Lúc này, ánh mắt Sở Vân Phàm quét về phía ba người còn lại. Ba người này ai nấy đều vóc dáng vạm vỡ, khí thế uy nghiêm hơn người thường, có thể nói là những nhân vật trẻ tuổi hàng đầu.
Tu vi khai tông lập phái cũng chỉ đến thế mà thôi!
Nhưng dưới ánh mắt sắc bén của Sở Vân Phàm, cả ba đều thoáng lộ vẻ sợ hãi. Tuy nhiên, rất nhanh, sự phẫn nộ đã lấn át nỗi sợ đó.
Họ là ai chứ? Từng người đều là thủ tịch đại đệ tử trong tông môn, những thiên chi kiêu tử. Giờ đây, chỉ một cái liếc mắt của Sở Vân Phàm đã khiến họ khiếp đảm, quả là một sự sỉ nhục lớn.
"Sở Vân Phàm, ngươi đã giết quá nhiều người, đắc tội quá nhiều tông môn, chẳng lẽ ngươi muốn đối đầu với cả thiên hạ sao?"
Trong ba người, một thiên kiêu dẫn đầu lên tiếng. Hắn khoác trên mình một bộ trường bào màu đỏ thẫm, tựa ngọn lửa đang bùng cháy, trông như một vị Hỏa Thần.
"Người của Nhật Hỏa Tông, Trầm Phàm?" Sở Vân Phàm liếc nhìn rồi nói. Lúc này, đệ tử Phi Tiên Tông đã thông báo thân phận của ba người cho hắn.
Đến nước này, dù cảm thấy đã gây ra chuyện lớn, họ và Sở Vân Phàm cũng đã ở trên cùng một thuyền, đương nhiên phải ủng hộ người mình chứ không thể giúp người ngoài.
Sở Vân Phàm không am hiểu về thân phận của những người này, hiểu biết của hắn chỉ giới hạn ở những người trên Thiên Kiêu Bảng. Mà Thiên Kiêu Bảng cũng chỉ có 100 người. Số lượng những người có thực lực gần đạt tới mức đó, có thể leo lên bảng bất cứ lúc nào còn nhiều hơn gấp mấy lần, Sở Vân Phàm đương nhiên không thể biết hết.
Nhật Hỏa Tông là một trong những tông môn mạnh nhất dưới mười đại tông môn, đóng quân ở vùng sa mạc phía tây bắc Đại Hạ hoàng triều, trấn giữ biên cương. Trong tông môn có vô số cao thủ, có thể nói là cao thủ như mây.
Việc bồi dưỡng thủ tịch đại đệ tử đến trình độ này cho thấy thực lực của tông môn mạnh mẽ đến mức nào. Thần thông hệ Hỏa của họ vang danh thiên hạ.
Thực lực của những tông môn hạng nhất dưới mười đại tông môn này không chênh lệch nhiều. Việc có đệ tử leo lên Thiên Kiêu Bảng hay không phần lớn dựa vào vận may. Đời nào có truyền nhân tư chất mạnh hơn thì có thể leo lên bảng.
Nhưng dù không lên được, thực lực cũng không thua kém bao nhiêu. Đời nào cũng có truyền nhân áp sát Thiên Kiêu Bảng, thậm chí leo lên được.
Ngoài ra, còn có một chàng thanh niên tay cầm trường thương, toát ra một loại nhuệ khí không thể che giấu, tựa như một ngọn thương chống trời.
Lai lịch của người này khiến Sở Vân Phàm nhíu mày. Hắn là lão đối đầu của Sở Vân Phàm, thủ tịch đại đệ tử Thiết Thương Hội, Trương Hằng.
Trước đây, không ít người của Thiết Thương Hội đi theo Lý Càn Nguyên, thậm chí còn dùng thế lực tông môn để ám sát Sở Vân Phàm. Có thể nói, giữa hai bên đã sớm kết mối thù không nhỏ.
Chỉ là tình hình bây giờ đã hoàn toàn khác. Trước kia, chỉ một đệ tử chân truyền của Thiết Thương Hội cũng khiến Sở Vân Phàm phải dốc toàn lực ứng phó. Nhưng giờ đây, dù đối mặt với thủ tịch đại đệ tử của Thiết Thương Hội, Sở Vân Phàm cũng không hề sợ hãi.
Ngược lại, dưới ánh mắt của Sở Vân Phàm, Trương Hằng lại lộ ra vẻ sợ sệt.
Người cuối cùng khác hẳn những người trước. Từ trên xuống dưới hắn toát ra một luồng khí tức u ám. Dù đứng ngay đó, người ta vẫn có cảm giác gần như lãng quên sự tồn tại của hắn.
Hắn là một trong ba tổ chức sát thủ lớn nhất thiên hạ, kim bài sát thủ của Huyết Sát Lâu, Không Quy!
Không ai biết Không Quy có lai lịch gì, thân phận ra sao, chỉ biết hắn là kim bài sát thủ của Huyết Sát Lâu, hơn nữa còn là kim bài sát thủ trẻ tuổi nhất đương thời.
Huyết Sát Lâu vốn là một trong những tổ chức sát thủ hiếm có trong thiên hạ. Có thể nói, Huyết Sát Lâu là cái đinh trong mắt của không biết bao nhiêu thế lực. Không biết bao nhiêu nhân vật đầu não đã bị Huyết Sát Lâu ám sát. Thậm chí có lần Huyết Sát Lâu đã khơi dậy sự giận dữ của một số thế lực trong mười đại tông môn, bị vây quét toàn lực. Nhưng vẫn không thể nhổ tận gốc tổ chức này.
Thế lực của Huyết Sát Lâu trải rộng thiên hạ, nhận đủ loại nhiệm vụ. Ngoại trừ một số nhiệm vụ cấm kỵ, hầu như không có nhiệm vụ nào họ không dám nhận, không có người nào họ không dám giết.
Lần điên cuồng nhất, họ thậm chí đã trù tính ám sát Đại Hạ Thái úy đương nhiệm, sau đó khơi dậy sự giận dữ của Đại Hạ hoàng triều, bị vây quét khắp nơi. Huyết Sát Lâu vì vậy mà ẩn mình rất lâu, tổn thương nguyên khí nặng nề. Nhưng đồng thời cũng nhất chiến thành danh. Từ đó, danh tiếng của Huyết Sát Lâu tăng lên, từ nhiều tổ chức sát thủ vươn lên, trở thành một trong ba tổ chức sát thủ lớn nhất.
Mà Không Quy, dù ngay cả Phi Tiên Tông cũng có rất ít thông tin về hắn, nhưng việc có thể trở thành kim bài sát thủ cũng đã đủ chứng minh tất cả. Tiêu chuẩn của Huyết Sát Lâu là chỉ khi ám sát thành công một cao thủ Tạo Hóa cảnh thì mới có tư cách trở thành kim bài sát thủ, đứng vào hàng ngũ đứng đầu của Huyết Sát Lâu.
Mà thực lực của Không Quy hiển nhiên cũng đã đạt đến Tạo Hóa cảnh!
Thậm chí trong mắt nhiều người, hắn còn khó đối phó hơn cả thiên kiêu. Loại sát thủ này theo dõi một người, thậm chí có thể liên tục theo dõi mười năm, chỉ để tìm kiếm một tia sơ hở, rồi hạ sát thủ.
Những chuyện như vậy, sát thủ Huyết Sát Lâu không phải chưa từng làm. Đúng là chỉ có ngàn ngày làm giặc, chứ làm gì có ngàn ngày đề phòng giặc.
Chính vì thế, người bình thường đối với cao thủ Huyết Sát Lâu đều tránh không kịp.
Thế nhưng Sở Vân Phàm không hề lo lắng, chỉ lạnh lùng nhìn Không Quy. Người bình thường sợ những sát thủ này, nhưng Sở Vân Phàm thì không. Muốn tìm sơ hở của hắn là không thể. Có thần cách trong đầu, hắn luôn ở trong trạng thái ngộ đạo, luôn tỉnh táo, có thể nói là khắc tinh của thích khách.
Huông hồ, theo hắn thấy, chỉ cần không bị đánh lén, năng lực tác chiến chính điện của những thích khách này quá yếu, căn bản không chịu nổi một đòn.
"Không sai, Sở Vân Phàm, ngươi cho rằng ngươi có thể một tay che trời sao? Ngay cả Thiên Mệnh Tông cũng không thể làm được điều đó!"
Trầm Phàm nhìn Sở Vân Phàm, sắc mặt lộ vẻ hung ác. Lúc này, hắn đã hối hận vì sao lại cố gắng ở lại, nhưng lúc đó hắn gần như bị lợi ích mà Đường Tư Vũ hứa hẹn làm mờ mắt, nhiễu loạn tư duy.
Đến lúc này, hắn mới nhận ra sự nguy hiểm. Sở Vân Phàm ra tay không hề nương tay.
"Thiên kiêu? Ha ha! Ta đã cho các ngươi cơ hội rồi. Các ngươi đã ngu xuẩn mất khôn, vậy thì đừng trách ta!"
Sở Vân Phàm lạnh nhạt nói, đột nhiên, pháp lực trên người hắn trào dâng. Ba người đối diện nháy mắt cảm thấy tóc gáy dựng ngược, một luồng khí tức đáng sợ dời sông lấp biển bao phủ tới.