Tướng Môn Độc Hậu

Lượt đọc: 165098 | 25 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 11
kết cục tạ gia

❊ ❊ ❊

Thẩm Diệu gục đầu xuống, làm ra bộ dáng ngượng ngùng. Năm ấy, 22 tuổi Tạ Cảnh Hành chết. Tiên hoàng muốn trừng trị tạ gia , Minh Tề hoàng thất, càng về sau, càng vô năng, hoa mắt ù tai. Cả ngày không nghĩ đến chăm lo việc nước, phát triển thực lực quốc gia, mà là nghĩ tự bảo vệ mình.

Trâm anh thế gia đều là các mối uy hiếp. Theo lời Phó Tu Nghi nói, Thẩm gia thành thật làm người còn là mục tiêu phải diệt huống chi, tạ gia ngông cuồng, không nghe chỉ huy , tự nhiên trở thành cái đinh trong mắt tiên hoàng. Hung Nô xâm chiếm Thích phùng, tạ gia mang binh xuất chinh, Tạ Đỉnh, tạ tướng quân, ở trên chiến trường làm càn cả đời cuối cùng toàn quân bị diệt. Tạ Cảnh Hành ở kinh thành cuối năm chờ phụ thân khải hoàn trở về,cái chờ được lại là khối quan tài lạnh. Chuyện Tạ Đỉnh chết vẫn chưa chấm dứt, ngày nhập táng, dân chúng Định kinh tự hành tiễn đưa. Toàn dân, khóc rống đau đớn. Này đối với hoàng thất mà nói, là tối kỵ.

Vì thế không lâu, Tạ Cảnh Hành nhậm chức thay gia phụ xuất chinh. Đây cũng không phải lần đầu hắn ra chiến trường, người nhà họ tạ giống nhau, trên chiến trường phát huy thiên phú đủ để làm địch nhân nghe tin đã sợ mất mật. Nhưng biết rõ Tạ Đỉnh chết rất kỳ quái, hoàng thất lại cố tình hạ thánh chỉ, cơ hồ đẩy Tạ Cảnh Hành hướng về phía tuyệt lộ

Hắn vẫn tiếp thánh chỉ, lên chiến trường, sau đó binh bại. Lúc tháo chạy bại lộ, dẫn đến làm mục tiêu cho quân địch,kết cục là vạn tiễn xuyên tâm. Không chỉ như thế, không biết vì sao xác bị cướp, Hung Nô lột da, treo ở tường thành , răn đe. Kết cục thảm thiết lại một lần nữa trình diễn, Minh Tề cả nước đau đớn. Phụ tử đều chết chiến trường, dân chúng chỉ thấy Hung Nô hung tàn cùng tướng quân anh dũng, lại nhìn không thấy âm mưu dưới mạch nước ngầm mãnh liệt. Khi đó tiên hoàng gần đất xa trời, Phó Tu Nghi tiếp quản triều chính, vì tạ gia gặp nạn , giả đò tiếc nuối ,liền truy phong phụ tử tạ gia

Tạ gia phụ tử qua đời, triều đình phong hào, lại có an ủi, tự nhiên tiện nghi nhất vẫn là vị thiếp thất cùng hai con trai thứ xuất. Thẩm Diệu còn nhớ ,lúc Tạ Cảnh Hành chết, phụ thân nàng bộ dáng trầm lặng, thống khổ. Ngỡ rằng thẩm tạ hai nhà như nước với lửa, tạ gia gặp chuyện không may, nhưng vô luận thế nào, phụ thân mình cũng không nên khổ sở mới đúng.

Hiện tại ngẫm lại, chỉ sợ khi đó phụ thân cảm giác được . Mối cân bằng đã vỡ, tạ gia đổ, tiếp theo chính là đến lượt Thẩm gia. Chỉ buồn cười, nàng khi đó còn một lòng một dạ đem Thẩm gia đẩy xuống vũng nước đục. Thẩm Diệu đối với tạ gia không có cảm giác, lúc trước gặp hắn cũng thấy bình thường, không thổn thức

Tướng quân tuyệt diễm khiến binh sĩ phấn khích, vốn nên ở giang sơn Minh Tề lưu lại nét bút vào sử sách, ai biết lại lấy phương thức đặc biệt như vậy ra đi. Hơn nữa biết rõ thánh chỉ kia chính triệu hồi cái chết, lại vẫn đi. Có lẽ là vì bảo toàn tôn nghiêm tạ gia, chứng minh tạ gia chưa từng là gia tộc ngông nghênh, mà hắn cũng không muốn chính mình là người diệt gia tộc.

Biết rõ sẽ chết nhưng vẫn giẫm chân lên, đều có thể nhìn ra Tạ Cảnh Hành bề ngoài bất hảo nhưng bên trong tâm tính phi thường biết suy nghĩ. Và cũng phi thường chính trực,dũng cảm đi.

Thẩm Diệu nghĩ như vậy, đã thấy Thái Lâm từ trong đám người lại rẽ đi ra, trong tay cầm một cái bao nhỏ ,đưa cho Tạ Cảnh Hành, cung kính nói:

“Tiểu Hầu gia, đây là sách thuốc bản đơn lẻ mà ngài phân phó ta đi tìm.”

Một tiểu bá vương, đối với hắn lại cung kính như vậy. Nếu là người khác hẳn đã giáo huấn hay bay răng hàm lâu rồi . Nhưng nghĩ lại cũng đúng. So với Thái Lâm, Tạ Cảnh Hành chẳng phải là nhất đại bá vương thành Định kinh sao .

Tạ gia toàn đại bá vương, như vậy thái độ của tiểu bá vương Thái Lâm đối với hắn cũng có thể lý giải . Phùng An Ninh lặng lẽ kề tai Thẩm Diệu nói nhỏ:

“Ngươi cảm thấy tiểu Hầu gia so với Định vương điện hạ như thế nào?”

Thẩm Diệu sững sờ một chút, Phùng An Ninh đột nhiên tốt khiến nàng chưa quen được. Nhưng vẫn thật sự nói:

“Tạ tiểu Hầu gia tốt hơn.”

Dù hơn một bậc, nhưng Phó Tu Nghi tiểu nhân bỉ ổi, tâm địa đen tối sao có thể cùng Tạ Cảnh Hành đánh đồng được. Lúc Uyển Du cùng Minh nhi đọc Minh Tề chính sử, có nói một đoạn về Tạ gia , còn vụng trộm nói với nàng. Tạ Cảnh Hành là nam nhân đỉnh thiên lập địa, chết thực đáng tiếc.

Ngay cả Thẩm Diệu ái mộ Định vương cũng nói Tạ Cảnh Hành tốt hơn. Phùng An Ninh có chút kinh ngạc, sau một lúc lâu mới nói:

“Xem ra ngươi quả nhiên là thương tâm đến mức hồ đồ.”

Thẩm Diệu lười giải thích với nàng. Đã thấy Tạ Cảnh Hành một tay nhận cái bao vải to, tùy tiện cột vào yên ngựa, chỉ nhìn thoáng qua Thái Lâm, rồi tiêu sái giơ roi xoay người đi.

Con ngựa tung vó, cuốn tung đất bụi, oai hùng mà vẫn không che giấu được phong tư trác tuyệt của thiếu niên. Đều là bầu trời và mặt trời. Quang mang chói mắt như nhau. Thái Lâm có chút mất mát các thiếu nữ xung quanh cũng khó nén nổi thất vọng, muốn ngắm nhìn Tạ Cảnh Hành thêm chút thời gian nữa.

Thật lạ , Tạ Cảnh Hành thu hút mọi ánh nhìn của các nữ tử. Nhưng các nhóm thiếu niên quý tộc cũng không bởi vậy mà ghen tị .Có thể là cách hành sự phóng khoáng của hắn với người bên ngoài, thực khiến người khác hâm mộ đi . Thẩm Diệu dấu đi suy nghĩ sâu xa trong con ngươi đen thẳm.

Tạ gia sụp đổ, Thẩm gia tùy thời nghênh đón tai họa ngập trời. Hai nhà nếu có quan hệ môi hở răng lạnh, có hay không sẽ bớt được can qua.

Như vậy, hoàng đế muốn động thủ. Sẽ phải suy nghĩ kĩ mình có năng lực này hay không?

Cứu tạ gia, cứu Tạ Cảnh Hành. Chỉ cần như vậy, Thẩm gia sẽ tăng thêm một phần lợi thế. Thẩm gia thành thật phúc hậu, tạ gia ngang ngược.

Hoàng thất trước hết đối phó là tạ gia, nàng, có lẽ có thể cùng tạ gia làm một chút giao dịch...

Tạ Cảnh Hành một đường ngựa chạy, rốt cuộc ghìm ngựa trước một tửu quán. Hắn xoay người xuống ngựa, thẳng đi vào tận cùng tửu quán. Bên trong Công tử áo trắng,dung mạo thanh tú, nhìn thấy hắn mỉm cười nói:

“Tam đệ.”

“Cầm!”

Tạ Cảnh Hành cầm trong tay cái bọc lớn ném qua:

“Về sau việc như thế này thì đừng tìm ta.”

Nếu không phải Cao Dương nhờ hắn tìm sách y thuật, bản đơn lẻ, hắn sẽ chẳng đi tìm Thái Lâm,cũng sẽ chẳng bị một đám ngốc tử ở Quảng Văn đường vây quanh .Nghĩ đến đóa quyên hoa,có chút chán ghét vỗ vỗ quần áo. Cao Dương biết sư đệ hắn có tính khiết phích, mỉm cười, trêu ghẹo nói:

(*khiết phích: bệnh sạch sẽ*)

“ Tính tình ngươi như vậy, năng đi lại một chút. Đệ tử ở đó cũng xấp xỉ tuổi ngươi. Ngươi nên học một ít sinh khí cùng sức sống của bọn họ. ”

Dừng một chút, trên mặt hiện vẻ tươi cười, bỡn cợt:

“Có lẽ cũng có cô nương đáng yêu khiến ngươi bớt cô đơn. Ngươi tuổi cũng vừa lúc mà.”

Tạ Cảnh Hành đã quen việc sư huynh nhà mình tính tình bề ngoài thì đứng đắn, nội tâm lại nhàm chán, không kiên nhẫn liếc qua. trong đầu lại nhớ đến đôi mắt như con thú nhỏ. Ánh mắt trong suốt lại hàm chứa....ừm.thật sâu thương xót cùng bất đắc dĩ.

Loại thần sắc này khiến hắn ngẩn ra, nhìn lại đã thấy chủ nhân đôi mắt cúi đầu, làm như e thẹn. Nhưng hắn là loại người nào, hắn lúc nhỏ đã theo phụ thân vào Nam ra Bắc, đánh giết quân giặc . Luyện được một đôi hoả nhãn kim tinh. Nha đầu kia ước chừng, muốn giả bộ như ái mộ hắn , để che đi ánh mắt. Đáng tiếc ,hắn đã bắt được ánh mắt trầm trầm ôm theo cục diện đáng buồn, không một tia gợn sóng tình ý.

Thật sự rất ý tứ.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »