Tướng Môn Độc Hậu

Lượt đọc: 164879 | 25 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 8
biện luận

❊ ❊ ❊

Thẩm Diệu có bộ dáng gì?

Chỉ cần là người trong quảng văn quán, vô luận là đệ tử năm nhất, năm hai hay năm ba sợ là đều biết được.Nàng vụng về, nhát gan, nhưng phải giả làm bộ dáng trinh tĩnh hiền đức. Dung mạo không đặc biệt, khí chất không xuất chúng, tài học không tinh thông, vẫn là cái mê trai , lưu luyến si mê Định vương mà cả kinh thành đều biết.

Cho nên, nếu nói là quảng văn quán,nữ tử xuất chúng nhat là ai, tự nhiên là Thẩm Nguyệt, nếu nói nữ tử bỉ lậu nhất là ai, tự nhiên là Thẩm Diệu. Cùng là nữ tử Thẩm gia, hình tượng lại hoàn toàn bất đồng. Cố tình mọi người còn có thói quen nói Thẩm Diệu là nha hoàn bên người Thẩm Nguyệt, bây giờ Thẩm Diệu không giống như xưa khiến mọi người có chút không quen.

Dịch Bội Lan đẩy Thẩm Nguyệt:

“Nguyệt nhi,muội muội ngươi chẳng lẽ bệnh đến mức hồ đồ ,hôm nay cứ như biến thành người khác vậy?” Thẩm Nguyệt nhìn Thẩm Diệu, trong lòng cũng có chút khó hiểu. Từ khi rơi xuống nước. Tính tình Thẩm Diệu thay đổi không ít. Chẳng lẽ, việc xấu mặt trước Định vương quá đả kích?

Nàng vừa định nói chuyện, bên cạnh hảo hữu Giang thải huyên đã mở miệng trước:

“Thẩm Diệu, nghe nói ngươi rơi xuống nước , như thế nào, hiện tại phong hàn đã khỏi?”

Lời này nói ra, thực khiến người khác khó xử, nếu là bình thường, Thẩm Diệu chắc chắn không biết làm sao nhìn về phía Thẩm Nguyệt, thỉnh cầu nói giúp. Nhưng hôm nay nàng chính là khinh mạn nhìn thoáng qua Giang thải huyên, thản nhiên nói:

“Tốt lắm, đa tạ quan tâm.”

Giang thải huyên cùng tất cả mọi người trong học đường đều sửng sốt.Có lẽ không dự đoán được Thẩm Diệu sẽ ôn hòa đối đáp với mình như vậy.Giang thải huyên cảm thấy thái độ Thẩm Diệu cực chướng mắt, lập tức nói:

“Nếu phong hàn đã tốt, không phải nên đi giải thích với Định vương gia sao. Sao lại đến học quán, không sợ là lẫn lộn đầu đuôi sao?”

Thẩm Diệu hít mộthi thật sâu, chung quanh thiếu niên, đồng học vô số. Cũng không nguyện vì nàng là nữ tử mà có ý định giúp đỡ.. Nàng vốn là như. Không có lấy một bằng hữu. Mà xem Thẩm Diệu xấu mặt, đại khái là lạc thú duy nhất của nhóm đệ tử quý tộc . Nhìn lướt qua thần sắc mọi người khác nhau, lại nhìn Thẩm Thanh trong mắt vui sướng khi người gặp họa, Thẩm Diệu đang muốn xuất khẩu, liền nghe được Thẩm Nguyệt nói:

“Định vương điện hạ lòng dạ rộng rãi, sẽ không bởi vì một ít sự tình này mà trách Ngũ muội muội , Ngũ muội đến học quán, tự nhiên là bởi vì ham học hỏi, là một chuyện tốt.”

“Cái gì là chuyện tốt.”

Bên kia thiếu niên cũng là nhịn không được nở nụ cười, hắn thầm ái mộ Thẩm Nguyệt đã lâu , ngày thường cũng thập phần chướng mắt Thẩm Diệu, cảm thấy Nguyệt nhi có muội muội như vậy quả thực bi kịch. Hắn nói:

“Ham học hỏi, Thẩm Nguyệt, ngươi đừng nên dùng thuyết từ này cho muội muội ngươi....

Ngay cả năm nhất tiên sinh dạy bài khoá cũng không theo được, nói ham học hỏi không phải là rất buồn cười ! Huống hồ......”

Hắn ác ý đánh giá một chút Thẩm Diệu, tiếp tục nói:

“Ai biết nàng có cố ý hay không rớt xuống nước ,hý kịch không đều diễn như vậy sao, rơi vào trong nước, anh hùng cứu mỹ nhân, lấy thân báo đáp.....hừ. Bất quá, đã đoán sai kết cục thôi!”

Sau khi nói xong, chính mình ước chừng cũng cảm thấy thú vị, cất tiếng cười to đứng lên.Hắn là thiếu niên đầu đàn , vừa nói như vậy, chung quanh nhóm thiếu niên cũng cười vang đứng lên.

Đám quý nữ vây quanh Thẩm Nguyệt cũng thấy buồn cười. Trong lúc nhất thời, tiếng cười nhạo gắt gao vây quanh Thẩm Diệu, dừng ở trên người nàng đều là ánh mắt tràn đầy ác ý. Ngôn ngữ là lợi khí đả thương người .Đời trước, tình cảnh như vậy không biết xuất hiện bao nhiêu lần. Nàng liền quen bị khinh thị, bị vũ nhục, bị cười nhạo, cũng không có ý chủ động đánh vỡ khái niệm này của đồng học lại, cuối cùng, Thẩm Nguyệt cùng Thẩm Thanh giao hảo thân thiết cùng tất cả quý nữ kinh thành. Mà nàng lại càng ngày càng xa cách này vòng luẩn quẩn đó

Nàng từng nghĩ đây là bất hạnh lớn nhất, nhưng so với bi thương cuối đời thì đây có là gì?

Bao nhiêu thiếu niên, nữ tử. Cũng không có hại qua Uyển Du cùng Phó Minh của nàng, bất quá chỉ vì châm ngòi, cười nhạo, lấy nàng làm trò cười mà thật sự nàng phải coi là cừu nhân sao?

Tất nhiên không phải, bao nhiêu quý nữ tử, không phú tức quý, trong đó có đủ,thế gia đại tộc, mà thế gia đại tộc đời trước rơi vào cái kết cục gì?

Tất cả đều bị tiên hoàng cùng Phó Tu Nghi trảm thảo trừ căn.

Ví dụ như trước mắt,vị này cười nhạo nàng,đương kim Thái gia đại công tử Thái Lâm . Ái mộ Thẩm Nguyệt, vài năm sau, Thái gia cuốn vào án tham ô, bị tịch biên gia sản. Thái Lâm không phải cũng bị sung quân sao.

Chỉ khổ hắn ái mộ Thẩm Nguyệt nhiều năm, cuối cùng Thẩm Nguyệt lại ước gì vạch rõ quan hệ với hắn. Nàng cùng bao nhiêu đồng học cũng không phải quan hệ đối địch.Có nhất thiết phải thù hằn nhau,mà không phải là đứng cùng chiến tuyến .Chính là những thế gia này, bởi vì hoàng đế cố ý áp chế. Vi diệu đối mặt châm ngòi. Hơn nữa trong lúc đó các thế gia quan hệ cũng không chặt chẽ thậm chí xem như có chút thù hận. Không cần đem đồng minh biến thành địch nhân, đời trước làm Hoàng hậu, Thẩm Diệu học được không ít này nọ. Không cần bởi vì khí phách nhất thời mà gây thù hằn, như vậy rất không có lợi.

“Thái Lâm, ngươi sao có thể nói Ngũ muội như vậy.”

Chờ mọi người cười đủ, Thẩm Nguyệt mới đột nhiên mở miệng:“Ngũ muội muội mới không phải người như vậy.”

“Thái Lâm,”

Thẩm Diệu đánh gãy lời Thẩm Nguyệt nói, giọng điệu thường thường không có một tia phập phồng:

“Ai nói cho ngươi, ta rớt xuống nước là vì ái mộ Định vương điện hạ?”

Ai nói cho ngươi, ta rớt xuống nước là vì ái mộ Định vương điện hạ?”

Chuyển như vậy ai ai cũng biết còn cố cãi bướng, hẳn là làm người ta cảm thấy hèn mọn ,nhưng Thẩm Diệu nói lời này giọng điệu thản nhiên,mười phần đạm mạc, thế nhưng khiến mọi người sửng sốt.

Thái Lâm là tiểu bá vương ở đây, ngày thường Thẩm Diệu thấy hắn nói cũng không dám nhiều lời, khi nào thì dùng qua giọng điệu chất vấn này?

Hơn nữa, trong giọng nói không tự giác có một tia mệnh lệnh. Thái Lâm cũng không biết vì cái gì, thế nhưng không có mắng ra tiếng, ngược lại nói:

“Chẳng lẽ không đúng sao?” “Nguyên lai là như vậy sao....” Thẩm Diệu lầm bầm lầu bầu một câu, đột nhiên khẽ cười , nhìn về phía Thẩm Nguyệt cùng Thẩm Thanh hai người:

“Thanh tỷ,Nguyệt tỷ, người khác không biết cũng không sao,chẳng lẽ các ngươi cũng không biết?

Như thế nào lại không vì muội muội mà biện giải?”

Thẩm Nguyệt cùng Thẩm Thanh đồng thời giật mình, đột nhiên nhớ tới trước khi rời nhà mình,mẫu thân dặn dò, chuyện Thẩm Diệu rơi xuống nước ngàn vạn lần không được nói lỡ lời. Thẩm Thanh rốt cuộc vẫn biết lấy đại cục làm trọng, lập tức nói:

“Đúng vậy, các ngươi chớ có nói bậy bạ, lúc ấy ta cùng với Ngũ muội muội đi dạo , tận mắt nhìn thấy, Ngũ muội là không cẩn thận ngã xuống nước, vừa vặn Định vương điện hạ đi qua, gặp được. Chứ không phải là ái mộ.”

Thẩm Thanh nói chắc chắn như vậy, mọi người tuy rằng không tin, nhưng cũng không thể phản bác. Đã thấy Thẩm Diệu mở miệng nói:

“Không tận mắt nhìn thấy thì đừng xàm ngôn, Quảng Văn đường không chỉ dạy công khóa,mà còn giáo dưỡng cả phẩm đức. Huống hồ ái mộ, vốn là một từ tốt đẹp,tại sao lại không thể nói?

Thẩm Diệu ta ái mộ một người, cũng muốn ái mộ có tôn nghiêm. Định vương điện hạ là hậu duệ quý tộc, không phải là người ta có thể mơ tưởng?Chư vị sai lầm rồi.”

Trên đời này, nếu muốn thay đổi ấn tượng ban đầu rất khó. Huống hồ chuyện nàng trước kia lưu luyến si mê Phó Tu Nghi thiên hạ đều biết, hiện tại nói không thích, chỉ sợ chẳng ai tin. Nhưng vô luận thế nào, nàng vẫn sẽ vạch rõ giới hạn với hắn. Lời còn chưa dứt, liền nghe được một thanh âm tán thưởng vang lên:

“Hay cho câu 'ái mộ có tôn nghiêm!”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »