Tướng Môn Độc Hậu

Lượt đọc: 167162 | 25 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 68
hồi phủ (2)

❊ ❊ ❊

“Có tâm lo cho việc này không bằng cho chính ngươi đi.” Thẩm Diệu nói.

“Ta?” Thẩm Nguyệt khẩn trương đứng lên:“Ta thì sao chứ?”

“Ngươi cho là việc của Đại tỷ xảy ra hai nha đầu bên cạnh ngươi có thể sống sao?”

“Cái gì?”

“Xem ra Nhị tỷ quả thật không nhận ra thói đời hiểm ác.” Thẩm Diệu nhẹ nhàng cười:“Hai ngườ này đã biết được chuyện tư mật của chủ tử, nếu chuyện này bị hạ nhân nói ra nói vào, ngươi nghĩ xem các nàng có thể sống được bao lâu nữa?”

Sắc mặt của Hoàng Oanh cùng Thanh Loan bên người Thẩm Nguyệt nhất thời trắn bệch. Các nàng đương nhên là biết, nếu chuyện xấu của quý phủ nhà cao cửa rộng bị hạ nhân phát hiện đương nhiên chỉ có một đường chết để bảo đảm bí mật cho chủ nhân. Thẩm Thanh bị kẻ xấu lăng nhục mà hai ngườ lại thấy hết tự nhiên là không có đường sống.

Thẩm Nguyệt cực kì sợ hãi, vừa này nàng quá kinh ngạc nên quên mất việc này. Nàng căn bản không phải là một người trường tình ( trường: dài, tình: tình cảm. Đại ý ko tiếc hai ng kia) nhưng tinh lực để bồi dưỡng ra nha đầu bên người cũng không phải là ít. Nếu tự nhiên mà bị giết chẳng khác nào bị chặt cả hai tay, hỏ nàng làm sao cam tâm?

“Không chỉ có các nàng.” Thẩm Diệu mỉm cười, ánh mắt đảo qua Diễm Mai, Thủy Bích cùng Quế ma ma, giọng nói mang theo ý vị thâm trường:“Một người cũng không thể trốn thoát được đâu.”

Quế ma ma cùng hai nha đầu kia cơ hồ sắp ngất.

Có gì đáng sợ, có gì đáng sợ đâu. Một người đắc đạo (ở đây ý chỉ tài trí cao siêu, nhiều mưu kế) nhưng nếu chủ nhân sa cơ lỡ vận hay tính tình không tốt, thân làm hạ nhân một người cũng trốn không qua. Kiếp trước lúc Thẩm gia bị xét nhà, hạ nhân không phải là ỷ thế hiếp người, không phải là “ăn cây táo rào cây sung “ sao? Đi theo chủ tử có dạng gì thì sẽ nhận kết cục y như dạng đó.

Nếu vừa ra tay mà chỉ diệt được một người chẳng

phải có chút đại tài tiểu dụng sao? ( ý của chị ấy là đã ra tay thì phải vét sạch =))))

Thẩm Diệu xoay người bước đi. Thẩm Nguyệt thấy thế liền gọi vớ nàng lại:“Ngươi đi đâu vậy?”

“Chúng ta đến Ngọa Long tự không phải là vì dâng hương sao?” Thẩm Diệu thản nhiên đáp:“Ta có rất nhiều nghi vấn cần giải đáp đương nhiên là muốn đi hỏi Phật tở một câu, thắp một nén hương. Chẳng lẽ đến rồi mà không gặp (Phật tổ)?”.

Nữ tử mặc tố y cứ như vậy mà bước đi, bóng dáng lạnh lùng thẳng tắp không có chút lưu luyến giống như hôm nay căn bản chưa từng phát sinh chuyện kinh thiên động địa. Hết thảy việc làm của nàng đều đi theo kế hoạch, ngủ một đêm sau đó đi thắp một nén hương khẩn cầu bình an.

“Không đúng!” Thẩm Nguyệt đột nhiên mở miệng:“Hai nha đầu kia của nàng sao lại không ở đây?”

Quế ma ma sửng sốt.

Sáng sớm khi Thẩm Diệu gặp Thẩm Nguyệt, nàng nói đã sai hai nha đầu Cốc Vũ cùng Kinh Trập đi sang phòng bếp lấy đồ ăn sáng, mãi cho đến tận bây giờ vẫn chưa trở lại trùng hợp liền tránh nhìn thấy Thẩm Thanh gặp chuyện không may. Giờ ngẫm lại cảm thấy trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp như vậy? Hai nha đầu bên người Thẩm Thanh cùng Thẩm Nguyệt khó thoát một kiếp nhưng nha đầu bên người Thẩm Diệu một người cũng không tổn hại, rõ ràng Thẩm Diệu cố ý bảo hai nàng ly khai.

Chẳng lẽ nàng sớm biết chuyện của Thẩm Thanh? Chẳng lẽ việc hôm nay của Thẩm Thanh cũng là do một tay nàng an bài?

Thẩm Nguyệt quay dầu lại nhìn, bóng dáng Thẩm Diệu đã biến mất dưới mái hiên nhưng ánh mắt băng lãnh, sắc lạnh kia giống như xuất hiện ở trước mặt nàng làm cho nàng không tự chủa cảm thấy lạnh cả người.

......

Mưa đến buổi trưa thì ngừng.

Hương Lan đã đi tìm khắp ngọn núi nhưng tìm không ra một đại phu. Bình thường nơi này ngoại trừ thi thoảng sẽ có khách hành hương đến thăm cơ hồ là không có người. Nếu tăng nhân trong chùa sinh bệnh bất quá là ai cũng tự tìm thảo dược, tự làm thuốc, tự uống. Hương Lan không tìm thấy lang trung đành phải đi tìm tang nhân xin chút thuốc cùng dược liệu thoa ngoài da đưa Thẩm Thanh dùng.

Trong phòng tràn ngập mùi thuốc cùng hương vị khác thường, mặc dù đã cọ rửa qua nhưng mùi vị kia vẫn không tiêu tán. Nữ tử trên giường hai mắt nhắm nghiền, Nhiệm Uyển Vân ngồi tựa đầu vào cửa sổ. Mới chỉ ngắn ngủn vài giờ qua đi, mặt của nàng giống như già đi mười tuổi.

Bọn nha hoàn trong phòng ngay cả thở cũng không dám thở mạnh, ai mà biết được chủ tử sẽ không giận chó đánh mèo.

Trong lúc Nhiệm Uyển Vân đang ngồi ngẩn ngơ bên cửa, hai mắt Thẩm Thanh trên giường giật giật. Nàng cúi đầu kêu lên: “Thanh Nhi?”

Thẩm Thanh mở to mắt, khi nàng nhìn thấy

Nhiệm Uyển Vân liền lộ ra vẻ hoảng sợ, một tay hương tới mặt của Nhiệm Uyển Vân chộp tới:Buông ra! Mau tránh xa ta ra!Cứu mạng!”

“Thanh nhi! Ta là nương a! Ta là nương a! Nương của ngươi a! Đừng sợ! Nương ở đây!” Lòng Nhiệm Uyển Vân đau như dao cắt, vừa ôm vừa dỗ Thẩm Thanh. Nhưng Thẩm Thanh hình như không biết, nàng liên tiếp giãy dụa, mắt trợn trắn gắt gao nhìn trần nhà, gào thét điên cuồng.

Hương Lan cùng Thải Cúc thấy vậy liền tiến lần giúp đè tay Thẩm Thanh lại. Thẩm Thanh giống như nổi điên, thần trí không tỉnh táo, đến Nhiệm Uyển Vân nàng cũng không nhận ra. Nàng quằn quại vật lộn, chỗ dược vừa mới thoa cơ hồ uổng phí hết, máu chảy dầm dề hiện ra hết trước mắt Nhiệm Uyển Vân. Nàng nhìn vết máu trên người nữ nhi, trên mặt không nhịn được lộ ra vẻ thống khổ, kêu lên: “A.” một tiếng thảm thiết.

“Phu nhân.” Trong lòng Hương Lan cùng Thải Cúc hoàn toàn kinh sợ. Nhiệm Uyển Vân từ trước đến giờ luôn là một người có chủ ý, biết bình tĩnh trước mọi hoàn cảnh, mặc kệ là đại sự gì xảy ra nàng luôn có thể bình tĩnh xử lý… Nay bị ép buộc đến tình cảnh này, hai nha đầu theo bên người Nhiệm Uyển Vân nhiều năm không nhị được kinh sợ. [editor:Tiểu Vũ]

“Thẩm Diệu ở đâu?” Nhiệm Uyển Vân hung hăng mở miệng.

“Ngũ tiểu thư...... miếu đường.” Thải Cúc thận trọng nói.

“Chăm sóc Thanh Nhi cho tốt, nếu nàng mà xảy ra chuyện gì hai ngươi đừng hòng sống sót.” Nhiệm Uyển Vân xoay người ra cửa.

......

Trong Phật điện, tượng Phật vàng kim to lớn sừng sững, khuôn mặt hiền làn nhìn xuống tín đồ, nhìn xuống chúng sinh.

Thẩm Diệu quỳ trên mặt đất, hương cầm trên tay nhưng không biết đang suy nghĩ gì.

Từ sáng đến giờ, nàng đã quỳ ở đây được mấy canh giờ.

“Cô nương, ngườ nên nghỉ một chút đi.” Kinh Trập tiến lên khuyên can:“Nhỡ quỳ đến sinh bệnh cũng không đáng. Phật Tor chắc chắn sẽ nhìn thấy thành tâm của người, có lòng cầu – tất nhiên sẽ được như ý.”

Có lòng cầu sẽ được như ý? Thẩm Diệu nghe vậy trên mặt hiện lên một nụ cười khổ, chắc chắn sẽ không được như ý. Sai lầm của kiếp trước kiếp này có cơ hội làm lại nhưng Thẩm Diệu của kiếp trước đã sớm thay đổi, người mất đi không thể trở lại. Uyển Du của nàng, Phó Minh của nàng có cơ hội làm lại sao?

Sợ là đã sớm hóa thành tro bụi hòa vào hồng trần chẳng còn lại gì.

Huống hồ, huống hồ nàng cũng không phải tín đồ.

Thẩm Diệu ngẩng đầu nhìn tượng phật màu vàng kim. Tượng phật lạnh như văng sẽ thật sự có khả năng cứu vớt chúng sinh sao? Nếu ông trời có mắt sao lại cho người tốt rơi vào kết cục thảm hại, người tốt sống tiêu dao tự tại?

Nàng quỳ gối nơi này dâng hương không phải là bái phật mà bái những người đã chết ở kiếp trước, những người vì nàng mà chết.

Từ khi trùng sinh cho tới bay, nàng không có cơ hội để cúng bái những người này bao gồm cả hai nhi tử của nàng. Nay đến nơi này liền thuận thế phật, dâng hương dâng hoa cúng bái những mười đã mất.

“Thẩm Diệu!” Một thanh âm tức giận đột ngột vang lên.

Thẩm Diệu mỉm cười. Người trên đời đều thích nóng vội.

Nàng xoa đầu gối, đứng dậy, quay đầu nhìn Nhiệm Uyển Vân khanh khách cười nói: “Nhị thẩm.”

Tiếng cười của Thẩm Diệu làm Nhiệm Uyển Vân

cảm thấy chói tai. Nàng nhanh bước đến giơ tay lên định đánh vào mặt Thẩm Diệu...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »