Tướng Môn Độc Hậu

Lượt đọc: 167027 | 25 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 58

❊ ❊ ❊

“Vị cô nương này......” Mạc Kình nao nao, nhíu mày nhìn về phía nữ tử trước mặt.

Hắn biết có vài quý phủ luôn xem mạng người như cỏ rác, mua nô tài cũng giống như mua súc vật. Có lẽ nữ tử trước mặt này cũng xem hắn như mấy hạ nhân kia, trong lòng hắn tự nhiên sinh ra chút không vui.[editor: Tiểu Vũ] Nhưng khi nhìn ánh mắt của đối phương, chút hờn giận này tự nhiên tiêu tán.

Ánh mắt nữ tử kia nhìn hắn, không phải là khinh bỉ cũng không phải là xem thường mà là hàm chứa một chút kinh hỉ cùng tôn trọng làm lòng hắn bất giác sinh ra một nỗi nghi ngờ vô căn cứ bèn thốt ra “Cô nương với tại hạ, có phải đã từng gặp qua?”

Thẩm Diệu nhẹ nhàng thở dài một tiếng:“Chưa từng.”

“Kia vì sao......”

“Các hạ mặt mày đoan chính, khí độ bất phàm. Mà trước mắt lại đem bảo kiếm đã làm bạn nhiều năm bán đi, hiển nhiên là cùng đường mạt lộ. Ngươi không có bạc mà lại cần bạc, mặc dù hôm nay ta có thể cho ngươi tiền nhưng lại không thể giải quyết hết hậu hoạn của ngươi ngày sau. Ta là đích nữ của Uy Vũ đại tướng quân, phụ thân ta cuối năm hồi kinh, ta sẽ đem ngươi tiến cử cho người, ngươi có một thân toàn võ nghệ vô duyên vô cớ bị mai một thì thật là đáng tiếc.”

“Thẩm tướng quân?” Mạc Kình sửng sốt.Hắn thật sự không ngờ tới nữ tử trước mắt này lại là nữ nhi của Thẩm Tín. Thanh danh của Thẩm Tín ở Minh Tề không người không biết,đó chính là một bức tượng đài sừng sững uy nghiêm trên chiến trường, nam nhi làm kiến công lập nghiệp, nếu là đi theo tướng lãnh như vậy... Mạc Kình cảm thấy máu trên người trở nên sôi trào.

Chính là...... Theo như lời đồn đãi ở Định Kinh, Thẩm Diệu căn bản chỉ là một bao cỏ không hơn không kém, tuy nói buổi Kim Cúc Yến ( Ơ, mấy chương trước tưởng là Cúc Hoa Yến cơ mà nhỉ???) có điểm vãn hồi nhưng người chứng kiến cũng không nhiều. Giờ phút này tương ngộ mới cảm thấy lời đồn đãi chưa chắc đã là thật.

“Nếu tiểu thư nguyện ý vì tại hạ tiến cử, tại hạ tự nhiên sẽ không chối từ, ngày sau nếu có cơ hội, nhất định sẽ kết cỏ tương báo.” Mạc Kình cũng là người thẳng thắn, cơ hội này cũng không từ chối.

Thấy cảnh này, Thẩm Diệu mỉm cười, từ trong tay áo lấy ra một thỏi bạc ném cho Mạc Kình.

Nàng nói:“Ta không cần ngươi kết cỏ ngậm vành tương báo, chỉ muốn ngươi đem một thân đầy võ nghệ bán cho ta. Phụ thân ta cuối năm mới hồi kinh, mấy ngày sau, ngươi theo ta vào Thẩm Phủ, ta muốn ngươi giả làm hộ vệ Thẩm phủ, âm thầm bảo vệ ta chu toàn.”

Thẩm Diệu nào biết, lời này rơi vào tai Mạc Kình tự nhiên có một phen ý vị khác? Hắn cũng từng nghe nói qua, bề ngoài mấy đại gia tộc nhìn có vẻ hòa thuận vui vẻ nhưng bên trong lại đáng sợ hơn bất cứ nơi nào, chưa có thủ đoạn bẩn thỉu nào là chưa từng dùng. Nay lại gặp Thẩm Diệu muốn bảo vệ thân mình chu toàn, liền đoán được chắc chắn những ngày tháng của Thẩm Diệu ở Thẩm Phủ cũng không tự tại như vẻ bề ngoài. Mạc Kình trong lòng có chút kinh ngạc, nếu Thẩm Diệu là nữ nhi của Thẩm Tín tại sao cuộc sống lại khó khăn như vậy. Nhưng tính hắn vốn trầm ổn cũng không hỏi ra miệng, chỉ nói:“Vậy do tiểu thư phân phó.”

“Ngươi trước cứ cầm bạc này đi đi.” Thẩm Diệu nói:“Sau khi làm tốt việc của ngươi, trong vòng ba ngày sau phải tới Thẩm Phu, ta tự nhiên khác có an bài.”

Mạc Kình ôm quyền, trên người hắn tỏa ra khí chất của người giang hồ. Sau khi hắn rời đi, Cốc Vũ cùng Kinh Trập đồng thời nhíu mày. Kinh Trập nói:“Cô nương, người này xuất thân không minh bạch, nếu có ác ý vào phủ chỉ sợ......”

Thẩm Diệu hướng xe ngựa đi đến:“Sợ cái gì chứ? Nếu có người như vậy ở bên mình chắc chắn người trong phủ sẽ sạch sẽ nhiều lắm.”

Trong Tây viện đa phần là người của Nhị phòng và Tam phòng, người trung thành với nàng thực sự rất ít ỏi. Huống hồ Mạc Kình vốn không phải người xa lạ.

Thẩm Diệu ngồi trong xe ngựa, trong lòng thầm than, trùng sinh một đời lại không nghĩ tới mình và Mạc Kình sẽ lại gặp gỡ.

Mạc Kình này tiền sinh chính là Thống lĩnh vệ quân do Thẩm Tín tiến cử, võ nghệ siêu quần. Lúc trước Thẩm Diệu đi làm con tin ở Tần quốc vài năm, Mạc Kình đi theo làm thị vệ bảo hộ, nếu không có không có Mạc Kình giúp đỡ thì Thẩm Diệu muốn bảo toàn mạng sống ở nơi Tần quốc nguy hiểm kia chỉ e là rất khó.

Mạc Kình trung tâm ( Trung trong trung thành, tâm trong tim) với Thầm Tín, tự nhiên cũng nguyện ý trung thành Thẩm Diệu. Đáng tiếc sau khi Thẩm Diệu trở lại Minh Tề lại bởi vì Mi phu nhân cùng Thẩm Diệu ngầm đấu đá lẫn nhau, Mi phu nhân tính kế Mạc Kình, đem tội danh khinh bạc cung nữ đổ lên đầu Mạc Kình. Phó Tu Nghi sớm hiểu được phải trừ người của Thẩm Tín, Thẩm Diệu trăm phương nghìn kế ngăn trở nhưng không làm được gì, đành phải trơ mắt nhìn Mạc Kình chết trong tội danh oan khuất.

Nay gặp lại Mạc Kình, nàng căn bản không biết Mạc Kình sẽ gặp tình huống túng quẫn như vậy. Bất quá cũng đang bởi vì Mạc Kình túng quẫn, mới có thể dễ dàng thu phục. Thẩm Diệu biết tính của Mạc Kình - trung tâm chính trực, ba ngày sau đi Ngọa Long Tự, nàng định dùng biện pháp khác để đối phó với đám người kia, có Mạc Kình tự nhiên lại tiện hơn rất nhiều.

Trở lại Thẩm Phủ, Thẩm Nguyệt cùng Thẩm Thanh đi Dịch phủ làm khách, trong phủ chỉ còn mỗi Thẩm Diệu. Vừa bước đến Tây viện, Quế ma ma đã từ xa đón người, nịnh nọt cười nói:“Cô nương đã trở lại, lão nô làm cho phòng bếp làm chút đường canh, cô nương có muốn dùng một ít hay không?”

“Được.” Thẩm Diệu nói.

Thấy Thẩm Diệu mấy ngày nay đều dùng vẻ mặt lạnh nhạt với nàng nay lại trở nên hòa nhã, Quế ma ma trong lòng vui vẻ, vội hỏi:“Lão nô đi đem canh bưng tới.”

Chờ Quế ma ma bưng đường canh tới, Thẩm Diệu đã ở trong phòng nghỉ ngơi mộthi. Quế ma ma đem đường canh thận trọng đặt lên bàn, cười nói:“Cô nương, ba ngày sau đi Ngọa Long Tự cái gì cần chuẩn bị đều đã chuẩn bị còn cần cái gì nữa không?”

Thẩm lão phu nhân đã an bài sẵn, ba ngày sau đi Ngọa Long tự dâng hương, khẩn cầu Thẩm gia an bình. Từ Nhiệm Uyển Vân mang theo ba người, những người còn lại không cần đi. Quế ma ma đã lo lắng bận rộn việc này nhiều ngày.

Thẩm Diệu quét mắt liếc nàng một cái, không nhẹ không nặng nói:“Ma ma đối với việc này thật nhiệt tình.”

Quế ma ma cứng ngắc, cười nói:“Cô nương khó

có cơ hội được xuất môn, ta tự nhiên muốn chuẩn bị chu toàn.”

“Có ma ma đi theo, tự nhiên là chu toàn.” Thẩm Diệu đột nhiên cười. Nụ cười kia đọng lại trong mắt Quế ma ma lại làm lòng nàng có chút bất an.

“Nhị phu nhân an bài thoả đáng, tự nhiên sẽ không sao.” Quế ma ma nói.

“Vậy làm phiền Quế ma ma thay ta đa tạ nhị thẩm.” Thẩm Diệu gật gật đầu:“Ngươi đi xuống đi.”

Nghe vậy, Quế ma ma mới nhẹ nhàng thở ra, vội

vàng nói nói mấy câu liền lui đi ra ngoài. Không biết vì sao, mấy hôm nay Thẩm Diệu trở nên rất kỳ quái, coi như cùng nàng đứng ở cùng nhau, liền có một loại uy áp vô hình làm kiêu ngạo của nàng từ trước đến nay bị áp xuống vài phần. Bất quá sau khi ra khỏi cửa, thắt lưng của Quế ma ma lại thẳng, khinh thường nhìn lướt qua phòng, dùng thanh âm chỉ mình có thể nghe thấy thấp giọng nói:“Qua ba ngày nữa, xem ngươi còn dám ở trước mặt lão thân bừa bãi!”

Trong phòng, Thẩm Diệu đem bát đường canh ở trong tay đi đến bên cửa sổ. Cánh tay nhẹ nhàng giơ lên cả bát đường canh đều rơi vào mấy thân cây bên cửa nhỏ giọt xuống đất.

“Cô nương, quả thực muốn đi Ngọa Long tự?” Bạch Lộ chần chờ hỏi.

“Đi.” Thẩm Diệu đáp.

Kiếp trước nàng vô tình nghe bọn nha đầu ở Vinh Cảnh Đường nói chuyện, biết được Thẩm lão phu nhân có ý gả nàng cho Dự thân vương, nghe đến việc đi Ngọa Long Tự một đêm, liền trốn đến Định Vương phủ. Tuy rằng kia quyết định cũng là sai lầm nhưng lại vô tình tránh được một chuỗi tai họa.

Nay, nàng không trốn cũng không muốn trốn, liền đi đi Ngọa Long tự. Ai muốn xem cho hay của nàng, nàng liền biến người đó thành trò hay của mình, coi người ta vụng về diễn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang