Tướng Môn Độc Hậu

Lượt đọc: 165725 | 25 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 24
ngột ngạt

❊ ❊ ❊

Xuân đào thấy Thẩm Diệu, liền tựa sát vào xe ngựa nói gì đó. Ngay sau đó, mành xe ngựa bị xốc lên. Bên trong đúng là Thẩm Nguyệt cùng Thẩm Thanh, còn có Nhiệm Uyển Vân cùng Trần Nhược Thu. Bốn người này nhìn thấy bộ dạng Thẩm Diệu, đều là nhịn không được ngẩn ra. Trần Nhược Thu ánh mắt lóe lóe, Nhiệm Uyển Vân cũng là nhíu mày:“Tiểu Ngũ, con sao lại mặc y phục mộc mạc như vậy?”

“Đúng vậy,”

Thẩm Thanh cũng khẩn cấp mở miệng:

“Nhìn qua thật sự khó coi, vẫn là mặc diễm mới đẹp. Trong phòng tỷ còn có kiện đồ màu vàng tươi đẹp rất mới. Xuân đào, ngươi đưa Ngũ muội đi thay y phục. Còn có, sao trang sức, cái gì cũng không mang? Người không biết, còn tưởng rằng tướng quân phủ bạc đãi muội đấy.”

Thẩm Thanh âm thầm đè nén đố kị trong lòng xuống. Kỳ thật ả cũng là một giai nhân thanh tú. Hơn nữa ngày thường đều sang sảng, hào phóng, nhìn qua là một quý nữ rất có quy củ. Chỉ là màu da ả không được trắng nõn, có chút sắc mạch khiến ả rất để ý.

Nữ nhi gia, ai không hy vọng chính mình da thịt hơn tuyết, Thẩm Nguyệt trắng mịn, ả không dám nói gì. Nhưng Thẩm Diệu cũng trắng, hôm nay lại mặc y phục màu liên xanh, da thịt càng có vẻ trắng hơn tuyết. Cứ như vậy, ba nữ nhi Thẩm phủ,chỉ có màu da ả là ảm đạm nhất, nên tự nhiên mất hứng.

Thẩm Nguyệt tỉ mỉ đánh giá Thẩm Diệu, thấy nàng búi thùy vân kế cũng rất là khéo léo tinh xảo, mặc một thân liên xanh là thế, nhưng có vẻ thập phần đoan trang. Hôm nay, nàng không có đeo trang sức gì, tuy rằng mộc mạc, nhưng tự nhiên lại có khí chất cao quý.

Ả mỉm cười nói:

“Ngũ muội, y phục tạm thời không nói, nhưng trang sức nhất định phải mang, dù sao cũng là thể diện của quý phủ. Tổ mẫu gặp muội như thế sẽ hờn giận. Còn nữa, sao tự dưng lại búi tóc thành như vậy? Muội còn nhỏ, búi song hoàn kế như trước rất tốt mà.”

Cốc vũ tức giận,sắc mặt có chút trắng bệch, nhưng nàng thân là hạ nhân, không có cách nào chống đối chủ tử. Chỉ hận nghiến răng nghiến lợi, hai chi Thẩm phủ này đều là lòng nham hiểm, không chút do dự hại chất nữ nhà mình. Chỉ ước gì, tiểu thư ăn mặc,dáng vẻ càng quê mùa càng tốt.

Thẩm Diệu trong lòng cười lạnh, Thẩm Nguyệt thậm chí ngay cả lão phu nhân cũng đem ra, là vì biết nàng từ trước đến nay đều sợ uy nghiêm của lão phu nhân. Về phần chải đầu, Thẩm Nguyệt cũng bất quá chỉ hơn nàng một tuổi, làm sao có thể có nhiều năm khinh thuyết. Chính là ả búi phi tiên kế, sa y hồng nhạt khinh bạc giống như tiên, muốn làm tuyệt sắc tài nữ, sao có thể để nàng đến dành được?

Các ả sau khi nói xong, thấy Thẩm Diệu không nói một lời, chỉ mỉm cười nhìn các ả, không biết suy nghĩ cái gì. Rốt cuộc, Thẩm Thanh bị ánh mắt kia nhìn có chút không được tự nhiên, liền quát lớn nha hoàn đứng bên xe ngựa:

“Xuân đào, thất thần làm gì? Còn không nhanh đưa Ngũ muội đi thay y phục?”

“Không cần,”

Thẩm Diệu đánh gãy lời ả, trên mặt làm ra một bộ thần thái ưu thương:

“Hôm nay, ăn mặc như vậy là có nguyên nhân. Nhị thẩm ban thưởng trang sức, Ngũ nhi cũng cực kỳ thích, chứ không phải là cố ý không đeo.”

Mấy người hai mặt nhìn nhau, không biết Thẩm Diệu có ý tứ gì. Cốc vũ cùng Kinh trập cũng cho nhau cái liếc, có chút hoang mang nhìn tiểu thư.

“Phụ thân nay ở xa tây bắc, dẫn dắt chúng tướng sĩ đẫm máu chiến đấu hăng hái. Hung Nô chưa lui, tướng sĩ vẫn phải giáo mác,thiết Y. Thân ta ở kinh thành, lại cẩm y ngọc thực, nhàn hạ thoải mái, ngắm hoa ngâm thơ, thật sự hổ thẹn.”

Thẩm Diệu hơi hơi cúi đầu, thanh âm cũng nhẹ hơn:

“Đêm qua có Bồ Tát đi vào giấc mộng, muốn ta thành kính cầu nguyện. Ta liền hạ quyết định,quyết tâm, tố y đạm màu, khi phụ thân còn chưa khải hoàn trở về, quyết không mặc y phục tươi đẹp, mang trang sức.”

Ai cũng không dự đoán được Thẩm Diệu lại đột nhiên nói ra như vậy. Ngày thường nhát gan, lời nói còn chẳng rõ ràng chứ đừng nói đến nghiền ngẫm từng chữ một. Thẩm Nguyệt cùng Thẩm Thanh đều giật mình nói không nên lời, Trần Nhược Thu vỗ về thái dương mình, có chút đăm chiêu.

Nhưng thật ra trên mặt Nhiệm Uyển Vân, có chút xấu hổ. Thẩm Diệu nói nàng vì phụ thân mình mà thành kính cầu nguyện, vậy bọn họ tính là cái gì? Phải để Thanh Nhi của bà cũng mặc mộc mạc như vậy đi cúc hoa yến, xác định vững chắc,Nhiệm Uyển Vân cắn chặt răng, từ ái khuyên nhủ:

“Mặc dù như thế, nhưng con cũng là cô nương tuổi trẻ, sao tâm tư lại nặng như vậy, ở cúc hoa tiệc cứ hảo hảo thả lỏng……”

Thẩm Diệu lại đột nhiên hướng Nhiệm Uyển Vân làm một đại lễ:

“Mong nhị thẩm thành toàn cho hiếu tâm của tiểu Ngũ.”

Vốn là đứng ở cửa Thẩm phủ, có không ít người qua đường. Thẩm Diệu cúi đầu, dân chúng đi ngang qua, đều nhịn không được lia tới ánh mắt tò mò.

Nhiệm Uyển Vân có thể bắt Thẩm Diệu phải y phục mặc diễm lệ, duy trì thể diện Thẩm phủ, nhưng bà ta dám không thành toàn một mảnh hiếu tâm của nàng sao? Đại ca nhà mình ở tây bắc đánh giặc, mình không cầu nguyện cũng không sao, ngay cả hiếu tâm nữ nhi người ta cũng không thành toàn, đó là có ý gì? Nhiệm Uyển Vân sắc mặt nhất thời phát xanh, bà ta không đoán được Thẩm Diệu cư nhiên trả lời như vậy, khiến bà ta không thể cự tuyệt.

Nhiệm Uyển Vân vội vàng sai Xuân đào nâng nàng dậy, nói:

“Con, đứa nhỏ này, nhị thẩm sao lại không thành toàn cho hiếu tâm của con? Làm khó con còn tuổi nhỏ mà có tâm tư như vậy. Thôi, mộc mạc liền mộc mạc đi.”

Thẩm Thanh còn có chút không phục, cũng không dám phản bác ý kiến của nương mình. Mẹ con Thẩm Nguyệt lại tựa hồ nhìn ra cái gì đó. Nhìn lại Thẩm Diệu, ánh mắt đã có chút bất đồng.

“Bất quá,”

Nhiệm Uyển Vân cười nói:

“Chúng ta nhiều người vậy, không thể ngồi cùng một xe,nên thẩm đã bảo quản gia chuẩn bị một chiếc nữa, cố ý cấp Tiểu Ngũ. Ngồi cũng thoải mái.Tiểu Ngũ ngồi xe sau, đợi đến nơi, chúng ta cùng nhau đi vào”

Hàng năm cúc hoa yến, Thẩm Diệu đều cùng mấy mẹ con nhà này đi một chiếc xe ngựa. Tuy nhiều người, nhưng vẫn có thể ngồi chung. Hôm nay làm vẻ ta đây như vậy, bất quá là cố ý. Nhiệm Uyển Vân đã cân nhắc kỹ, Thẩm Thanh cũng đến tuổi tìm người lập gia thất. Nhưng phụ thân nàng chức quan so với nhị thúc cao hơn. Này, nếu có gia tộc khác để ý, chắc chắn sẽ cân nhắc nàng trước tiên.

Bà ta nghĩ, Thẩm Diệu tính tình vụng về, chỉ cần không người dẫn dắt, sẽ làm ra ồn ào gây nhiều chê cười, chỉ có như vậy, tài năng Thẩm Thanh mới có thể tuôn ra khéo léo. Này,cố ý chuẩn bị hai chiếc xe ngựa. Mẹ con Trần Nhược Thu cũng có chủ ý như vậy, tự nhiên sẽ không cự tuyệt.

“Hảo, vậy nghe theo nhị thẩm.” Thẩm Diệu mỉm cười. Nhiệm Uyển Vân có chút kinh ngạc, không nghĩ tới nàng dễ dàng đáp ứng như vậy. Thẩm Diệu nhát gan, luôn kề cận Thẩm Nguyệt cùng Thẩm Thanh. Bà ta sợ,muốn để nàng ngồi xe một mình sẽ rất khó, không nghĩ tới nàng căn bản không có cự tuyệt. Cứ như vậy, những lời mà bà ta chuẩn bị trước có vẻ dư thừa.

“Nếu không còn gì nữa, tiểu Ngũ lên xe ngựa trước.”

Nàng hướng bốn người hành lễ, rồi đi đến xe ngựa của mình. Xe ngựa kia cũng rộng rãi, chỉ là không tinh xảo bằng chiếc xe của Nhiệm Uyển Vân.Cốc vũ tức giận nói:

“ Để tiểu thư một mình một xe ngựa cũng không sao. Nhưng sao lại phải đi sau xe họ. Đây mà an tâm cái gì?”

Kinh trập có chút lo lắng nhìn thoáng qua Thẩm Diệu, trong lòng than nhỏ.

Thẩm Diệu ánh mắt trầm trầm nhìn đĩa mứt hoa quả nhỏ bên trên, tay dần dần nắm chặt. Muốn quét sạch mặt mũi đại phòng, cố ý cùng đại phòng tạo khoảng cách, khiến nàng bị chê cười, phụ thân chịu bêu danh?

Nàng muốn nhìn, cuối cùng ai mới khiến ai xấu mặt.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »