Tướng Môn Độc Hậu

Lượt đọc: 166467 | 25 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 54

❊ ❊ ❊

Xe ngựa trở về Thẩm gia, Thẩm Diệu như cũ một mình ngồi một chiếc xe ngựa. Cốc Vũ cùng Kinh Trập bên cạnh hế sức lo lắng. Ác danh của Dự thân vương cơ hồ toàn bộ người dân Minh Tề ai ai đều biết, giờ đưa Thẩm Diệu bái thiếp, chưa nói Thẩm Diệu là một cô nương tiến đến đó có bao nhiêu không thích hợp, người sáng suốt đều hiểu được Dự thân vương muốn đánh chủ ý gì.

Nếu Thẩm Tín có ở đó, chắc chắn sẽ liều mạng cự tuyệt. Nhưng hôm nay Thẩm Tín không ở đó, nhị thẩm tam thẩm đều mang kế hoạch âm hiểm trong lòng. Ngày trước Thẩm Diệu còn nhỏ thì thôi đi, nay Thẩm Diệu đã trưởng thành có thể suy nghĩ việc hôn nhân đại sự, cư nhiên lại đem chủ ý đó đánh lên đầu của nàng.

Kinh trập hết nhịn lại nhẫn, cuối cùng vẫn không chịu được nói:“Cô nương, Dự thân vương kia...... Việc hôm nay phải làm sao bây giờ? Nếu không người cho người viết thư cho lão gia, nếu lão gia biết việc này, chắc chắn sẽ gấp rút trở về.”

“Đúng vậy,” Cốc vũ cũng lo lắng:“Người nọ có ý đồ không tốt, nay trong hậu viện lại...... Thêm nữa hôm nay cô nương nổi bật như vậy, chỉ sợ trong phủ lại sẽ có không ít phiền toái.” Nàng thở dài.

Thẩm Diệu ban đầu tuổi còn nhỏ nhìn không ra cái gì, hai nha hoàn Cốc Vũ cùng Kinh Trập Thẩm phu nhân cố ý chọn cho Thẩm Diệu lại thấy rõ ràng. Tam phòng chi thứ hai rõ ràng là đố kỵ đại phòng, thế nên mới âm thầm ngáng chân Thẩm Diệu. Lấy lòng dạ hẹp hòi của hai phòng này, cộng thêm Thẩm Diệu hôm nay đại xuất phong đầu (kiểu như nổi bật hẳn lên ý), chỉ sợ đã trở thành cái đinh trong mắt. Cái khác còn không sợ,nhưng nếu là kéo theo một Dự thân vương...... Muốn đánhbchủ ý gì, chỉ sợ Thẩm Diệu cũng khó ứng phó. Dù sao người bên đại phòng, đều bị hai phòng khác đổi không sai biệt lắm a.

Thẩm Diệu thản nhiên nói:“Sợ cái gì, đánh cái gì chủ ý, cũng phải nhìn hắn có bản lĩnh này hay không.”

Nàng khí định thần nhàn (kiên định cùng nhàn nhã), lời nói phun ra tựa hồ mang theo một chút uy nghiêm, cùng một tia ngoan ý không dễ phát hiện. Cốc vũ cùng Kinh trập liếc nhau, không biết vì sao kích động vừa rồi thế nhưng lại tiêu tán một ít, tiếp theo cũng dần dần bình tĩnh trở lại.

Trở về Thẩm phủ, Thẩm Diệu chỉ bảo hôm nay mệt mỏi muốn nghỉ ngơi, nói muốn về tây viện trước. Hai người Nhiệm Uyển Vân cùng Trần Nhược Thu cười cười nhìn Thẩm Diệu nói một chút, dặn nàng nhất định phải hảo hảo nghỉ ngơi. Có lẽ là biết bị Dự thân vương xem trọng Thẩm Diệu chắc chắn sẽ không có kết cục tốt, các nàng tươi cười cũng không che giấu được vui sướng khi người gặp họa. Nhiệm Uyển Vân thậm chí còn vuốt Thẩm Diệu đầu thân thiết nói:“Mắt thấy Ngũ Nhi cũng lớn như vậy rồi, trổ mã nhất nhất động lòng người. Không lâu sau, nên lập gia đình.”

“Đúng vậy,” Trần Nhược Thu mang theo ý vị thâm trường phụ họa:“ Tiểu Ngũ của chúng ta là một cô nương như vậy, chỉ người có thân phận cao quý mới có thể xứng đôi. Người bình thường như thế nào cũng thú không đến Tiểu Ngũ của chúng ta.”( (nói)Móc khiếp.)

Trên mặt Thẩm Nguyệt hiện lên một tia vui mừng, Thẩm Thanh khẩn cấp mở miệng:“Kia là đương nhiên, Ngũ muội muội khẳng định phải lấy được một lang quân thập phần ‘Tôn quý’.” Dứt lời, che miệng ha ha cười rộ lên, một bên cười một bên dùng ánh mắt “không sai biệt lắm” nhìn Thẩm Diệu.

Nhưng mặc kệ ánh mắt nàng có có ám chỉ bao nhiêu, vẻ mặt Thẩm Diệu cũng không thay đổi. Nụ cười trên mặt Thẩm Thanh lập tức cứng lại, Thẩm Diệu càng vân đạm phong khinh, lòng nàng càng buồn bực. Hôm nay, lúc Dự thân vương cấp bái thiếp thì trong lòng mọi người liền hiểu rõ, đó là xem trọng Thẩm Diệu. Nhưng hiện tại Thẩm Diệu không hề động dung, chỉ sợ còn không biết lợi hại đi, trong mắt nàng hiện lên một tia châm biếm, quả thật là rất ngu xuẩn.

“Thẩm thẩm cùng tỷ tỷ đều nói qua,” Thẩm Diệu không mặn không nhạt mở miệng:“Luận về tuổi tác, đại tỷ tỷ cùng nhị tỷ tỷ so với ta còn hơi lớn hơn một chút, tìm lang quân, tự nhiên không tới lượt ta tìm trước.”

Sắc mặt mấy người hơi biến, Nhiệm Uyển Vân cười nói:“Ngươi đứa nhỏ này, ai, còn không phải đại bá suốt ngày không ở kinh thành. Nhóm thẩm thẩm cũng là đau lòng ngươi, về phần đại tỷ nhi cùng nhị tỷ nhi, ta và tam thẩm ngươi đều ở Định kinh, tự nhiên không cần lo lắng.”

“Thật không?” Thẩm Diệu nhẹ nhàng hỏi lại. Đôi mắt nàng trong suốt trong tựa hồ cũng không có biểu tình gì, lại làm cho lòng người run rẩy. Giống như chỉ cần bị đôi mắt kia vừa thấy, suy nghĩ trong lòng liền không chỗ nào che giấu. Nàng mỉm cười:“Nếu nhóm thẩm thẩm quan tâm ta như vậy, ngày sau, ta sẽ hồi báo gấp đôi.”

Nàng nói nhẹ nhàng bâng quơ, không biết vì sao, trong lòng Nhiệm Uyển Vân cùng Trần Nhược Thu lại hiện lên một tia bất an. Nhưng lập tức các nàng liền đem ý niệm vớ vẩn này ném ra sau đầu, tuy nói nay Thẩm Diệu thông minh chút, nhưng bất quá vẫn là tiểu nha đầu 14 tuổi, có thể gây ra bao nhiêu song gió?. Huống hồ...... Nghĩ đến chuyện củaDự thân vương, hai người đều có chút đắc ý.

“Ai, Ngũ Nhi khách khí cái gì, đều là người một nhà.” Nhiệm Uyển Vân cười nói:“Ngươi đã mệt mỏi, liền đi về nghỉ ngơi trước đi. Ta cùng với nhị thẩm ngươi còn có chút việc phải làm, Cốc Vũ, Kinh Trập, hảo hảo che chở ngũ cô nương.”

Cốc Vũ cùng Kinh Trập đáp lời, theo Thẩm Diệu ly khai.

Sau khi các nàng rời đi, Nhiệm Uyển Vân cùng Trần Nhược Thu liếc nhau, đều nhìn ra tính kế trong mắt đối phương.

Nửa nén hương sau, ở Vinh Cảnh đường,Thẩm lão phu nhân nhíu mày nói:“Các ngươi nói Dự thân vương coi trọng ngũ nha đầu?”

Thẩm Nguyệt cùng Thẩm Thanh đều bị đuổi khỏi nội đường, việc này các nàng tiểu cô nương không tiện tham dự. Tuy nói như thế, hai người vẫn là vụng trộm chạy tới sau bình phong, không để ý Trương mụ mụ khuyên can, đứng lên nghe lén người trong nội đường nói chuyện.

“Không sai.” vẻ mặt Nhiệm Uyển Vân mang theo ý cười, nói đường hoàng lại lần nữa:“Ngũ nha đầu hôm nay ở trên đài kiểm tra thành tích nổi bật, làm cho Dự thân vương nhìn với cặp mắt khác xưa. Nếu đã hạ bái thiếp, đó là có ý với muốn ngũ nha đầu, tức phụ xem, Thẩm phủ chúng ta, chỉ sợ sẽ có một vị thân vương phi.”

Trần Nhược Thu nghe vậy, khóe miệng kéo lên một chút. Nhiệm Uyển Vân này nói đường hoàng, nhưng kia Dự thân vương coi trọng Thẩm Diệu, chính là không nói muốn cưới hỏi đàng hoàng. Huống hồ cho dù thật sự thú qua, lấy mệnh Thẩm Diệu, không biết có thể kiên trì vài ngày. Sợ chính là Vương phi còn không có làm được vài ngày, liền hương tiêu ngọc vẫn. Dù sao ác danh Dự thân vương kia, thành Định kinh mọi người đều biết.

Nghe vậy, Thẩm lão phu nhân thần sắc lại trầm xuống vài phần, trong lòng nàng, tự nhiên không hy vọng đại phòng tốt. Dựa vào cái gì mà con trai của người đã chết nhiều năm sinh lại vĩ đại hơn so với nàng sinh. Từ thuở lão tướng quân còn sống trên đời, thời thời khắc khắc đều thiên vị đại phòng, nay đại phòng sắp có một Vương phi, thật sự làm cho nàng không thể không giận. Lập tức nói:“Ngũ nha đầu kia tính tình trẻ con, làm sao có thể làm Vương phi? Đại a đầu hoặc nhị nha đầu còn không bằng nữa là.”

Thẩm lão phu nhân hàng năm sống ở hậu trạch, chỉ biết hưởng thụ. Đối với chuyện bên ngoài thật sự một chút cũng không biết. Nghe lời nói của nàng, Trần Nhược Thu cùng Nhiệm Uyển Vân sắc mặt nhất tề biến đổi. Thẩm Nguyệt cùng Thẩm Thanh tránh ở sau bình phong cũng hoảng sợ, phải biết rằng Thẩm lão phu nhân không biết, hai người các nàng đều biết. Vào Dự thân vương phủ, chỉ có nước bị tra tấn mà chết, đây chính là địa ngục trần gian.

Nhiệm Uyển Vân vội vàng mở miệng nói:“Nương, không phải như vậy. Ngũ nha đầu này, chúng ta tự nhiên hy vọng nàng tốt. Tuy nói Dự thân vương điện hạ là một người không vợ, tuổi lại lớn chút, thanh danh cũng không tốt, nhưng cũng là ở trong hoàng thất.” Nàng nghĩ tới cái gì đó, khóe miệng giương lên:“Ngày sau thất ca nhi lớn, có Dự thân vương điện hạ quan tâm mộthi, chắc chắn sẽ rất tốt. Nếu là Ngũ Nhi có cái gì sơ xuất, thân vương điện hạ vì bồi thường, cũng sẽ đối thất ca nhi càng thêm chăm sóc.”

Lấy tánh mạng của Thẩm Diệu đổi tiền đồ của Thẩm Nguyên Bách, Trần Nhược Thu liếc nhị tẩu nhà mình một cái, quả nhiên hảo tính kế.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »