Sở Vân Phàm gần như một mình đánh cho đám cao thủ lão luyện, giết người như ngóe kia phải kinh sợ.
Nếu như bọn chúng bại vong sau một trận chiến ác liệt thì còn đỡ, đằng này Sở Vân Phàm chém giết bọn chúng cứ như giẫm chết sâu kiến, quá dễ dàng.
Trước mặt Sở Vân Phàm, bọn chúng chẳng khác gì người phàm, đều chỉ một đòn là mất mạng.
"Sở Vân Phàm sao có thể mạnh đến vậy, cứ như một con quái vật!"
"Hắn căn bản không có nhược điểm!"
"Càng như vậy, càng phải giết hắn ở đây, nếu không để hắn tiếp tục trưởng thành, chắc chắn thành đại họal”
Đám cao thủ kia dù bị Sở Vân Phàm dọa sợ, nhưng càng vì thế mà quyết tâm phải giết hắn, bằng không một khi Sở Vân Phàm trưởng thành, chắc chắn là mối họa lớn.
Đã đắc tội rồi, thì dù phải liều mạng cũng phải nhổ cỏ tận gốc.
Từ xa, Lý Uy Viễn vốn chỉ đứng xem cũng biến sắc, lộ vẻ ngưng trọng. Gã vốn không hề coi Sở Vân Phàm ra gì.
Chẳng qua là một tên hậu bối gặp may, dù có đoạt được vị trí đầu bảng Thiên Kiêu của Lý Càn Nguyên thì sao.
Muốn trưởng thành đến mức có thể sánh ngang với gã, còn lâu.
Nhưng khi thấy Sở Vân Phàm tàn sát đám cao thủ kia như gà chó, gã đột nhiên cảm thấy một sự uy hiếp lớn.
Qua Sở Vân Phàm, có thể thấy khoảng thời gian để đám thiên kiêu kia trưởng thành không còn bao lâu nữa. Những người khác có thể chưa mạnh bằng Sở Vân Phàm, nhưng chỉ e trong vòng mười năm, sánh vai, thậm chí vượt qua gã là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra.
Nghĩ đến đây, ánh mắt gã lóe lên vẻ nóng nảy. Cảm giác bị lớp hậu sinh vượt mặt này thật khó chịu.
Trong con ngươi vốn trong trẻo của gã bỗng bừng lên sát ý.
Cùng lúc đó, trong sân, Sở Vân Phàm cũng ý thức được mình không thể tránh khỏi trận chiến này. Vốn dĩ gã có thể dựa vào tốc độ vượt trội để chiếm tru thế trước những kẻ thực lực tương đương, nhưng giờ lợi thế lớn nhất đó đã tan thành mây khói.
"Xem ra, trận chiến tiếp theo sẽ rất ác liệt!"
Sở Vân Phàm khẽ cười, khóe miệng nhếch lên, không hề hoảng hốt khi bị đẩy vào đường cùng.
"Sở Vân Phàm, hôm nay là ngày giỗ của ngươi!"
Thủ lĩnh Phi Thiên Dực Hổ nhìn chằm chằm Sở Vân Phàm. Bên cạnh hắn còn một con Phi Thiên Dực Hổ khác. Hầu hết tộc nhân Phi Thiên Dực Hổ đã bị Sở Vân Phàm chém giết gần hết. Hơn chục con Phi Thiên Dực Hổ Tạo Hóa cảnh tầng năm, tầng sáu bị giết sạch, tổn thất này khiến hắn đau như cắt ruột.
Phi Thiên Dực Hổ tuy là Yêu tộc Vương tộc danh tiếng lẫy lừng, nhưng số lượng không nhiều. Chết một con đã là đại sự, huống chỉ chết nhiều như vậy, thật sự là tổn thương
Hiện tại chỉ còn hai kẻ bọn hắn thực lực ở Tạo Hóa cảnh tầng bảy, khiến Sở Vân Phàm dè chừng, chưa ra tay. Cũng chính vì thế mà bọn hắn hận Sở Vân Phàm đến nghiến răng.
Những người còn lại cũng gần như vậy. Thần Đao Môn, Hải tộc, Xích Diễm Ma Tông, đều chỉ còn lại những cao thủ Tạo Hóa cảnh tầng bảy, thậm chí là đỉnh phong Tạo Hóa cảnh mới tránh được độc thủ của Sở Vân Phàm.
Những kẻ còn lại không bị giết thì cũng đã sớm trốn khỏi chiến trường. Đoàn người hùng hổ hơn mười mạng kéo đến, kết quả cuối cùng gom lại chưa được chín người.
Tổn thất này có thể nói là kinh hoàng.
“Ngươi tưởng ngươi còn có thể thoát sao? Giết ngươi trăm lần cũng không hả, trăm chết không đền nổi tội!”. Thái thượng trưởng lão Thần Đao Môn nghiến răng nghiến lợi, trường đao trong tay rực lửa, bùng phát ánh đao khiến mọi người kinh hãi.
"Nếu không tránh được, thì ta cũng không chơi trốn tìm với các ngươi nữa, cùng nhau tiễn bọn ngươi lên đường luôn!" Sở Vân Phàm ngạo nghễ nói. Nói thì chậm mà xảy ra rất nhanh, gã lấy ra một viên đan dược từ Sơn Hà Đồ, nuốt vào cổ họng. Lập tức từng luồng áp lực như dòng Trường Giang cuồn cuộn tràn ra, chảy vào thân thể Sở Vân Phàm.
"Lên, giết hắn!"
Nói thì chậm mà xảy ra rất nhanh, một Thái thượng trưởng lão Xích Diễm Ma Tông vồ tới đầu tiên, hai Thái thượng trưởng lão Xích Diễm Ma Tông còn lại theo sát phía sau, một trái một phải.
Ba Thái thượng trưởng lão Xích Diễm Ma Tông đều là cao thủ Tạo Hóa cảnh tầng bảy, hợp thành Tam Tài trận vồ giết Sở Vân Phàm.
Ma đao trong tay hóa thành ngọn lửa kinh khủng, thiêu đốt vòm trời, chớp mắt đã cuốn về phía Sở Vân Phàm.
Ba đao chém xuống giữa trời, gần như ngay lập tức đã phong tỏa mọi đường lui của Sở Vân Phàm.
Cả ba đều hận Sở Vân Phàm thấu xương, so với lúc bắt đầu chiến đấu, sự thù hận còn tăng lên gấp bội, uy lực ma đao cũng từ đó mà tăng lên rất nhiều lần.
"Coong!"
Khi ma đao chém xuống, mọi người đều cho rằng Sở Vân Phàm sẽ bị chém làm đôi thì thấy một thanh cự kiếm màu đen kịt khổng lồ như thước thép đột nhiên chặn lại ba cây ma đao.
“Không thể nào!”
Mọi người giật mình, không thể tin Sở Vân Phàm lại có thể một mình ngăn cản ba đại ma đầu liên thủ.
Ba đại ma đầu này, tùy tiện một ai cũng có hung danh hiển hách ở Đông Hải, không biết đã giết bao nhiêu sinh linh, có thể khiến trẻ con nín khóc.
Cao thủ Tạo Hóa cảnh tầng bảy, ở Đông Hải có thể nói là hàng đầu.
Vậy mà ba người liên thủ lại không giết được Sở Vân Phàm?
Chỉ thấy Sở Vân Phàm gần như chỉ giơ một tay, dùng sức một tay mà chặn lại ba cây ma đao.
Ngọn lửa vô tận kia không thể tiến thêm chút nào, đừng nói là đốt đến Sở Vân Phàm.
Đừng nói mọi người, ngay cả ba lão ma đầu kia cũng ngơ ngác. Bọn chúng ra tay với nỗi hận ngút trời, tuyệt đối không hề lưu thủ, thậm chí bộc phát 120% thực lực. Dù Sở Vân Phàm cũng là Tạo Hóa cảnh tầng bảy, sơ ý một chút cũng có thể bị một đao đánh giết.
"Oanh!".
Trong lúc mọi người ngạc nhiên, không hiểu chuyện gì thì khí tức trên người Sở Vân Phàm đã đạt đến cực hạn, lại trực tiếp đột phá tiếp.
Nếu như nói sức chiến đấu ban đầu của Sở Vân Phàm đã có thể so với đỉnh phong Tạo Hóa cảnh tầng sáu, thì giờ đã trực tiếp xông vào Tạo Hóa cảnh tầng bảy, còn đang tăng vọt với tốc độ kinh người.
Gần như là bản năng, các cao thủ trong chiến trường đều hít vào một ngụm khí lạnh, như gặp ma.
"Không ổn! Hắn vừa nuốt đan dược tăng công lực, không thể để hắn tiếp tục, nếu không chúng ta chết chắc!"
Lúc này, một cao thủ Thần Đao Môn biến sắc, hét lớn.
"Giờ mới nhớ ra? Muộn rồi!"