Vũ Lăng Xuân Thiếu

Lượt đọc: 9982 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 86
công thẩm (2).

❊ ❊ ❊

Phan Ngũ lang nhìn thẳng vào Khuất Nguyên Đình:

“Bất kể sòng bạc này có phải của Liên Nhị hay không, việc mở sòng bạc trái phép cũng không phải tội nặng như giết người cướp của. Vì sao hắn lại phải chịu khổ hình đeo gông nặng? Chẳng lẽ Khuất huyện lệnh ngươi lạm dụng tư hình?” Khuất Nguyên Đình dời ánh mắt về phía Phan Ngũ lang:

“Thì ra là Phan Ngũ lang! Bản quan vừa nói, tất cả mọi người đều phải tuân thủ trật tự công đường. Bản quan gọi ai, người đó mới được nói. Ngươi chẳng lẽ không nghe rõ?” Phan Ngũ lang cười nhạt:

“Nghe rõ, nhưng trong lòng kẻ thảo dân này có điều thắc mắc, không biết đến khi nào Huyện lệnh đại nhân mới hỏi đến ta? Chẳng lẽ ta cứ phải đứng đây mà nhìn Liên Nhị chịu khổ đeo gông nặng hay sao? ‘Vật bất bình tắc minh’ (*), ta nghĩ Huyện lệnh đại nhân có thể hiểu được.” (*) Ý nói khi có điều gì không công bằng, người ta sẽ lên tiếng.

Khuất Nguyên Đình liền đáp:

“Được! Nhưng bản quan cũng có điều muốn hỏi: Phan Ngũ lang ngươi đứng ra nói giúp Liên Nhị, rốt cuộc là vì công lý, hay vì hắn là tay chân do ngươi nuôi dưỡng?” Phan Ngũ lang bị hỏi trúng liền nghẹn lời, mất một lúc mới đáp:

“Liên Nhị đúng là tá điền của ta, nhưng lời ta nói là thay mặt cho luật pháp Đại Tuyên để hỏi!” Khuất Nguyên Đình nhướng mày:

“Vậy thì bản quan cũng thay mặt luật pháp Đại Tuyên mà trả lời ngươi! Liên Nhị tối qua tại sòng bạc đã cầm d.a.o hành thích bản quan trước mặt mọi người. Xin hỏi Phan Ngũ lang, như vậy có tội hay không? Có đáng bị gông nặng hay không?” Phan Ngũ lang giật mình kinh hãi:

Chuyện này... làm sao y biết được Liên Nhị lại dám làm ra hành động hành thích huyện quan giữa ban ngày ban mặt như vậy? Đây chẳng phải là tự đưa d.a.o vào tay người khác sao? Sớm biết thế này, hôm nay y đã không nên đến đây!

Nhưng hắn vẫn cố gắng biện bạch:

“Xin hỏi Huyện lệnh đại nhân, ‘trước mặt mọi người’ là trước mặt những ai? Chẳng lẽ chỉ là trước mặt nha dịch của ngươi?” Khuất Nguyên Đình vỗ tay, nha dịch liền dẫn những người bị bắt tối qua gồm chủ sòng bạc và tay chân, dùng dây thừng buộc thành một hàng, áp giải lên công đường. Sau đó, còn có vài con bạc chưa kịp trốn, rầu rĩ đi theo sau.

Khuất Nguyên Đình chỉ vào một nhóm người đó, nói:

“Những người này đều là nhân chứng. Trong số họ có chủ sòng bạc, tay chân và cả con bạc. Có cần để họ kể lại những gì đã thấy tối qua ngay tại đây không?” Phan Ngũ lang lúng túng:

“Chuyện này…” Chuyện đến nước này, mọi thứ đều đã rõ như đinh đóng cột.

Mẹ nó, sao ta lại không biết Liên Nhị ngu xuẩn đến thế? Hắn ta không biết rằng bản thân đại diện cho Phan gia hay sao? Muốn ra tay với Khuất Nguyên Đình, có cần phải để lại nhiều nhân chứng như vậy không? Hơn nữa, Khuất Nguyên Đình vẫn ngồi sừng sững ở đây, không hề hấn gì.

Không chỉ ngu, mà đầu óc hắn ta chắc chắn toàn phân!

Khuất Nguyên Đình quan sát sắc mặt biến hóa không ngừng của Phan Ngũ lang, bình thản nói:

“Chi bằng để họ kể lại, để xem tá điền nhà ngươi làm thế nào coi thường pháp luật, gan to bằng trời!” Dưới sự yêu cầu của Khuất Nguyên Đình, những chủ sòng bạc, tay chân và con bạc lần lượt kể lại những gì họ đã thấy, tuy rằng có phần lắp bắp.

Khuất Nguyên Đình không lãng phí những lời khai đó, để họ lần lượt ký tên làm chứng ngay tại công đường.

Phan Ngũ lang nhắm mắt lại: Thế này thì Liên Nhị hết đường cứu rồi.

Hết cách cứu, vậy thì phải nhanh chóng cắt đứt liên hệ.

Ý nghĩ lóe lên, Phan Ngũ lang lập tức mở mắt trở lại.

Chỉ nghe Khuất Nguyên Đình nói:

“Liên Nhị, ngươi hành thích bản quan, chứng cứ đã rõ ràng. Theo luật Đại Tuyên, ‘kẻ mưu sát người khác, phạt tù ba năm’; nếu dân phạm quan, tội tăng thêm một bậc. Giờ bản quan hỏi ngươi một câu cuối cùng: Sòng bạc ngầm ở Thủy Dương Phường có phải do ngươi mở không?” Kẻ xưa nay không coi pháp luật ra gì như Liên Nhị nhanh chóng suy tính câu trả lời, nhưng cuối cùng vẫn không đưa ra được đáp án, chỉ đành quay sang nhìn Phan Ngũ lang.

Phan Ngũ lang kín đáo gật đầu.

Liên Nhị quay lại, đối diện Khuất Nguyên Đình, đáp:

“Đúng vậy, sòng bạc là do ta mở!” Khóe miệng Khuất Nguyên Đình khẽ giật, gần như không nhận ra:

Chẳng lẽ Phan Ngũ lang nghĩ rằng giờ bỏ rơi Liên Nhị là có thể toàn thân thoát lui?

Hắn lớn giọng:

“Ngươi chỉ là một tá điền làm thuê, lấy đâu ra bạc để mở sòng bạc?” “Chuyện này…” Liên Nhị nghẹn lời.

“Lẽ nào những thứ này là do ngươi cướp bóc, trộm cắp, lừa đảo mà có?” “Nếu ngươi không nói rõ nguồn gốc của số tiền này, bản quan sẽ xử tội ngươi theo pháp luật kẻ trộm!” Liên Nhị ấp úng, không trả lời nổi, đành đưa ánh mắt cầu cứu về phía Phan Ngũ lang. Thấy vậy, Phan Ngũ lang còn có thể nói gì nữa? Hắn phất tay áo, quay mặt sang chỗ khác, không nói một lời.

Liên Nhị rơi vào bế tắc, hắn tuyệt đối không thể khai ra Ngũ công tử được. Hắn nghiến răng: “Phải, tiền là ta lừa gạt trộm cắp mà có, không liên quan đến người khác!” Khuất Nguyên Đình cười nhạt: “Hay cho kẻ dám làm dám nhận như Liên Nhị! Vậy ngươi nói cho ta rõ từng chuyện một, số tiền này ngươi lấy vào lúc nào, từ đâu ra?” Liên Nhị trực tiếp quỳ rạp xuống đất: Ta đã nhận tội rồi, có thể kết thúc thẩm vấn được không? Đều là ta làm cả, vậy vẫn chưa đủ sao… --- Phiên xét xử hôm ấy kéo dài đến tận giữa trưa. Khi Khuất Nguyên Đình tuyên bố bãi đường, bách tính vẫn chưa thỏa mãn, tụ tập bên ngoài nha môn, chưa chịu rời đi.

Quá đặc sắc, quá hay! Hôm nay bách tính huyện Sở Ấp còn hưng phấn hơn cả ngày Tết!

Thì ra Khuất huyện lệnh đại nhân không chỉ giỏi bắt người, đánh người, mà còn giỏi thẩm vấn đến nhường này.

Suốt buổi sáng, Liên Nhị bị hắn hỏi đến thảm không chịu nổi. Ban đầu chỉ là hắn chịu tội thay cho Phan Ngũ lang, nhưng vì không giải thích rõ nguồn gốc số tiền nên đành bịa đại.

Nào ngờ Khuất huyện lệnh đại nhân mắt sáng như sao, tâm tư cẩn mật, bám c.h.ặ.t một chi tiết truy hỏi đến cùng, biến giả thành thật, lại khui ra mấy việc xấu xa khác của Phan gia.

Thật là quá sảng khoái!

Hóa ra Phan gia vẫn luôn ức h.i.ế.p mọi người cũng chẳng lợi hại như trong tưởng tượng! Chỉ vài lời của Khuất huyện lệnh đại nhân, Phan Ngũ lang đã vội vàng phủi sạch quan hệ với Liên Nhị.

Hừ, khắp huyện Sở Ấp ai mà không biết sòng bạc là của Phan gia? Ai không biết Liên Nhị là tay chân đắc lực của hắn?

Thì ra trước mặt huyện lệnh đại nhân, ngươi đến cả tâm phúc của mình cũng không bảo vệ nổi!

Tặc tặc tặc… Lại càng thú vị hơn là, Tưởng huyện thừa vốn được cho là sẽ ra mặt giúp Phan gia, hôm nay lại không hề xuất đầu lộ diện. Là do sợ hãi hay là có chuyện gì khác?

Xem ra nhà họ Tưởng và Phan gia cũng không phải đồng tâm đồng lòng như đồn đại!

Ha ha, người ta nói phong thủy luân chuyển, cũng đến lúc Phan gia xuống dốc rồi!

Bách tính bàn tán xôn xao, dù đã quá trưa chưa ăn gì, nhưng ai nấy đều hả hê như vừa dự một bữa yến tiệc no nê mà mãn nguyện ra về.

Mà Tưởng huyện thừa trong miệng đám bách tính lúc này đang ngồi ngay ngắn trong phòng ký áp ở nội viện nha môn, lắng nghe sai dịch liên tục báo tin tức mới nhất từ “mặt trận”.

Đừng hỏi vì sao hắn không ra mặt giúp Liên Nhị. Đêm qua, kẻ lo sợ hãi hùng đâu chỉ có mỗi Liên Nhị!

Đêm qua khi Khuất Nguyên Đình đột kích sòng bạc ngầm ở Thủy Dương Phường, Tưởng huyện thừa chỉ cách sòng bạc có hai con phố.

Động tĩnh ở sòng bạc hắn hoàn toàn không hay biết, mãi đến sáng lên nha môn nghe người ta kể lại mới vỡ lẽ.

Không ai biết Tưởng huyện thừa khi nghe tin này đã khiếp sợ đến nhường nào. Bởi đêm qua, hắn đang ở trong xưởng nhỏ ở Thủy Dương Phường, chăm chú nghiên cứu kỹ thuật làm giả mới.

Không dám tưởng tượng, nếu đêm qua người bị tóm không phải sòng bạc, mà là xưởng của hắn, thì tình cảnh sẽ ra sao!

May thay hắn luôn cẩn thận, đề phòng nghiêm ngặt tin tức lọt ra ngoài, đám thợ nam nữ đều ở lại trong xưởng.

Lần này, Liên Nhị xem như xong đời, Phan gia cũng vì thế mà mất hết khí thế. Thêm vào bốn kẻ bị Doãn Văn Trân bắt đi, muốn vượt qua cửa ải này, Phan gia e rằng phải tốn không ít công sức.

Khuất Nguyên Đình đúng là một kẻ khó chơi. Tưởng huyện thừa vuốt nhẹ tay ghế tròn, trầm ngâm suy tính đường lui cho mình…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »