Tướng Môn Độc Hậu

Lượt đọc: 167026 | 25 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 62
khách không mời mà đến

❊ ❊ ❊

Bên ngoài trời dần dần tối. Khi chuông đồng treo giữa Ngọa Long tự được một vị hòa thượng đánh vang lên hồi chuông cuối cùng, sắc trời đã đen như mực. Mưa tí tách nhảy nhót trên cành lá, mùi đất dậy lên lan tỏa vào trong không khí.

Thẩm Nguyệt ngồi ở trước bàn, buông tay khỏi trang sách trước mặt xoa xoa thái dương tựa hồ có chút buồn ngủ. Nha hoàn bên người thấy thế liền hỏi “Cô nương muốn nghỉ ngơi?”

Thẩm Nguyệt không nói gì, lặng lẽ mở cửa sổ. Căn phòng cách vách là phòng của Thẩm Thanh. Phòng của Thẩm Thanh cách phòng nàng không xa, giờ phút này vẫn còn sáng đèn.

“Nhị cô nương muốn ngủ cùng đại cô nương sao?” Nha hoàn chần chờ hỏi.

“Không được.” Thẩm Nguyệt có chút chán ghét xoay người:“Đi đem cửa đóng lại đi.”

Một nơi khác, trong phòng Thẩm Thanh, Thẩm Thanh đang đùa nghịch thích ý liền ách xì một cái, liếc mắt một cái ra bên ngoài:“Đã muộn như vậy......” Nàng đứng dậy:“Vẫn là nên đi nghỉ ngơi.”

Khi đi ngang qua bàn đột nhiên nhìn thấy một lư hương tạo hình rất khác biệt, hơn nữa lại còn có cảm huân hương. Thẩm Thanh thấy lạ liền cầm lên ngửi ngửi. Huân hương mùi rất thơm nhân tiện nói: “ Đem huân hương này đốt lên.”

Non nửa khắc sau, đèn đuốc trong phòng dần tắt.

Hết thảy đều yên tĩnh, trong cổ tự nơi thâm sơn cùng cốc này ngoại trừ tiếng côn trùng kêu trong đêm khuya cũng chỉ còn tiếng mưa rơi trên mái ngói phát ra âm thanh giòn giã cộng thêm âm thanh thanh thúy của những giọt nước đọng rơi xuống sân.

Đêm khuya vạn phần yên tĩnh, đèn ở bắc các không tiếng động nhẹ nhàng tắt.

Trong bóng đêm tựa hồ có tiếng bước chân nhỏ nhẹ, nếu người nào đi qua chắc chắn sẽ nhìn thấy được ở cạnh bàn bên ô cửa sổ có một nữ tử mặc tử y đang lẳng lặng ngồi. Dung nhan nàng lạnh lùng, mặt không chút thay đổi như muốn hòa mình vào không khí tĩnh lặng, chỉ có đôi con ngươi trong suốt kia hiện rõ trong đêm đen giống như mãnh thú đang rình mồi, gắt gao đợi con mồi tự đi đến.

Mái ngói trên đầu cũng phát ra những tiếng vang rất nhỏ, Cốc Vũ cùng Kinh Trập đang đứng ở phía sau Thẩm Diệu đồng thời ngẩng đầu lên, vẻ mặt khẩn trương che chở người ngồi trước bàn.

Một lát sau, ngoài cửa sổ truyền ra một tiếng mèo kêu “Meo, meo.”

Hai người đồng thời nhẹ nhàng thở ra.

Không đợi các nàng thở xong liền nghe được một trận bước chân dồn dập. Bước chân kia tuy rất nhẹ nhưng đối với những người không hề buồn ngủ như ba người các nàng lại hết sức rõ ràng.

Ngay sau đó cửa được mở ra, một bóng người tiến vào.

“Tiểu thư, là ta Mạc Kình.” Người nọ nhẹ giọng nói.

Cốc Vũ cùng Kinh Trập thế lúc này mới chân chính nhẹ nhàng thở ra. Kinh Trập chỉ đốt một ngọn nến, sợ ánh sáng kia chiếu ra bên ngoài.Chỉ thấy trên vai của Mạc Kình đang vác một người không ai khác chính là Thẩm Thanh.

Thẩm Thanh giờ phút này hai mắt nhắm nghiền bộ dáng mê man bất tỉnh. Kinh Trập cùng Cốc Vũ trong lòng kinh sợ không thôi. Thẩm Diệu cũng quét mắt nhìn Thẩm Thanh một cái nói:“Ngươi làm tốt lắm.”

Mạc Kình sắc mặt có chút xấu hổ. Hắn cũng là lần đầu tiên làm loại chuyện này. Bản thân Mạc Kình cũng không biết vì sao Thẩm Diệu lại sai hắn làm việc này. Chiếu theo tính tình của Thẩm Diệu chắc đổi phòng ở.. Bất quá phương pháp này cũng thật thô bạo a, nếu có người nhìn thấy hắn, hắn bị coi là hái hoa tặc hắn có trăm cái miệng cũng không thể giải thích được.

Kể thì cũng may, phòng của Thẩm Thanh cùng Thẩm Nguyệt tổng cộng chỉ có hai gã hộ vệ, việc này đối với một tướng môn tiểu thư mà nói không khỏi có chút kì quái. Nhưng Mạc Kình hắn cũng sẽ không tự đi tìm phiền toái, khiêng một cô nương với hắn là việc dễ dàng. Hắn cũng đã tuân theo lệnh của Thẩm Diệu đem huân hương này nọ thả vào phòng của Thẩm Thanh làm Thẩm Thanh ngủ mê man.

“Đem nàng khiêng lên giường.” Thẩm Diệu nói.

Mạc Kình theo lời làm theo, nghĩ nghĩ một lúc lại đem chăn đắp lên người Thẩm Thanh. Mặc dù đến tận lúc này, Mạc Kình vẫn không biết Thẩm Diệu đến tột cùng là muốn làm cái gì.

“Cô nương, chúng ta hiện tại......” Cốc Vũ thử dò xéthi.

Trong phòng này, trừ bỏ Thẩm Diệu, ước chừng không có người biết nàng đến tột cùng muốn làm cái gì. Mạc Kình có thể nghĩ Thẩm Diệu đang tức giận ngoạn nháo nhưng Cốc Vũ cùng Kinh Trập lại có thể loáng thoáng cảm thấy ra không phải. Thẩm Diêu căn bản không phải vì tức giận mà ngoạn nháo huống chi phân nửa người đều đã bị đuổi ra hết, Nếu chỉ vì điểm ấy mà gây sự thì không khỏi có chút chuyện bé xé ra to.

“Đi thôi.” Thẩm Diệu nhìn lướt qua người trên giường.

“Đi?” Cốc vũ sửng sốt:“Chúng ta đi đâu?”

“Đương nhiên là đi khuê phòng của tỷ tỷ ta.”

Mạc Kình trong lòng thở dài, quả thật là tiểu hài tử gia ngoạn nháo.Trong lòng hắn cũng sinh ra vài phần bất mãn, Thẩm Diệu bên ngoài lạnh nhạt như vậy bên trong lại tranh cường háo thắng chỉ vì một chút việc nhỏ ngay cả trong sạch của tỷ tỷ mình cũng không cần. Hắn đang nghĩ, bỗng nhiên biến sắc, thấp giọng nói:“Ai?”

Lúc này, Cốc Vũ cùng Kinh Trập nhất thời hoảng hốt đứng lên.

“Lúc ngươi đến đây bị người khác nhìn thấy?”

Sắc mặt Thẩm Diệu trầm xuống, Nếu là người kia chắc chắn sẽ không hành động nhanh như vậy. Lấy tính tình cầu toàn của Nhiệm Uyển Vân mà nói chắc sẽ để bên kia chờ lâu một chút. Tại sao lúc Mạc Kình đem người vào lại có người khác tìm đến cửa? Nếu là...... Nàng thần sắc thay đổi, thật sự không được, chỉ có thể sử dụng biện pháp hạ đẳng kia.

“Ta đi ra ngoài xem một lát.” Mạc Kình khẩn trương rút ra bội kiếm bên hông nhưng vừa đi ra tới cửa liền có bóng người từ cửa vọt tới, không ai muốn phát ra tiếng động quá lớn, Mạc Kình thấp giọng quát:“Người nào?” Nói xong liền rút bội kiếm bên hông xẹt qua.

Hắc y nhân kia nhẹ nhàng tránh thoát kiếm của Mạc Kình cũng chẳng biết hắn dùng biện pháp gì chân khẽ đạp vào cửa sổ giống như chim yến bay vào. Hắn đi lại quanh nơi này tựa như cá gặp nước. Mà khi vào phòng, liền mạnh trở lại, Mạc Kình còn chưa kịp phản ứng, người nọ thân hình chợt lóe, nhẹ nhàng đoạt kiếm trên tay Mạc Kình. Ngay sau đó lưỡi kiếm sắc lạnh cũng đặt trên cổ Mạc Kình.

Biến cố bất chợt xảy ra làm mọi người ngây người. Thẩm Diệu trong lòng cũng có chút cả kinh. Võ công của Mạc Kình nếu có thể làm đến vị trí thống lĩnh thị vệ, tự nhiên là không thấp. Lúc trước bằng vào công phu của hắn hộ tống bảo vệ Thẩm Diệu nhiều năm ở Tần quốc trở về,nay, chưa đánh được năm chiêu đã bị người khác đoạt kiếm

Mạc Kình cũng không ngờ tới võ công của đối phương lại cao hơn mình rất nhiều có chút hổ thẹn, nhưng hắn càng lo lắng an nguy của Thẩm Diệu hơn, hắn nói:“Tại hạ cùng huynh đài không oán không cừu, huynh đài cớ sao lại hạ độc thủ?”

Hắn nói lời này cũng không sai, tối nay này trong tự trừ hòa thượng, chính là hộ vệ của Thẩm phủ. Nhưng hộ vệ của Thẩm phủ không thể có thân pháp cao minh như vậy.Mạc Kình trong lòng cả kinh, Ngọa Long tự trừ bỏ người của Thẩm phủ còn có người khác?[editor: Tiểu Vũ]

Đối phương dường như không có ý muốn buông tay, chỉ nghe nhẹ một thanh âm vang lên, Thẩm Diệu cầm hỏa triết tử đem ngọn nến sắp tàn vừa rồi lần nữa thắp lên.

Đối phương không đoán được rằng sẽ có người đốt đèn lên, căn bản không kịp che dấu, theo bản năng mắt liền lộ ra sát khí hiển nhiên là muốn giết người diệt khẩu.

Ánh đèn kia tuy tuy mờ nhạt nhưng đem tất cả ngõ ngách trong phòng chiếu sáng. Ánh mắt Thẩm Diệu trong trẻo nhưng lạnh lùng trong, đối diện với thiếu niên tuấn mĩ trước mặt có phần ngạc nhiên, lập tức nhíu nhíu mày, lạnh nhạt nói:“Nha đầu Thẩm gia?”

“Còn không thả hộ vệ của ta.” Thanh âm của Thẩm Diệu so với mưa bên ngoài còn lạnh hơn:“Tạ tiểu Hầu gia.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »