lộc'. A Vân chẳng có công lao gì, làm sao dám vọng cầu được Huyện lệnh đại nhân xá tội?"

"Nên..." Nàng ta nhìn Linh Phủ bằng ánh mắt chân thành, tiếp lời:

"A Vân muốn đi theo tiểu thư làm việc. A Vân biết, dù có làm ở nội nha đến c.h.ế.t cũng không thể lập được công lao gì, cùng lắm chỉ là một nô lệ như trâu ngựa mà thôi!"

"Nhưng tiểu thư thì khác. Tiểu thư theo sát Huyện lệnh đại nhân, chia sẻ lo toan, lập được bao công trạng. Nếu A Vân cũng có thể giống tiểu thư, vậy thì sẽ có chút hy vọng!"

Linh Phủ im lặng.

Tim A Vân đập dữ dội, lời nàng ta vừa nói đã to gan đến cực điểm. Thành hay bại giờ chỉ phụ thuộc vào suy nghĩ của nữ tử trước mặt.

Nàng ta đã liều. Lời cầu khẩn đầy mạnh mẽ, nửa thật nửa giả, được nói ra từ tận đáy lòng. Nếu Linh Phủ là kẻ âm hiểm độc ác, nàng hoàn toàn có thể khiến nagf ta không còn ngày nào yên ổn trong nội nha.

Nhưng nàng ta vẫn đánh cược!

Bằng sự quan sát của mình, nàng ta nhận thấy Linh Phủ tự trọng, ít nhất trên bề mặt không bao giờ làm khó các nô bộc như nàng ta. Đối với Anh Nữ và nàng ta, tiểu thư còn tỏ ra chút thương hại.

Nàng ta cược vào sự thương hại đó!

Chỉ cần Linh Phủ đồng ý, nàng ta không chỉ có cơ hội ra vào nội nha, mà còn có thể khiến Huyện lệnh đại nhân thường xuyên trông thấy mình.

Linh Phủ thân là nữ tử mà làm được việc, tại sao nàng không thể? Linh Phủ biết chữ, biết viết, biết tính toán, nàng cũng biết!

Linh Phủ có chỗ đứng bên cạnh Huyện lệnh đại nhân, A Vân nàng ta cũng có thể!

Khó khăn lớn nhất chính là thân phận quan nô của nàng ta, nhưng điều đó cũng chính là lý do để nàng ta mở lời với Linh Phủ.

A Vân kiềm nén sự kích động trong lòng, ánh mắt cúi xuống đất, lặng lẽ chờ câu trả lời.

Một lúc sau, Linh Phủ chậm rãi, có chút do dự, cất lời:

"Ngươi nói ngươi vì tội của phụ thân mà phải vào quan nô?"

A Vân giật mình ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt mang theo nghi hoặc của Linh Phủ, cố đoán ý nàng.

Dưới ánh mắt ấy, A Vân dần cảm thấy nhục nhã. Nàng ta hít sâu hai hơi, lấy hết can đảm mà nói:

"Hồi tiểu thư, năm đó phụ thân của nô tỳ vì..."

Linh Phủ giơ tay, ý bảo nàng ta dừng lại.

A Vân kinh ngạc nhìn nàng.

Không phải muốn nàng lật ra vết thương của mình, phơi bày đoạn quá khứ nhục nhã nhất sao?

Chuyện đó nàng ta đã từng trải qua.

"Nghe nói ngươi vì tội của phụ thân mà phải vào quan nô?" Những lời này nàng ta đã rất quen thuộc.

Khi đó, đám gia quyến của quan phạm như nàng ta bị giam chung một chỗ, từng người đều bị quản sự lôi ra, bắt công khai nói lý do phải làm quan nô.

Bọn họ chế nhạo, mỉa mai những người vốn là phu nhân, tiểu thư quan gia, hả hê khi nhìn thấy họ từ bỏ tự tôn, bị sỉ nhục trước công chúng.

Những ánh mắt hả hê đó như những thanh sắt nung đỏ, khắc sâu bốn chữ "gia quyến quan phạm" đầy nhục nhã vào tận da thịt, xương cốt của họ.

Nỗi đau lớn nhất của họ chính là niềm vui của những kẻ đó.

Từ đó, A Vân đã tận mắt thấy được sự ác độc của con người.

Lời hỏi của Linh Phủ vừa rồi khiến nàng theo bản năng nhớ lại đoạn ký ức ấy, bản năng cho rằng nàng cũng muốn sỉ nhục mình một lần nữa.

Nhưng Linh Phủ lại ngắt lời nàng.

"Phụ thân ngươi vì sao phạm tội, ngươi không cần nói với ta. Dẫu ông ấy có lỗi lầm gì, đó cũng là việc của ông ấy, không phải của ngươi."

A Vân ngẩn ngơ nhìn Linh Phủ.

Linh Phủ không hề tránh né ánh mắt nàng:

“Ta cũng có thể hiểu được ý muốn rời khỏi nơi đây của ngươi. Ngươi nói muốn đi theo ta làm việc, nhưng ta cũng chỉ là kẻ đi theo Huyện lệnh đại nhân làm việc mà thôi. Đã là quan quyến xuất thân, ngươi nhất định hiểu rõ sự nguy hiểm và lạnh lùng nơi quan trường hơn người thường.” “Vậy nên, ngươi phải hết sức cẩn thận, chú ý hành sự, đừng phạm sai lầm, tránh liên lụy đến thượng quan.” A Vân hơi hé miệng: Ý này, là đồng ý rồi sao?

“Linh Phủ tiểu thư đồng ý với A Vân rồi?” Linh Phủ gật đầu:

“Nhưng ta cần khảo sát ngươi một thời gian, mới có thể quyết định ngươi phù hợp làm gì.” Nàng không nghĩ ra lý do gì để từ chối lời thỉnh cầu của A Vân, cũng chẳng có ý định từ chối.

Thời đại này, không gian dành cho nữ tử quá nhỏ, huống chi A Vân còn là một quan tỳ?

Hôm nay A Vân lấy hết dũng khí, tự mình tìm lấy một con đường, sao nàng không giúp người trọn tâm nguyện?

Khi xưa bản thân đi đến bước đường cùng, Khuất Nguyên Đình cũng đã cho nàng một con đường sống như thế.

Nhưng nàng rốt cuộc không can đảm như Khuất Nguyên Đình, không dám tùy tiện giữ lại một người chưa rõ gốc rễ bên mình.

Nàng hiểu bản thân, cũng có tự tin nơi mình, nhưng lại không mấy hiểu rõ về A Vân. Nàng có thể cho A Vân một cơ hội, nhưng không thể vì quyết định của mình mà ảnh hưởng đến Khuất Nguyên Đình.

Vì vậy, nàng cần khảo sát A Vân.

Nếu nàng ta thật sự là người đáng để trọng dụng, nàng sẵn sàng thành toàn cho A Vân, cũng sẽ nguyện ý xin Khuất Nguyên Đình một lời cho phép.

A Vân xúc động bởi sự nhẹ nhàng mà Linh Phủ xử lý mọi chuyện, nàng không ép hỏi về tội của phụ thân A Vân, càng không nhân dịp đó mà hạ nhục hay làm nhục nàng ta, trái lại còn bảo vệ lòng tự tôn của nàng ta...

Hơn thế nữa, Linh Phủ còn đồng ý với thỉnh cầu của nàng ta...

Lòng A Vân bỗng d.a.o động, không nhịn được tự hỏi, liệu có người nào đối với kẻ khác lại có lòng tốt vô cớ đến vậy?

Nàngta bối rối nhìn Linh Phủ, đột nhiên hoài nghi về những nhận thức trước đây của mình...

Khi A Vân trở lại phòng mình, Anh Nữ không nằm nghỉ, chỉ ngồi im nhìn nàng ta chằm chằm, như có điều muốn hỏi.

A Vân mải chìm trong suy nghĩ, cố ý lờ đi sự hiện diện của Anh Nữ. Nàng ta vốn không định đem chuyện này kể cho Anh Nữ biết.

Hai người đều ôm tâm tư riêng mà ngủ qua một đêm. Đến sáng hôm sau, Anh Nữ vẫn không nhịn được mà hỏi:

“Linh Phủ tiểu thư giữ ngươi lại làm gì vậy?” A Vân là người có tính toán, những việc chưa chắc chắn sẽ không kể với người khác. Dù Linh Phủ đã đồng ý, nhưng nàng vẫn chưa xác định khảo sát mình thế nào. Trong mắt A Vân, chuyện này vẫn còn chưa đủ chắc chắn. Nhiều thêm một người biết, chỉ tăng thêm một phần rủi ro.

Vì thế nàng ta hờ hững đáp:

“Chẳng có gì đâu, chỉ là hỏi ta cách làm mũ màn, khen tay ta khéo léo này nọ thôi.” Anh Nữ nửa tin nửa ngờ, âm thầm nghĩ, dạo này bản thân quá kín đáo, không bộc lộ nhiều như A Vân. Có lẽ vì thế mà Linh Phủ tiểu thư thấy nàng không đủ tận tụy chăng?

Không được, phải chủ động hơn, nếu không sẽ để A Vân vượt mặt mất.

--- Buổi sáng, Khuất Nguyên Đình dùng xong bữa, thay quan phục rồi ra ngoài, bất ngờ phát hiện Linh Phủ đang chờ trước cửa.

Tâm trạng hắn sáng bừng lên. Kể từ khi Trình Duệ đến, Linh Phủ không còn theo sát hắn nữa. Đã rất lâu rồi nàng không chờ hắn cùng đến nha môn.

“Linh Phủ.” Hắn mỉm cười bước tới.

Linh Phủ cũng đáp lại bằng một nụ cười đầy sức sống:

“Nguyên Đình huynh buổi sáng tốt lành.” “Hôm nay là ngày lành gì mà lại khiến nàng chờ ta thế này?” hắn hỏi.

Linh Phủ nhìn vào gương mặt tuấn tú nghiêng nghiêng của hắn, cân nhắc mở lời:

“Ta có chuyện muốn bàn với Nguyên Đình huynh.” “Ồ?” Hắn dừng bước, nghiêm túc chờ câu sau của nàng.

Linh Phủ nhìn thẳng vào mắt hắn:

“Từ khi gặp được Nguyên Đình huynh, vận may của ta dường như đã khởi sắc. Không chỉ nhận được một công việc vừa ý, mà còn lấy lại được ruộng đất của gia đình. Ta rất hài lòng với cuộc sống hiện tại.” Khuất Nguyên Đình mỉm cười:

“Rồi sao?” Linh Phủ chớp mắt, nói:

“Mẫu thân ta dạy rằng làm người không nên quá tham lam, ta thấy rất có lý. Bây giờ cuộc sống của ta đã tốt đẹp, ruộng đất cũng đã thu hồi, sắp tới sẽ có thêm thu nhập. Vì vậy, Nguyên Đình huynh không cần mỗi tháng đưa ta tám quan nhiều như thế nữa.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »