Tướng Môn Độc Hậu

Lượt đọc: 166933 | 25 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 61
nguyệt hắc phong cao

❊ ❊ ❊

Ngọa Long tự từ lúc chạng vạng tối đã bắt đầu rả rích mưa. Mưa cuốn theo hàn khí phả vào da thịt của từng người. Cốc Vũ thấy vậy liền đem cửa sổ đóng lại, nhìn Thẩm Diệu nói:“Cô nương cẩn thận đừng để bị cảm lạnh.”

Kinh Trập đem áo choàng phủ lên người Thẩm Diệu lo lắng mở miệng:“Đường núi vốn khó đi, nếu cơn mưa này kéo dài đến tận sáng không biết ngày mai sau khi dâng hương xong có thể lên đường trở về hay không nữa. Đường đi mà lầy lội nói không chừng còn phải ở lại đây thêm vài ngày.”

“Ở lại vài ngày thì ở lại vài ngày.” Cốc vũ cười nói:“Nơi này cảnh đẹp, hoàn cảnh xung quanh cũng thanh tịnh, đẹp đẽ về tổng thể thì cũng khá tốt....” Nói được một nửa chợt nghĩ đến Thẩm phủ hư dữ ủy xà ( lá mặt lá trái: nói về những người 2 mặt chung quy lại là người xấu =)) cũng chẳng phải hạng người tốt gì liền đem những lời còn lại nuốt vào trong bụng.

Thẩm Diệu ngồi trước bàn đùa nghịch con cờ trong ta. Nàng dạo này càng ngày càng thích chơi cờ, đáng tiếc mấy nha đầu bên người chẳng ai biết đánh nếu không đã gọi một người vào đánh cùng. Mấy hôm nay nàng luôn chơi cờ một mình. Thi thoảng Cốc Vũ cùng Kinh Trập sẽ cảm thấy kì quái, thời điểm cô nương nhà mình đánh cờ một mình có đôi khi sẽ lộ ra một vẻ mặt kì quái làm cho người ta nhìn thấy trong lòng phát lạnh.

Cửa chợt bị đẩy ra, Quế ma ma tươi cười bước đến, trên tay còn cầm theo một ít đồ ăn:“Cô nương, đây là cơm bố thí của chùa. Tuy đây đều là thức ăn chay nhưng đồ ăn ở đây cũng không kém. Lão nô còn đặc biệt làm mấy chén canh quế hoa. Đại cô nương cùng nhị cô nương đều đã dùng qua, đều nói không tồi.”

“A, để đó đi.” Thẩm Diệu thản nhiên nói.

“Cô nương nên tranh thủ ăn lúc nóng để nguội rồi sẽ không còn ngon nữa.” Quế ma ma thân thiết bưng lên bát đến, định đưa cho Thẩm Diệu.

“Ma ma gấp cái gì.” Kinh Trập lặng lẽ tiếp nhận bát sứ trong tay Quế ma ma, cười nói:“Cô nương không phải chỉ nói đặt lên bàn thôi sao. Mới vừa rồi cô nương có chút không thoải mái, để một lúc nữa rồi dùng sau cũng được.”

Quế ma ma trong lòng có chút tức giận, thấy Thẩm Diệu đối với lời nói của Kinh Trập tỏ vẻ từ chối cho ý kiến, âm thầm cắn chặt răng. Từ trước đến giờ Thẩm Diệu luôn lấy lời nói của Quế ma ma làm trọng, nếu Quế ma ma cùng nha đầu nổi lên tranh chấp, tất nhiên là trách phạt nha đầu trước tiên. Không biết từ khi nào hai nha đầu Cốc Vũ cùng Kinh Trập lại có thể thay mặt Thẩm Diệu.

Thời điểm Quế ma ma rơi vào trầm tư chợt nghe được thanh âm của Thẩm Diệu đột nhiên nói,:“Ma ma ở cùng ta cũng đã 14 năm rồi đi.”

Quế ma ma trong lòng nhảy dựng, nhìn về phía Thẩm Diệu. Thẩm Diệu cũng nhìn qua, đôi con ngươi trong suốt trước sau như một, giống nhau hài tử hồn nhiên làm Quế ma ma hoảng hốt một trận.

Bất tri bất giác, tiểu cô nương phấn điêu ngọc mài ngày nào vẫn còn gào khóc đòi ăn giờ đã trở thành một nữ tử xinh đẹp, trưởng thành.

Quế ma ma trong lòng có chút cảm thán. Lúc trước vợ chồng Thẩm Tín hàng năm chinh chiến sa trường, dặn nàng hảo hảo chiếu cố Thẩm Diệu chớp mắt một cái 14 năm cũng đã trôi qua...

“Ngẫm lại từ trước đến nay ma ma là người thân cận ta nhất…” Thẩm Diệu nhẹ giọng nói:“ Ta nhớ rõ có một đêm bị sốt, trời bên ngoài cũng mưa như hôm nay vậy, người trong phủ cầm bái thiếp đi mời đại phu mãi không đến, ma ma vì lo lắng cho ta liền ra ngoài tìm đại phu giữa đường còn bị ngã chảy máu đầu nhưng vẫn kiên trì tìm đại phu khác đến bắt mạch cho ta.”

Quế ma ma sửng sốt, vẻ mặt chợt trở nên nhu hòa:“Cô nương vẫn còn còn nhớ rõ ngày đó.”

“Ta đương nhiên nhớ rõ, ma ma làm bạn với ta đã hơn 10 năm, đến cả cha mẹ của ta cũng không thân cận ta nhiều bằng người, từ trước đến giờ ta luôn coi ma ma là người thân của mình vậy.”

“Cô nương chiết sát(? – không hỉu) lão nô.” Quế ma ma trong lòng cảm thán. Nàng không đoán được Thẩm Diệu lạnh nhạt nàng mấy ngày nay đột nhiên lại thân cận với mình như vậy. Cảm thán thì cảm thán, trong lòng Quế ma ma ít nhiều cũng dâng lên một chút không đành lòng. Là người ai cũng phải thay đổi (?), thời điểm vợ chồng Thẩm Tín đem Thẩm Diệu giao cho nàng khi đó con trai của nàng vẫn còn chưa cưới vợ, lúc đó nàng cũng chưa có tôn tử, ngẫu nhiên xem Thẩm Diệu là cháu gái mình mà chiếu cố. Phần tình cảm kia không phải tất cả đều giả, bất quá...... Người không vì mình trời tru đất diệt, Thẩm Diệu dù sao cũng không phải tôn nữ của nàng, biết đâu đại phòng cho phép, nếu chuyện thành, một nhà con trai của nàng đều có thể được hưởng lợi.

Phú quý hiểm trung cầu ( Phú quý khó cầu), huống hồ Thẩm Diệu căn bản là không thể vì nàng mang đến cái lợi gì…

Thần sắc trong con ngươi Quế ma ma thay đổi mấy phần nhưng vẫn cười nói:“Cô nương, trời lạnh đêm trọng, vẫn là nên dùng cơm rồi đi nghỉ sớm đi. Trước khi đi ngủ đốt một cây huân hương hảo hảo ngủ một giấc thật ngon. Sáng hôm sau dậy sớm vì lão gia cùng phu nhân cầu phúc ấy mới là tốt.”

“Đa tạ ma ma lo lắng.” Thẩm Diệu cũng cười. Nụ cười trong đó còn bao hàm một chút ý tứ không rõ. Nàng nói:“Ma ma lui xuống trước đi, ta sẽ dùng cơm.”

Quế ma ma còn muốn ở thêm trong chốc lát nhưng thấy được bộ dáng muốn trục khách của Thẩm Diệu đành phải ngượng ngùng lui ra. Sau khi bước ra khỏi phòng, Quế ma ma không đi ngay mà đến cửa sổ cẩn thận nghe ngóng động tĩnh bên trong.

Một lát sau trong phòng vang lên thanh âm của Cốc Vũ:“Cô nương, đồ ăn sắp lạnh rồi.”

“Ăn cơm đi.”

Ngay sau đó là một loạt âm thanh bát đũa va chạm vào nhau tựa hồ người bên trong đã ăn. Kinh Trập hỏi:“Cô nương cảm thấy canh quế hoa này thế nào?”

“Không tồi.” Thẩm Diệu thanh âm của vang lên:“Thực ngon miệng.”

“Vậy ăn nhiều một chút.” Cốc Vũ cười nói.

Nghe được một lúc, Thẩm Diệu tựa hồ là ăn xong rồi, trong phòng vang lên thanh âm thu dọn bát đũa,Cốc Vũ bưng cái giỏ đi ra ngoài. Chỉ nghe

Kinh Trập nói:“Cô nương còn muốn đọc sách?”

“Còn một chút nữa, khoảng một khắc, ngươi đem huân hương đốt đi.” Thanh âm của Thẩm Diệu dường như mang theo chút mệt mỏi.

Quế ma ma thẳng người, nhẹ nhàng thở ra. Nàng quay đầu bước đi, khi đi hết sân còn không nhịn được nhìn cửa sổ đang đóng thì thào nói:“Cô nương, chớ trách lão nô tâm ngoan, đại phu nhân sẽ đền bù cho ngươi, ai cũng không thể cản.”

Đợi Quế ma ma đi khuất, phía sau bỗng xuất hiện một nam tử, hắn nhìn bóng Quế ma ma vội vàng rời đi, trên mặt nổi lên thần sắc tức giận.

Trong phòng, kinh trập lo lắng nhìn xung quanh Thẩm Diệu:“Cô nương, Cốc Vũ đã đi ra ngoài, nô tỳ vẫn không hiểu, cô nương đến tột cùng muốn làm gì?”

Không biết vì sao, trong lòng Kinh Trập luôn luôn có chút bất an, giống như trong nơi thâm sơn cùng cốc này chắc hẳn sẽ xảy ra chuyện gì đó. Nàng hỏi:“Cô nương mới vừa rồi lừa gạt Quế ma ma, chẳng lẽ Quế ma ma giở trò gì đó?” Lúc nãy Thẩm Diệu bày ra vẻ mặt ôn hòa đối với Quế ma ma làm Kinh Trập khẩn trương không thôi, sợ Thẩm Diệu lại như trước đây đối Quế ma ma nói gì nghe nấy.

Thẩm Diệu nhìn ngọn đèn đang cháy trên bàn thi thoảng lại vang lên tiếng lách tách đối lập với tiếng mưa tí tách bên ngoài. ( Có ai hiểu vì sao lại đối lập không??? Ngọn đèn tượng trưng cho lửa, mưa tượng trưng cho nước  Đối lập. Ngọn đèn kêu bé trong không gian yên tĩnh, bên ngoài mưa kêu to hơn, âm thanh mưa như hòa vào nhau tạo ra tiếng rõ ràng đối lập)

Giả vờ ăn cơm, giả vờ đốt huân hương, bất quá chỉ là kế trì hoãn tạm thời. Về phần tại sao nàng lại nói đoạn kia với Quế ma ma căn bản là không liên quan gì đến sự mềm lòng của nàng.

Con đường báo thù này không ai có thể quay đầu. Nếu không phải kiếp trước có ân thì chính là có thù. Kẻ thù vĩnh viễn không đáng thương hại. Đây có phần giống như lúc ở trong hậu cung, thắng thua phân tranh bằng lời nói, đoạn đầu đài đang ở phía trước.

Nàng nhẹ nhắm mắt.

“Cô nương, bây giờ phải làm cái gì?” Thấy Thẩm Diệu không trả lời vấn đề của mình, Kinh Trập đành phải đổi chủ đề.

“Chờ.”

“Chờ cái gì?”

Khóe mắt Thẩm Diệu khẽ nhúc nhích, khóe môi khẽ giương lên.

“Chờ đến khi nguyệt hắc phong cao, giết người

cướp của.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »