...
Khí thế của Lý Càn Nguyên cuồn cuộn như sóng trào, ập thẳng về phía Sở Vân Phàm.
Đáp lại, Sở Vân Phàm cũng bộc phát một luồng khí thế đáng sợ, không hề nhường nhịn, nghênh chiến trực diện, hai luồng sức mạnh va chạm, tạo nên vô vàn ánh sáng chói lòa.
Pháp lực của Lý Càn Nguyên mang sắc đỏ rực như ngọn lửa, lấp đầy không gian, trong khi đó, pháp lực của Sở Vân Phàm lại chứa sức mạnh sấm sét vô tận, giăng mắc những tia điện chằng chịt.
Đây là uy lực mạnh mẽ nhất bộc phát từ thể chất đặc thù của cả hai!
Chỉ nhìn dáng vẻ của Lý Càn Nguyên, mọi người đều hiểu lời Sở Vân Phàm nói về Hỏa Thần chỉ thể có lẽ là thật. Nguồn pháp lực hệ “Hỏa” nồng đậm đến mức khó tin.
Sức mạnh sấm sét ẩn chứa trong pháp lực của Sở Vân Phàm cũng khiến người ta mở mang tầm mắt. Dường như thông tin họ nhận được trước đó không sai, Sở Vân Phàm rất có thể sở hữu một loại vương thể liên quan đến lôi đình.
Nếu không, làm sao một người chỉ dựa vào thiên phú có thể vượt mặt những thiên kiêu có tư chất và thể chất hàng đầu? Thật nực cười!
"Ầm!"
Lý Càn Nguyên giậm chân xuống đất, lập tức, toàn bộ võ đài rung chuyển dữ dội. Vô số pháp lực lan tỏa từ dưới chân hắn, như muốn thiêu đốt mọi thứ.
Khoảnh khắc sau, Lý Càn Nguyên mặt lạnh như băng, bật lên khỏi mặt đất, tựa như một con Kim Sí Đại Bằng điêu khắc, cả người như một đạo thiểm điện lao về phía Sở Vân Phàm.
Ngay tức khắc đó, trên tay Lý Càn Nguyên xuất hiện một thanh cổ kiếm màu xanh đen. Tạo hình kiếm cổ điển, nhưng tỏa ra kiếm khí kinh người. Trong nháy mắt, luồng kiếm khí này xông thẳng lên trời, rộng đến mười mấy trượng, dài gần ngàn trượng, chém xuống như muốn xẻ đôi cả bầu trời.
"Kiếm khí đáng sợ thật! Đó là kiếm pháp gì?" Có người kinh hãi thốt lên. Đòn kiếm khí này phát ra tiếng nổ kinh khủng, tựa như mỗi nhát chém đều nhắm vào thần hồn, vô cùng đáng sợ.
"Đó là... Phúc Hải Chân Quân, Phúc Hải Kiếm!"
Một vị Thái thượng trưởng lão lớn tuổi chợt nhận ra nguồn gốc kiếm khí mà Lý Càn Nguyên thi triển. Ông nhớ lại, từ rất lâu trước đây, khi còn bé, ông từng vô tình chứng kiến nhân vật đáng sợ kia xuất thủ.
Chính là nó!
Chỉ là công lực hiện tại của Lý Càn Nguyên đương nhiên không thể so sánh với Phúc Hải Chân Quân, đệ nhất cao thủ Đông Hải năm xưa, nhưng cũng đã có vài phần phong thái.
"Quả là truyền thừa của Phúc Hải Chân Quân! Tin đồn Lý Càn Nguyên có được truyền thừa của Phúc Hải Chân Quân là thật!"
Mọi người nhớ lại tin đồn Lý Càn Nguyên từng đạt được truyền thừa của Phúc Hải Chân Quân ở Đông Hải. Tuy nhiên, thông tin chấn động hơn khi đó là việc Lý gia và Hải tộc trở mặt hoàn toàn, hai bên giao chiến, thương vong chất chồng.
Hải tộc không chỉ mất vô số cao thủ, Hải Hoàng tử còn chết thảm, đến nay hung thủ vẫn chưa tìm ra.
Lý gia cũng tổn thất nặng nề, căn cơ ở Đông Hải bị nhổ tận gốc, cao thủ ngã xuống không đếm xuể.
Ngay cả Lý Càn Nguyên, niềm hy vọng lớn nhất của Lý gia, cũng suýt chết trong trận náo loạn đó. Vì vậy, dù có tin đồn Lý Càn Nguyên có được truyền thừa của Phúc Hải Chân Quân, nó cũng không thu hút được nhiều sự chú ý.
Giờ đây, tất cả những điều này mới được lôi ra từ góc khuất trong trí nhớ, khiến mọi người chợt nhớ ra, còn có chuyện như vậy.
Ánh kiếm vượt qua bầu trời, hóa thành sóng lớn vạn trượng, trong khoảnh khắc, dường như sóng lớn ngập trời ập xuống, nghiền nát tất cả.
Sở Vân Phàm cười lạnh một tiếng, hét lớn: "Lý Càn Nguyên, ta đã nói rồi, không cần đến Hỏa Thần chi thể, ngươi chẳng là gì cả!"
Sở Vân Phàm nói thì chậm nhưng hành động lại rất nhanh. Toàn thân hắn quấn quanh ánh sáng lôi đình, thân thể cường tráng như ngọc thạch, tỏa ra bảo quang óng ánh, phẳng phất như hắn chính là một kiện thông thiên pháp bảo, mang theo một loại khí thế hung ác, trong chớp mắt, quét ngang ra.
Tốc độ của Sở Vân Phàm quá nhanh, ra đòn liên tục, năm ngón tay nắm quyền, trong chớp mắt, tung ra một quyền, quyền kình trực tiếp hóa thành tám vị Thần Linh vô cùng mạnh mẽ, chính là Bát Bộ Thiên Long, múa may trong gió, như muốn xé nát cả một vùng trời.
Cú đấm này nghênh đón ánh kiếm dời sông lấp biển kia, gần như chỉ một quyền đã đánh tan ánh kiếm ngàn trượng, quyền thế không hề suy giảm, không ai có thể ngăn cản.
Trong nháy mắt, nghiền nát tất cả, phá tan mọi thứ.
"Oành!"
Quyền kình khuếch tán, toàn bộ không gian võ đài rung chuyển đữ đội.
Lý Càn Nguyên bay ngang ra ngoài, khóe miệng rướm máu. Mọi người mới thấy, trước ngực Lý Càn Nguyên không biết từ lúc nào đã mặc một bộ áo giáp màu vàng, và trên áo giáp, có một dấu quyền lớn vô cùng, đó là dấu ấn khủng bố do Sở Vân Phàm đánh ra.
Uy lực kinh khủng từ cú đấm của Sở Vân Phàm, có thể tưởng tượng được, kinh người đến mức nào.
"Một quyền có thể đánh cho Lý Càn Nguyên mặc khôi giáp phải thổ huyết, thật là hậu sinh khả úy! Rốt cuộc hắn là thể chất gì!"
Một vị Thái thượng trưởng lão của tông môn không khỏi cảm khái.
Nhiều người ngạc nhiên hơn, Sở Vân Phàm đường như có thể sánh vai với Lý Càn Nguyên, thậm chí mơ hồ còn chiếm thế thượng phong.
Thật nực cười! Mọi người đều bị chấn kinh. Trước đó, dù là người điên cuồng nhất cũng chưa từng nghĩ đến kết quả điên rồ như vậy.
Sở Vân Phàm có sự chuẩn bị!
Sự ngông cuồng của hắn dựa trên thực lực, nói cách khác, hắn không ngông cuồng, mà là tự tin, và quả thực có thực lực như vậy!
Thậm chí sau khi Sở Vân Phàm dễ dàng chém giết Hổ Đạp Phong, phần lớn mọi người vẫn cảm thấy thực lực của Sở Vân Phàm có lẽ không bằng Lý Càn Nguyên.
Cùng lắm cũng chỉ có thể sánh vai, như vậy đã là rất ghê gớml!
Nhưng bây giờ, Sở Vân Phàm đã dùng sự thật thép đá nói cho họ biết, họ đã đánh giá thấp. Thực lực của Sở Vân Phàm quả thực vẫn còn trên Lý Càn Nguyên, hắn hoàn toàn có đủ sức mạnh.
Đặc biệt là những người ủng hộ Lý Càn Nguyên hoàn toàn biến sắc. Họ chưa từng thấy Lý Càn Nguyên chật vật như vậy trong các cuộc cạnh tranh cùng thế hệ. Trước đây, khi Lý Càn Nguyên giao thủ với những người khác, đánh giá cao nhất mà những người đó nhận được cũng chỉ là có thể chống đỡ ba trăm chiêu trước Lý Càn Nguyên mà không rơi vào thế hạ phong. Đó đã là tài năng trẻ tuổi hiếm có.
Lý Càn Nguyên rơi vào thế hạ phong, trong một cuộc tranh tài với cao thủ cùng thế hệ, là chuyện xưa nay chưa từng có.
"Lý Càn Nguyên, giờ ngươi đã hiểu sự khác biệt giữa ngươi và ta chưa?" Sở Vân Phàm một quyền đẩy lùi Lý Càn Nguyên, nhưng không thừa thắng truy kích, mà đứng chắp tay sau lưng.