Tướng Môn Độc Hậu

Lượt đọc: 165241 | 25 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 34

❊ ❊ ❊

Trên đài, nhóm quan kiểm tra thảo luận bình định kết quả. Thì dưới đài, các học sinh cũng là sôi nổi nghị luận. Hôm nay Thẩm Diệu chưa từng xấu mặt, nên bọn họ xem kiểm tra có chút chán nản. Nhưng nàng cũng làm cho đồng môn phải đứng lên xem nàng bằng con mắt khác.

Con người đều là kỳ quái. Một người, trong ngày thường dù có ngu ngốc. Chỉ cần thoáng biểu hiện tốt một ít, đã có thể xoay người trong mắt người khác.

Phùng An Ninh có chút khẩn trương, thỉnh thoảng lại hướng lên phía quan giám khảo trên đài mà nhìn. Mà trên đài cũng không biết vì nguyên nhân gì mà vài vị đại nhân tựa hồ có chút tranh chấp.

“Xem ra, kiểm tra hôm nay cũng thực kịch liệt.”

Phó Tu an cười nói:

“Chỉ là nữ nhi trổ tài thôi. Mấy người đó làm gì phải so đo như thế, dù sao các nàng cũng không nhập sĩ được.”

Phó Tu an tính cách luôn có chút tự phụ, nên cũng không sợ nhóm đại nhân bên người bất mãn, vì dù sao những nữ tử lên đài đều là đệ tử ở đây, cũng có thể là nữ nhi gia tộc họ

“Kiểm tra là cơ hội khó có được,”

Phó Tu Nghi nói:

“Tự nhiên phải nắm chắc thật tốt.”

“Cửu đệ nói không sai.”

Phó Tu huyễn cầm lấy ly trà trên bàn nhấp một ngụm, hắn nói:

“Nếu có nữ tử đặc biệt xuất chúng, cửu đệ cũng nên lưu ý một ít.”

Phó Tu huyễn mặc dù nhìn thì rất trầm tĩnh, nhưng cũng là một kẻ khó đối phó. Lời nói có ý ngầm, muốn thử Phó Tu Nghi có thể hay không vì bản thân mà tìm một thê tử có bối cảnh cường lực.

“Ngũ ca nói giỡn.”

Phó Tu Nghi lắc đầu:

“ Hôn sự của ta, phụ hoàng sẽ làm chủ, làm sao có thể đến lượt ta, tự mình sắp đặt được.”

Điều này cũng đúng, ngày thường Phó Tu Nghi làm việc đều do hoàng đế an bài, chủ động tự có chủ ý là rất ít. Người ở bên ngoài nhìn vào, sẽ thấy hoàng tử như hắn quả thực là dịu ngoan, lại không có dã tâm. Cùng Đổng Thục phi giống nhau như đúc. Nhưng trong mắt Tĩnh vương Phó Tu huyễn, hắn lại không nghĩ như vậy.

“Nhân sinh trên đời, chủ yếu là bác nhất bác, thê tử không phải cũng là vậy sao?”

Tĩnh vương ý vị thâm trường nói:“Không đến cuối cùng, ai biết sẽ là kết cục gì?”

Chu vương cũng nghe ra đệ đệ mình là thử Phó Tu Nghi, tròng mắt vòng vo chuyển, nhưng lại không nói.

Không lâu sau, trên đài quan kiểm tra liền đứng ra tuyên bố kết quả. Cầm loại không ngoài dự kiến, là Phùng An Ninh dẫn thứ nhất.

Vốn tổ ‘Cầm’ không có ai đặc biệt lợi hại. Mà Phùng An Ninh đã có chuẩn bị trước. Đem hết bản lĩnh xông ra. Được xếp đầu, nàng tự nhiên rất cao hứng, đi lên lĩnh vòng nguyệt quế, cao hứng phấn chấn xuống đài đưa cho Phùng phu nhân xem.

Phùng phu nhân nhìn thấy nữ nhi, cũng rất vui vẻ. Vinh quang đối với nữ tử mà nói, tuy rằng nhập không thể nhập sĩ, nhưng lại giống như dệt hoa trên gấm. Mặc dù, nữ nhân các nhà quý gia đều không thiếu vinh hoa phú quý, nhưng nếu thân mình có dung mạo lẫn tài hoa, lại có thể đem bọn họ đứng trên vị trí khác.

Phùng An Ninh kiểm tra dẫn đầu nên, vị trí của nàng cũng lên một tầng cao mới.

Kì loại Bạch vi hạng nhất. Có quan chuyên môn vẽ lại ván cờ, và chỉ ra những nước cờ đẹp, triển lãm cho người phía dưới xem, rất công bằng. Thẩm Diệu liếc mắt nhìn ván cờ. Các nước cờ, từ đầu tới cuối, Bạch vi đi đều rất cẩn thận. Đáng tiếc, nàng quá mức cẩn thận mà coi trọng việc nhỏ không đáng kể. Nói chung, toàn cục ván cờ quá mức kĩ càng, ngược lại kéo dài tiến độ, có chút trói buộc.

Thư loại, Thẩm Thanh phải đứng thứ hai. Hạng đầu là Dịch Bội Lan. Nàng viết ‘cúc khuê oán’ rất thanh nhã đáng yêu. Tuy nói, một cô nương chưa lấy chồng như Dịch Bội Lan, viết thơ từ như vậy có chút quá mức. Nhưng Quảng Văn đường kiểm tra, yêu cầu đối với nữ tử cũng không quá khắc nghiệt. Nàng liền thắng vì phá tan lễ pháp trói buộc, cũng không có chút thô tục nào.

Hơn nữa, thơ Dịch Bội Lan viết cũng rất có hứng thú, có đáng yêu, không theo vịnh cúc đơn thuần, mà nương theo ‘vịnh cúc ký thác tương tư ‘. Được hạng nhất, trình tự nàng cũng liền cao thêm một bậc.

Thẩm Thanh sắc mặt không được tốt. Bất quá, thứ ả am hiểu cũng không phải phú thơ, thi mục này cũng là thập phần bất đắc dĩ. Cuối cùng, đó là Thẩm Diệu tổ “Họa”.

Trên đài, nhóm quan kiểm tra sắc mặt không đồng nhất. Mới vừa rồi, các quan tranh chấp lợi hại nhất là tổ này. Nhóm nữ quyến sôi nổi suy đoán, cho là Thẩm Nguyệt cùng Tần thanh mỗi người mỗi vẻ, khó có thể lựa chọn. Dù sao, hai người này ở Quảng Văn đường cũng thường xuyên bị lôi ra so sánh, khó nói ai hơn ai

Tần thanh vẻ mặt kiêu căng ngồi tại chỗ, tựa hồ không màng đến kết quả. Chỉ là, ngón tay bưng ly trà có chút cứng ngắc. So sánh với mọi người. Thẩm Nguyệt có vẻ thản nhiên hơn nhiều lắm.Ả ngồi bên người Trần Nhược Thu, ánh mắt có chút làm nũng cùng thẹn thùng, Trần Nhược Thu ôn nhu nhìn ả. Nữ nhi bà ta trí tuệ linh mẫn, tài hoa cũng xuất chúng như bà ta, cầm kỳ thư họa mọi thứ tinh thông. Kiểm tra hàng năm đều cực kỳ nổi bật. Nhìn nữ nhi đi lên nhẹ nhàng, đi xuống khoái hoạt. Vậy chắc chắn, kiểm tra hôm nay, giải nhất là nắm chắc trong tay.

Thẩm Nguyệt tự nhiên định liệu trước, ả hạ bút có lực, hứng thú có, liền ngay cả ý tưởng cũng có. Giống như đã sớm thăm dò ý tứ nhóm giám khảo yêu thích mà làm, ả có thể làm ra tác phẩm tốt nhất. Tần thanh bộ dạng xinh đẹp thì như thế nào, rốt cuộc cũng là nhìn được mà không dùng được.

Nghĩ đến không dùng được, ánh Thẩm Nguyệt hướng về phía Thẩm Diệu ngồi bên kia. Hôm nay, nàng hại ả ăn cái mệt lớn như vậy, vốn tưởng rằng nàng sẽ xấu mặt trên đài kiểm tra. Ai biết, nàng lại bình an tránh thoát. Nhưng kế tiếp phải triển lãm bức hoạ cho mọi người xem, Thẩm Diệu chắc chắn tránh không được một chút cười nhạo. Dù sao đều là bị ồn ào chê cười, trong lòng ả hiện lên một tia khuây khoả.

Quan kiểm tra phụ trách tuyên đọc kết quả ở trên đài cao giọng xướng lên:

“Hạng nhất tổ HỌA – Thẩm Diệu -”

Thẩm Diệu? Hạng nhất! Một lời nói nặng tựa đá ngàn cân, ném vào mặt hồ kích khởi sóng nước cuồn cuộn, tất cả mọi người ồn ào đứng lên, ngay cả âm thanh quan kiểm tra tuyên đọc phía sau cũng bị bao phủ, lấn áp.

Thẩm Nguyệt tươi cười lập tức cương cứng ở trên mặt, ả không thể tin nhìn về phía Trần Nhược Thu, thanh âm có chút run rẩy:

“Nương, mới vừa rồi, mới vừa rồi đứng đầu là ai? Là con nghe lầm phải không ”

Trần Nhược Thu một phen kéo cánh tay Thẩm Nguyệt, trong lòng tuy rằng kinh sợ, nhưng bà ta đã trải qua nhiều năm sóng gió nơi trạch viện, biết dưới loại tình huống này, có rất nhiều người xem náo nhiệt muốn xem phản ứng của Thẩm Nguyệt. Nếu Thẩm Nguyệt thản nhiên như thường thì không sao. Nhưng lại phản ứng như muốn chết muốn sống, dĩ nhiên khí độ rơi xuống hạ phong.

Thẩm Thanh cùng Nhiệm Uyển Vân tuy rằng vui sướng khi người gặp họa, lần đầu tiên Thẩm Nguyệt bị người quét sạch mặt mũi, nhưng khi nghe được người thắng là Thẩm Diệu cũng rất cả kinh. Ả nghĩ, có khi nào quan kiểm tra đem tên Thẩm Nguyệt cùng Thẩm Diệu đọc sai rồi không.

Bên nữ tịch nghị luận ầm ĩ, khu nam tịch tự nhiên cũng là một mảnh ồ lên.

“Sao lại thế này? Như thế nào không phải tiểu Nguyệt?”

Thái Lâm lập tức đứng lên, nhìn về phía đồng học bên cạnh:

“Là ta nghe lầm? Là lão nhân kia nói sai lầm rồi đi?”

Ý tưởng như vậy không chỉ có mình thái Lâm, mà toàn thể thiếu niên cùng trường Thẩm Diệu đều nghĩ như vậy. Đều lấy một loại ánh mắt vạn phần kinh ngạc nhìn nàng mà sôi nổi thảo luận.

“ Ca ca, huynh xem, đệ đã biết nàng sẽ thắng mà.”

Tô Minh Lãng lôi kéo Tô Minh Phong, trong đám người này, có lẽ hắn là vui sướng nhất. Những viên thịt béo trên mặt theo nụ cười hắn mà run theo

Tô Minh Phong cũng đau đầu, ai ngờ đúng là Thẩm Diệu. Mỗi lần kiểm tra đều có sòng bạc mở cược, hắn đặt là Thẩm Nguyệt, đặt một ngàn lượng bạc a! Một ngàn lượng bạc cứ thế trôi theo dòng nước. Nếu phụ thân hắn biết, không hủy hắn đi mới lạ. Nhìn qua Tô Minh Lãng đang vui như điên. Tô Minh Phong khóc không ra nước mắt.

Bùi Lang nhíu mày, không nhìn về phía quan kiểm tra trên đài, mà nhìn về phía nữ tử liên xanh bên nữ quyến tịch. Trên mặt của nàng dị thường bình tĩnh, hờ hững nhìn mọi người kinh ngạc cùng hoài nghi. Chẳng lẽ, nàng sớm biết rằng chính mình sẽ thắng

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »