Con đường tu hành gian khổ tựa biển, thân thể như chiếc thuyền vượt Bi Ngạn. Thân thể càng mạnh mẽ, khả năng vượt qua Bi Ngạn càng lớn.
Thân thể là nền tảng của mọi sự tu hành. Bất kể tu luyện võ công hay thần thông, đều lấy thân thể làm gốc.
Vì vậy, dù võ giả chuyên tu thần thông cũng không thể xem nhẹ vai trò của thân thể.
Đột phá mỗi cảnh giới tu hành tựa như một bước nhảy vọt về cấp độ sinh mệnh.
Nhưng khó khăn trong đó là điều không thể nghi ngờ, vô cùng gian nan.
Bởi lẽ, nó liên quan đến sự lột xác bản nguyên sinh mệnh. Nhưng Thần Diễm Quả lại khác, nó có thể loại bỏ tạp chất trong cơ thể.
Đến tu vi như Sở Vân Phàm, tạp chất trong cơ thể đã vô cùng ít ỏi, gần như không đáng kể. Nhưng càng như vậy, việc loại bỏ càng khó khăn. Nếu dùng phương pháp thông thường, phải trải qua quá trình tu luyện tích lũy lâu dài.
Nhưng có Thần Diễm Quả, mọi chuyện sẽ nhanh hơn!
Thân thể càng ít tạp chất, càng thuần túy, cấp độ năng lượng càng cao, đột phá càng đơn giản, công lực phát huy càng mạnh.
Chỉ riêng công hiệu này đã là vô giá. Một viên Thần Diễm Quả ít nhất có thể tiết kiệm mấy năm, thậm chí mười năm bế quan khổ tu.
Chưa kể nó còn có thể sinh sôi hỏa diễm thần thông. Với người khác, nó chỉ đơn thuần gia tăng một môn hỏa diễm thần thông. Nhưng với Sở Vân Phàm, người dung hợp một phần bản chất sinh mệnh thái cổ Minh Hoàng, nó lại vô cùng phù hợp.
Sau khi nuốt Thần Diễm Quả, khả năng tương tác với ngọn lửa của hắn sẽ tăng cường, thậm chí có thể khiến hỏa diễm thần thông phát huy uy lực sánh ngang lôi thuộc tính thần thông và võ công.
Nó giúp hắn tăng thêm một loại thể chất hàng đầu. Đến khi Hoàng Cực Chiến Thể, Chấn Thiên Lôi Thể và thân thể thái cổ Minh Hoàng hội tụ, thực lực Sở Vân Phàm sẽ biến đổi long trời lở đất.
Lợi ích này đơn giản là không thể tưởng tượng!
Con đường tu hành vốn chú trọng thiên phú, và thiên phú thân thể cũng là một phần. Có người thể chất yếu ớt, vóc dáng thấp bé. Người này tu hành mấy năm có lẽ không bằng cao thủ cao hai mét tu luyện mấy tháng.
Thiên phú càng mạnh, con đường tu hành càng thuận lợi. Đó chính là ông trời ban lộc.
Và giờ, Sở Vân Phàm chẳng khác nào có thêm một môn thiên phú hàng đầu, tương đương với việc tái sinh một lần và nhận được vô vàn lợi ích.
Nhưng môi trường sinh trưởng của Thần Diễm Quả vô cùng khắc nghiệt. Chỉ ở nơi cực kỳ nóng bức nhưng linh khí dồi dào mới có thể sinh trưởng loại quả này.
Hơn nữa, nó cần ít nhất hơn một nghìn năm để trưởng thành.
Đây là thứ Lý gia hao tâm tổn trí tìm cho Lý Càn Nguyên. Nếu Lý Càn Nguyên sử dụng, ít nhất sẽ tiết kiệm được mấy năm khổ tu. Vốn dĩ hắn đã dẫn trước rất nhiều thiên kiêu trên Thiên Kiêu Bảng, có Thần Diễm Quả trợ giúp, người khác càng khó đuổi kịp.
Có thể nói, đây là một kế hoạch ti mi nhằm giúp Lý Càn Nguyên đạt đến đỉnh cao trong thời gian ngắn. Đáng tiếc, Sở Vân Phàm đã cướp giữa đường.
Thậm chí Sở Vân Phàm đoán rằng, Lý Càn Nguyên sở dĩ chưa dùng ngay là vì định đợi đến khi tu luyện đến đỉnh cao Tạo Hóa cảnh, trực tiếp ăn vào, loại bỏ toàn bộ tạp chất, để bản chất sinh mệnh hoàn thành lột xác.
Khi đó, độ khó đột phá lên cảnh giới tiếp theo sẽ giảm ít nhất mười lần!
Xác suất đột phá và thời gian cần thiết cũng giảm mạnh.
Nghĩ đến đây, ngay cả Sở Vân Phàm cũng không khỏi tấm tắc. Một gia tộc lớn như Lý gia toàn lực trợ giúp một người đột phá, quả thực lợi hại hơn người thường rất nhiều.
Dù hai người có thiên phú gần như nhau, một người là tán tu, một người là con cháu thế gia, tốc độ tu hành và thành tựu cuối cùng cũng khác biệt một trời một vực.
Với tán tu, việc tìm kiếm một dược liệu thích hợp, một môn võ công truyền thừa có thể mất mấy năm trời trèo đèo lội suối. Nhưng với con cháu thế gia, đã có người chuẩn bị sẵn mọi thứ, chỉ chờ bọn họ đạt đến cảnh giới là có thể sử dụng.
Vì vậy, tu vi của họ mới có thể tăng nhanh như gió, tiến bộ vượt bậc. Tốc độ đó không thể so sánh với người bình thường, bởi vì nó được nuôi dưỡng bằng tài nguyên của cả một thế lực.
Và khi kỳ tài này xuất đầu, mới có thể tiếp tục dẫn dắt gia tộc, tông môn hưng thịnh, tạo thành mối quan hệ cộng sinh.
"Ha ha, Lý gia chu đáo thật, biết ta thiếu một quả Thần Diễm Quả liền mang đến!"
Sở Vân Phàm nhếch miệng cười.
Nhanh như chớp, Sở Vân Phàm đưa tay đánh tan kết giới, chộp lấy Thần Diễm Quả, bỏ vào Sơn Hà Đồ.
"Ngươi... Ngươi cứ vậy mà mang đi?" Trương Hạo run rẩy, gần như sắp khóc.
Trước vì bảo mệnh hắn mới bán đứng Lý Càn Nguyên. Nhưng giờ nhìn lại, mệnh thì giữ được, nhưng nỗi sợ hãi Lý Càn Nguyên trỗi dậy trong lòng.
Hắn tưởng tượng cảnh Lý Càn Nguyên trở về và nổi trận lôi đình.
"Đợi biểu ca ta trở về, e rằng sẽ giận dữ, đến lúc đó ngươi sẽ hoàn toàn đối đầu với Lý gia. Ngươi lưu lại Thần Diễm Quả, ít ra còn có cơ hội hòa hoãn!” Trương Hạo run rấy nói. Lúc này hắn vô cùng hối hận. Sao phải ra vẻ làm gì? Nếu trước không ra vẻ, giờ đã không bị ép đến mức này.
Hắn biết biểu ca Lý Càn Nguyên coi trọng Thần Diễm Quả. Nó liên quan đến bước quan trọng để đột phá đến cảnh giới cao hơn Tạo Hóa cảnh.
Giờ bị mất, nghĩ thôi đã thấy hậu quả đáng sợ.
"Hắn trở về thì trở về, ta sợ hắn chắc? Một chọi một ta có thể đánh chết hắn!" Sở Vân Phàm nhếch miệng cười. Nếu không có người hộ đạo của Lý Càn Nguyên, Sở Vân Phàm đã sớm giết hắn.
Sớm muộn gì cũng có một trận chiến giữa hai người, một trận chiến sinh tử. Vào lúc này đắc tội Lý Càn Nguyên thì sao chứ.
Lý Càn Nguyên tổn thất, chính là Sở Vân Phàm được lợi. Điều đó không thể nghỉ ngờ.
"Được rồi, ngươi biểu hiện rất tốt. Ta đã sớm nói, ta luôn dùng đức cảm hóa người. Nếu các ngươi sớm giao đồ ra, ta đã không phải đại khai sát giới rồi sao?" Sở Vân Phàm vỗ vai Trương Hạo, thở dài, ra vẻ ta là người tốt, chỉ là các ngươi không hiểu.
Từ trên xuống dưới nhà họ Lý đều muốn phun ra một ngụm máu tươi. Đây là dùng đức cảm hóa người sao?
Sở Vân Phàm nghĩ ngợi. Đúng là dùng đức cảm hóa người. Ta luôn khuất phục người khác trước, sau đó mới dùng đức cảm hóa.
Logic này không có gì sai!
Những người này cảm động trước phẩm đức của hắn, chủ động nói cho hắn vị trí bảo khối