Thấy Lý Càn Nguyên bị đánh bay ra ngoài, đám cao thủ Lý gia phía dưới lập tức nhốn nháo, không thể ngồi yên được nữa.
Bọn họ đồng loạt đứng dậy. Đến nước này, dù có tin tưởng Lý Càn Nguyên đến đâu, họ cũng phải thừa nhận Sở Vân Phàm mạnh hơn hắn.
Vẻ hờ hững ban đầu cũng tan biến.
Khi đến đây, họ đinh ninh rằng với thực lực của Lý Càn Nguyên, không ai có thể địch nổi. Dù có vài người trên Thiên Kiêu Bảng xếp hạng cao hơn, cũng chỉ gây chút phiền toái, không đủ sức uy hiếp Lý Càn Nguyên.
Nhưng ai ngờ, một Sở Vân Phàm tưởng đã chết lại đột ngột xuất hiện, tạo thành uy hiếp lớn đến vậy. Dù Lý Càn Nguyên không áp chế Hỏa Thần chi thể đáng tự hào, vẫn không phải đối thủ của Sở Vân Phàm.
Ánh mắt họ thoáng hiện vẻ kinh hãi. Chuyện này vượt quá xa dự tính, thậm chí họ cho rằng không thể nào xảy ra.
Nhưng Sở Vân Phàm đã làm được, khiến họ không thể khoanh tay!
Thậm chí có người định ra tay can thiệp. Vốn dĩ, đó là chuyện bình thường. Chỉ kẻ ngốc mới tin vào công bằng, chính trực.
Nhưng họ cố kìm lại, vì đã chứng kiến kết cục của đám Thái thượng trưởng lão Phi Thiên Dực Hổ dám phá luật.
Quá thê thảm! Chỉ một đòn đơn giản, mấy lão già đó đã bị bóp chết.
Điều này khiến mọi người tin thêm vào lời đồn rằng trưởng công chúa là đệ nhất cao thủ của Đại Hạ hoàng thất. Dù chưa biết thực hư, ít nhất, thực lực của trưởng công chúa vượt xa họ, đó là điều chắc chắn.
Trong mắt trưởng công chúa, họ chẳng khác gì giun dế!
Tuy vậy, sự lo lắng trong ánh mắt họ đã nói lên tất cả.
"Các ngươi Phi Tiên Tông định làm gì? Muốn trở mặt hoàn toàn với Lý gia sao? Mau gọi Sở Vân Phàm dừng tay!" Một Thái thượng trưởng lão Lý gia quát lớn.
"Ha ha!"
Phi Tiên Tông đáp lại bằng hai tiếng cười nhạt. Dù Phi Tiên Tông chỉ thuộc hàng trung bình trong thập đại tông môn, đó là so với các tông môn khác. So với Lý gia, dù là thế gia quân đội có địa vị vững chắc, vẫn còn một khoảng cách lớn.
Thái thượng trưởng lão kia lập tức nhận ra mình lỡ lời. Vừa rồi ông ta quá nóng vội, mới thốt ra những lời đó. Thật sự là bị Sở Vân Phàm dồn vào đường cùng.
Những người khác cũng kinh hãi trước tình hình trên võ đài. Sở Vân Phàm quá mạnh, rõ ràng đã áp chế Lý Càn Nguyên, cán cân thắng bại đang nghiêng hẳn về một bên.
"Hỏa Thần chi thể, chỉ có thế thôi!" Sở Vân Phàm cười lạnh, khí thế không giảm, tiếp tục truy sát, tung một cước đạp xuống.
"Hoàng Tuyền Cửu Đạp!"
Dưới chân Sở Vân Phàm trào ra Hoàng Tuyền Thủy nặng vạn cân, đủ sức nghiền nát hư không.
Lúc này, Lý Càn Nguyên vẫn còn choáng váng. Trong cuộc đấu một chọi một, hắn bị Sở Vân Phàm áp đảo hoàn toàn. Nhưng hắn không dễ dàng bỏ cuộc.
"Liều mạng! Sở Vân Phàm, ngươi muốn đánh bại ta? Đâu dễ vậy!"
Lý Càn Nguyên vội lấy ra một viên đan dược chữa thương, nuốt vào bụng. Ngay lập tức, những vết thương nghiêm trọng do Sở Vân Phàm gây ra liền hồi phục.
Đây là thánh phẩm chữa thương. Dù là thân phận thiếu chủ Lý gia, hắn cũng không dễ gì có được. Nếu không bị Sở Vân Phàm dồn đến bước này, hắn đã không dùng đến.
Mọi chuyện điễn ra quá nhanh. Lý Càn Nguyên gầm lên, hai tay chống trời, cố gắng đỡ lấy cú đạp của Sở Vân Phàm.
"Oanh!"
Một tiếng va chạm kinh khủng vang lên. Ngọn lửa trên người Lý Càn Nguyên bị đạp nứt toác, lộ ra hình dáng thật. Toàn thân hắn đầy máu, da dẻ nứt nẻ, máu tươi bắn ra.
"A!"
Lý Càn Nguyên gào thét. Mặt võ đài dưới chân hắn nứt ra hai cái hố lớn. Hắn không thể chịu nổi sức mạnh khủng khiếp của cú đạp này.
"Xoaạt”
Trong nháy mắt, Lý Càn Nguyên biến mất. Cú đạp của Sở Vân Phàm giáng xuống lôi đài, tạo thành một cái hố khổng lồ.
"Vùng vẫy vô ích! Ngoan cố chống cự!"
Sở Vân Phàm lạnh lùng nhìn Lý Càn Nguyên, ánh mắt băng giá.
Lý Càn Nguyên thoát chết, thở dốc không ngừng. Hắn suýt bị Sở Vân Phàm đạp chết. Nhưng vết thương trên người hắn đang hồi phục với tốc độ kinh ngạc, nhờ viên thánh phẩm chữa thương.
"Sở Vân Phàm, ngươi muốn giết ta? Không thể nào! Hôm nay, ta sẽ khiến ngươi chết dưới tay ta. Ân oán giữa chúng ta đến lúc phải kết thúc rồi!"
Lý Càn Nguyên hét lớn, lấy ra một viên đan dược màu xanh biếc, nuốt vào miệng. Ngay lập tức, viên đan dược hóa thành một dòng năng lượng, lan tỏa vào từng tế bào trong cơ thể Lý Càn Nguyên.
"Oanh!"
Sức mạnh trong cơ thể Lý Càn Nguyên bùng nổ. Hắn thi triển Hỏa Thần chi thể đã vượt qua đỉnh Tạo Hóa cảnh tầng bốn, đạt tới Tạo Hóa cảnh tầng năm. Nhưng giờ đây, thực lực của hắn lại ép sát đỉnh Tạo Hóa cảnh tầng năm.
Hơn nữa, nó vẫn đang tăng lên!
"Sở Vân Phàm, viên thuốc này, lấy của ta ba mươi năm tuổi thọ. Vốn đĩ, ta không nghĩ đến có ngày phải dùng đến nó. Nhưng bây giờ, dùng ba mươi năm tuổi thọ đổi lấy mạng của ngươi, cũng đáng!”
Lý Càn Nguyên gầm lên.
Mạnh Phá Thiên, Mạnh Thiên Nhân và Vân Dương công chúa, ba người có tu vi cao nhất trong đám trẻ tuổi, đều biến sắc. Bởi vì tình cảnh của họ cũng tương tự Lý Càn Nguyên. Cũng chính vì vậy, họ càng hiểu rõ rằng nếu không đến tình huống nguy hiểm cực độ, họ sẽ không dễ dàng dùng đến chiêu thức tổn hại tuổi thọ như vậy.
Khi không có cách nào bù đắp, nó tương đương với việc tiêu hao tiềm lực, khiến họ không thể đạt đến đỉnh cao vốn có.
Lý Càn Nguyên, đệ nhất Thiên Kiêu Bảng, lại bị dồn đến bước này. Thực lực của Sở Vân Phàm thật không thể tưởng tượng!
"Ba mươi năm? Ngươi cho rằng ngươi còn ba mươi năm để sống?" Sở Vân Phàm cười lạnh.
Lý Càn Nguyên gầm lên, toàn thân bỗng nhún nhảy, vung kiếm chém ra. Ánh kiếm kinh thiên, mạnh hơn vừa rồi không chỉ gấp đôi.
"Oanh!"
Ánh kiếm giáng mạnh xuống Sở Vân Phàm.