Vũ Lăng Xuân Thiếu

Lượt đọc: 9894 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 43
trang giấy cũ.

❊ ❊ ❊

Thái nương tử vừa nói vừa xúc động đến rơi lệ:

“Chính là Chu phường chính ép ta giao ra khế ruộng, ta không chịu, hắn liền dẫn người đến đập nát bếp lò, còn tiểu tiện vào trong nồi! Tiểu Quả Tử bị họ dọa đến mức đêm nào cũng gặp ác mộng… Hắn còn uy hiếp, nếu ngày mai ta không giao ra khế ruộng, sẽ bán tiểu Quả Tử cho bọn buôn người!” Từ Linh Phủ càng nghe càng giận, đây quả thực là chèn ép đến tận cùng! Không trách được lúc mới vào đã thấy cảnh nhà cửa tan hoang, hóa ra đều do bọn họ gây ra.

Thái nương tử tiếp tục:

“Ta bị ép đến đường cùng, may mắn có Tôn tú tài nhà bên chịu giúp đỡ. Hắn bảo chỉ cần ta viết một bức huyết thư thể hiện quyết tâm, sau đó hắn sẽ mang xác ta đến nha môn làm loạn, như vậy nhất định sẽ khiến những kẻ ức h.i.ế.p ta bị trừng trị! Đến lúc ấy, quan phủ tất phải đứng ra nuôi dưỡng tiểu Quả Tử…” Từ Linh Phủ: “...” Thái nương tử à, sao thẩm lại tin những lời này? Nhìn nữ nhân khốn khổ bị áp bức đến cùng cực trước mặt, Từ Linh Phủ không nỡ nói những lời trách móc cay nghiệt hơn. Nhưng nàng thực sự muốn khuyên bà rằng: Ngay cả khi sống ngươi còn không đủ sức đối đầu với bọn hung ác, sao có thể mong sau khi chết, một cái xác lại đòi được công bằng cho gia đình?

Cái gã Tôn tú tài kia, tám phần là cùng một giuộc với bọn sói lang, chỉ chờ ăn xác chết. Những hành động của hắn sao giống giúp đỡ thật tâm được, mà chỉ như một thủ đoạn chiếm đoạt của cải mà thôi.

Từ Linh Phủ thu lại dòng suy nghĩ, nghiêm túc nhìn Thái nương tử:

“Thái nương tử, nếu thẩm đã không sợ chết, vậy có dám tin ta một lần hay không?” Thái nương tử lau nước mắt:

“Cô nương là ai?” Từ Linh Phủ:

“Ta chính là nữ nhi của Từ gia trên phố này, Từ Linh Phủ.” Thái nương tử chớp mắt:

“Chẳng phải là thiên kim duy nhất của Từ học sĩ sao?” Từ Linh Phủ gật đầu:

“Đúng vậy, hiện tại ta đang làm việc bên cạnh huyện lệnh đại nhân. Nếu thẩm tin ta, thì đừng nghĩ đến chuyện tìm cái c.h.ế.t nữa. Ta sẽ nghĩ cách giúp thẩm đòi lại công đạo.” “Ngài là thiên kim nhà Từ học sĩ à…” Thái nương tử lại quan sát Từ Linh Phủ từ đầu đến chân. “Nữ nhi của Từ học sĩ, làm sao ta lại không tin được? Nghĩ đến Từ Học sĩ chính trực cương nghị, dù đối mặt với loạn quân cũng không hề khuất phục. Nữ nhi của ông ấy, làm sao có thể thua kém?” Ánh mắt Thái nương tử lóe lên một tia hy vọng:

“Hiện giờ ngài đang làm việc bên cạnh huyện lệnh đại nhân?” Từ Linh Phủ lại gật đầu.

Thái nương tử thở dài:

“Tân huyện lệnh vừa đến đã mở kho phát lương thực, ta tin rằng đó là một vị quan tốt. Vài ngày trước, phường chính dẫn người đến phá phách, cũng may có Điền bà tử dẫn các láng giềng ra can ngăn, bọn họ mới chịu rút lui…” Bà cúi đầu nhìn đứa cháu trong lòng, tia hy vọng sống dần lấn át suy nghĩ tìm đến cái chết. Bà ngẩng đầu lên nhìn Từ Linh Phủ:

“Ta tin ngài!” Thái nương tử mạnh mẽ lau nước mắt:

“Trời không tuyệt đường người, chắc chắn là ông trời thấy không thể nhẫn tâm, nên mới để tiểu thư đến giúp đỡ tổ tôn chúng ta. Linh Phủ tiểu thư, chỉ cần có cách để ta nuôi lớn tiểu Quả Tử, dù khổ cực đến đâu ta cũng muốn sống!” Từ Linh Phủ thấy vẻ kiên cường dần trở lại trên khuôn mặt bà, trong lòng cuối cùng cũng nhẹ nhõm đôi chút, nói:

“Được, vậy nếu mấy ngày tới phường chính lại đến ép giao khế ruộng, ngươi cứ tạm thời dối gạt hắn. Nếu thực sự không kéo dài được nữa, cũng có thể đồng ý bán ruộng, nhưng nhớ kỹ, nhất định phải đến nha môn lập khế ước và giao dịch.” Đây là để đảm bảo bà không vì đối đầu quá cứng rắn với đám ác đồ mà gặp nguy hiểm.

Về phần sau đó, nếu đã nhúng tay vào, nàng tuyệt đối không thể để tổ tôn nhà họ Thái, những người đã đến bên bờ vực thẳm, bị đẩy xuống tận cùng tuyệt vọng bởi đám kẻ ác kia!

Từ nhà họ Thái trở về huyện nha, Từ Linh Phủ liền chui vào gian phòng chứa các văn thư công vụ, chìm đắm giữa đủ loại công văn, giấy tờ.

Linh Phủ đã hỏi qua, mâu thuẫn giữa phường chính và Thái nương tử chủ yếu xoay quanh sáu mươi mẫu vĩnh nghiệp điền kia.

Nàng cũng là sau khi tiếp xúc danh sách mới tìm hiểu kỹ pháp lệnh điền thổ của Đại Tuyên triều, từ đó biết được sự khác biệt giữa vĩnh nghiệp điền và khẩu phân điền.

Nói đơn giản, ruộng đất do triều đình cấp cho dân chúng được chia làm hai loại: vĩnh nghiệp điền và khẩu phân điền. Vĩnh nghiệp điền là đất đai mà bách tính thực sự sở hữu quyền tài sản, có thể thừa kế và mua bán.

Khẩu phân điền lại là đất canh tác được triều đình phân cho mỗi nam đinh trưởng thành, tức “thành đinh”. Loại đất này cần nộp thuế theo mẫu, nhưng không thuộc về người được cấp đất. Nếu người đó qua đời, phần đất này phải giao lại cho triều đình để phân phối lại cho tân đinh.

Sáu mươi mẫu vĩnh nghiệp điền của nhà họ Thái là chút gia sản được tích cóp qua hai ba đời. Nay Thái nương tử một mình không thể canh tác số đất này, dù là cho thuê hay bán đi, đều phải dựa vào ruộng đất này để nuôi sống tôn tử.

Do đó, cách giải quyết tình thế khó khăn của Thái nương tử hiệu quả nhất chính là tìm ra ghi chép cấp đất ban đầu.

Nhưng việc tìm kiếm không hề dễ dàng.

Trước hết, nàng phải phàn nàn về cách quản lý văn thư ở huyện nha.

Tài liệu phủ đầy bụi thì thôi, còn bị sắp xếp lộn xộn! Trên thì là số thuế thu hằng năm, dưới lại là danh sách số lượng nhà cửa, đồ đạc tại các thần đàn và miếu tự trong huyện. Tưởng như đã tìm thấy ghi chép cấp đất, lật thêm một chồng thì lại thành số lượng học đồ địa phương qua các năm.

Cách lưu trữ văn thư ở đây có thể gói gọn trong bốn chữ: hoàn toàn hỗn loạn!

Linh Phủ vừa xem vừa sắp xếp, thầm cảm thấy may mắn vì thân thể này không phải dạng dễ dị ứng. Nếu không, chỉ riêng bụi, mốc và đủ loại tàn dư này cũng đủ khiến bất kỳ người bị viêm mũi dị ứng hay hen suyễn phát bệnh ngay tại chỗ.

Nhưng khi nàng nhìn thấy một chồng tài liệu không biết bị ngấm nước từ năm nào tháng nào, loang lổ như tranh thủy mặc ở góc tường, trong lòng vẫn không khỏi nghẹn ngào vài phần.

Không phải trùng hợp đến vậy chứ? Ghi chép của nhà họ Thái liệu có nằm ngay trong đống này không?

Linh Phủ khó nhọc tách những trang giấy cũ kỹ dính c.h.ặ.t vào nhau, mang theo dấu vết gợn sóng của nước khô, cẩn thận phân biệt chữ viết bên trên.

Chỉ thấy bìa ngoài chỉ còn nhận ra vài chữ như “thập”, “niên”, “huyện”, “canh”. Bên trong, từng hàng chữ lờ mờ có thể nhận ra các từ như “ngục”, “vũ”, “thiên”, “tuần canh”, “đức”, “nhập ngục”, “giản tù”, “y chú cáo tri”.

Lật tiếp thì thấy các từ như “nhị canh”, “điển ngục”, “nhập ngục”. Xem chừng đây là một sổ trực ca ghi chép việc tuần tra ban đêm và quản tù.

Hừ, không phải điền bạ mà nàng cần tìm.

Các loại văn thư dọc khiến Linh Phủ hoa mắt chóng mặt, hơn nữa bút tích ghi chép thì tốt xấu lẫn lộn, do nhiều người viết, không chỉ khó hiểu mà thậm chí nhận dạng cũng là một vấn đề lớn.

Linh Phủ cắn răng kiên nhẫn đọc hết những văn thư khô khan, nhàm chán này. Chỗ nào không hiểu, nàng chép lại vào giấy trắng, chuẩn bị hỏi Lý Nghiệp hoặc Khuất Nguyên Đình.

Than ôi, kiếp trước đi học còn chưa từng "chăm chỉ" thế này… Bây giờ muốn sống được ở huyện nha, coi như đây là phẩm chất cần có của một trợ lý thư ký đi.

Chẳng mấy chốc trời đã tối, gian phòng chứa tài liệu chìm vào bóng đêm. Linh Phủ mò mẫm định châm dầu cho đèn trên bàn, thì cửa phòng mở ra, Khuất Nguyên Đình cầm nến bước vào.

“Huyện lệnh đại nhân?” Linh Phủ nhìn văn thư mấy canh giờ liền, ánh mắt cũng đã ngây ngây dại dại.

Khuất Nguyên Đình dùng nến châm đèn dầu, rồi giơ nến lên chiếu vào mặt Linh Phủ, suýt nữa bật cười.

Linh Phủ hoàn toàn không để ý, chỉ tự nhiên nói: “Ta vẫn chưa tìm được, hay là ngài cứ về nội nha trước đi, không cần đợi ta…” Lời còn chưa dứt, đã thấy Khuất Nguyên Đình cúi người tới, vươn tay nhẹ nhàng lau đi thứ gì đó trên mặt nàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »