Cuồng triều màu vàng đáng sợ trong nháy mắt nuốt chứng Sở Vân Phàm!
Trên mặt Kim Vĩnh lộ vẻ dữ tợn. Hắn biết rõ, quyền kình của mình đáng sợ đến mức nào. Pháp lực hệ "Kim" cuồn cuộn bên trong, sắc bén vô song.
Kim gia dựa vào thân công này, trên chiến trường gần như vô địch, chẳng cần thần binh lợi khí, bởi bản thân họ chính là thứ vũ khí đáng sợ nhất.
Họ là những thể tu cực kỳ hiếm thấy. Tu vi thân thể của thể tu đáng sợ vô cùng. Thần thông, võ công gì đó, đối với họ chẳng đáng là bao, dễ dàng xé nát.
Một khi tu vi thành công, dù đối mặt cao thủ mạnh hơn, cũng khó lòng làm gì được họ.
Trên chiến trường, họ tung hoành ngang đọc, không ai địch nổi!
Người khác sợ Sở Vân Phàm, nhưng Kim Vĩnh thì không. Dù Sở Vân Phàm mạnh hơn hắn, cũng khó lòng hạ hắn, huống chi những thứ khác.
Pháp lực hệ "Kim" như cuồng triều, đủ sức phá hủy mọi thứ. Nhưng khi cuồng triều bao phủ qua, mọi người kinh ngạc nhận ra, Sở Vân Phàm vẫn đứng yên, mặc cho pháp lực hệ "Kim" vây quanh, hoàn toàn không hề hấn gì.
"Không biết tự lượng sức mình. Thể tu tuy hiếm, nhưng ngươi tưởng ta chưa từng đối phó?" Sở Vân Phàm cười lạnh. Hắn hiểu rõ sự lợi hại của thể tu, và cơ thể hắn còn khủng bố hơn nhiều.
Hắn có vẻ giống thể tu, nhưng thực chất không phải. Chỉ là nhiều thủ đoạn của hắn tương tự thể tu mà thôi.
Với hắn, thể tu, pháp tu, đan tu, tất cả đều không phải con đường duy nhất. Con đường của hắn là phát triển toàn diện, không có điểm yếu.
Võ công, thần thông, pháp lực, cảnh giới, mọi thứ đều phải tuyệt đỉnh.
Vì thế, cao thủ cùng cảnh giới gặp hắn, một ngón tay cũng không đỡ nổi, như Dương Lam trước đây. Dù cảnh giới cao hơn, đụng phải hắn cũng tan tác.
"Sao có thể!"
Sắc mặt Kim Vĩnh biến đổi. Hắn dốc toàn bộ tu vi, thôi thúc đến cực hạn. Toàn thân bùng nổ kim quang, như một vị tướng quân kim giáp đúc bằng vàng.
Pháp lực cường tuyệt, thần thánh tột đội
Tu vi của hắn lúc này mới lộ rõ, vượt qua cả Dương Lam, đã bước vào Tạo Hóa cảnh nhị trọng. Về cơ bản, hắn sánh ngang với những thiên kiêu trên Thiên Kiêu Bảng. Với trình độ này, hắn có thể gia nhập Thiên Kiêu Bảng bất cứ lúc nào.
Lợi hại khó lường, lại thêm thân là thể tu mạnh mẽ, dù đối mặt thiên kiêu trên Thiên Kiêu Bảng, hắn cũng không hề lép vế. Với nhiều người, hắn còn khó đối phó hơn Xích Diễm công tử.
"Quyền Chấn Thiên Hạ!"
Kim Vĩnh toàn thân rực rỡ kim quang, như hào quang tôn lên một vị tướng quân vàng ròng. Song quyền như hai chiếc búa khổng lồ, bổ thẳng xuống Sở Vân Phàm.
“Không biết tự lượng sức mình!”
Sở Vân Phàm lạnh lùng, đưa ra một bàn tay trắng muốt, lấp lánh điện quang, đỡ lấy hai chiếc búa lớn.
"Coong!"
Một tiếng kim loại va chạm kinh thiên động địa vang lên, như hai khối thép khổng lồ đập vào nhau, tạo nên một cơn bão táp kinh hoàng.
"Đỡ được rồi?"
Thấy Kim Vĩnh đường như đã đỡ được một chưởng của Sở Vân Phàm, nhiều người không khỏi lộ vẻ vui mừng.
Thực lực Sở Vân Phàm vừa thể hiện quá kinh hãi, như thần cản giết thần, Phật cản giết Phật. Liên tiếp đánh bại Dương Lam của Thần Đao Môn, Lý Hiên của Thiên Kiếm Môn, cộng thêm Xích Diễm công tử đã bị hắn giết, gần như khiến mọi người tuyệt vọng.
Cùng là những người trên Thiên Kiêu Bảng, Sở Vân Phàm cho họ biết thế nào là tuyệt vọng, thế nào là chênh lệch. Không phải cứ lên Thiên Kiêu Bảng là ngang hàng, cùng đẳng cấp.
Huống chi, phần lớn trong số họ còn chưa chạm đến Thiên Kiêu Bảng.
Thực lực Sở Vân Phàm, trong lòng họ bỗng chốc bị nâng lên một tầm cao mới.
Nhưng giờ, cuối cùng cũng có người ngăn được hắn, Sở Vân Phàm không phải là bất khả chiến bại.
Khi mọi người chuẩn bị reo hò, bỗng nhiên, họ thấy vẻ kinh hoàng trên mặt Kim Vĩnh, rồi hắn phun ra một ngụm máu tươi.
Ngay sau đó, họ thấy trên mặt hắn xuất hiện những vết rạn, như mạng nhện lan ra khắp cơ thể, chằng chịt.
Máu tươi từ các khe nứt rỉ ra, cảnh tượng kinh khủng khiến người ta hít vào một ngụm khí lạnh.
"Ta không cam tâm!"
Kim Vĩnh thét lên, ánh mắt lần đầu tiên tràn ngập kinh hãi. Lần đầu tiên hắn hiểu, sự chênh lệch giữa mình và thiên kiêu đỉnh cấp, giữa mủnh và Sở Vân Phàm lớn đến nhường nào, đơn giản là trời và đất.
Có lẽ với người khác, hắn đã đủ mạnh, nhưng với Sở Vân Phàm, hắn chỉ là một con sâu bọ hơi mạnh hơn mà thôi.
"Oành!"
Kim Vĩnh vừa dứt lời, cả người vỡ nát, hóa thành vô số mảnh kim quang, máu tươi, xương thịt bay tán loạn.
Mọi người hít vào một ngụm khí lạnh. Cuối cùng, họ tận mắt chứng kiến Kim Vĩnh bị Sở Vân Phàm một chưởng đánh thành tro bụi.
"Bất diệt kim thân của Kim gia từ trước đến nay vô địch, trên chiến trường, ngay cả chiến tranh cự thú mạnh mẽ cũng dã đàng xé nát, thân thể cường độ gần như sánh ngang Yêu tộc thượng cổ, giờ lại không đỡ nổi một chưởng của Sở Vân Phàm!”
"Không dùng thần thông, cũng chẳng phải võ học gì, chỉ một chưởng mà đoạt mạng Kim Vĩnh. Nếu không tận mắt chứng kiến, đánh chết ta cũng không tin!"
"Hắn là quái vật à? Không thể nào là người được. Hay hắn có thể chất đặc biệt gì? Không thể, dù là thể chất phong vương, cũng không thể dễ dàng đánh nổ bất diệt kim thân của Kim gia!"
Ánh mắt mọi người nhìn Sở Vân Phàm mang theo vẻ kinh hãi, như thể gặp ma. Bất diệt kim thân của Kim gia nổi tiếng mạnh mẽ ở Đại Hạ hoàng triều. Tu luyện đến cực hạn, hoàn toàn có thể tranh đấu với thể chất phong vương cùng cấp.
Nếu không, Kim Vĩnh đã không ngạo mạn đến vậy. Nhưng giờ, kim thân mà mọi người cho là không thể phá vỡ lại bị Sở Vân Phàm dễ dàng đánh nát, như chọc thủng một tờ giấy cửa sổ, chẳng có gì khó khăn.
Trong mắt họ, Sở Vân Phàm không còn là người, mà là quái vật đội lốt người. Thậm chí, họ không biết Sở Vân Phàm có truyền thừa gì mà lại mạnh đến vậy.
"Không biết tự lượng sức mình!"
Sở Vân Phàm thản nhiên nói, rồi nhìn về phía ba người còn lại.
"Đến lượt các ngươi, cùng nhau lên đường đi!"