Sở Vân Phàm gần như trắng trợn không kiêng dè, đễ dàng chém giết đám cao thủ Tạo Hóa cảnh, khiến nhiều người kinh hãi.
Phần lớn trong số đó là những tán tu nghe tin chạy đến Đông Hải. Ở Đông Hải này, tu vi đạt tới Tạo Hóa cảnh đã có thể khai tông lập phái, làm tổ sư một phương.
Cao thủ bậc này ở Đông Hải đều là những nhân vật cộm cán, ngày thường ngã xuống một người cũng đủ gây xôn xao.
Vậy mà hiện tại, họ lại bị tàn sát dễ như cắt cỏ.
"Quá mạnh! Đây chính là phong thái của người đứng đầu Đại Thiên Kiêu Bảng sao?"
"Giờ ta đã hiểu vì sao Lý Càn Nguyên bại dưới tay hắn. Hai bên chắc chắn có chênh lệch thực lực quá lớn!”
"Đơn giản là không cùng đẳng cấp!"
Rất nhiều tán tu Đông Hải vốn nghe tin muốn đến kiếm chác, nay thấy cảnh đại chiến kinh hoàng này thì sợ mất mật. Một chiến trường mà cao thủ Tạo Hóa cảnh còn khó giữ được tính mạng, đổi lại là họ, e rằng chỉ cần dính dư âm cũng trọng thương, thậm chí chết ngay tại chỗ.
Cùng lúc đó, phía bên kia, đoàn người Phi Tiên Tông cuối cùng cũng thoát khỏi vòng vây.
"Quả nhiên, sự chú ý của chúng đều dồn vào Sở Vân Phàm, nên chúng ta mới dễ dàng phá vây đến vậy!"
Một trưởng lão Phi Tiên Tông nói.
"Không sai, nhưng ta không có nhiều thời gian cảm khái. Phải nhanh chóng truyền tin về, để chưởng môn mau chóng dẫn người đến cứu viện, nếu không thì e là không kịp!" Thái thượng trưởng lão Phi Tiên Tông, Hồ Đỉnh Thiên nói, "Các ngươi đi truyền tin, ta quay lại hỗ trợ!"
Gần như ngay lập tức, Hồ Đỉnh Thiên đã quyết định. Việc ông không cùng Sở Vân Phàm phá vây một hướng là để bảo vệ những người khác. Hiện tại họ đã thoát khỏi vòng vây hơn một nghìn dặm, dù các thế lực kia có muốn truy kích cũng không kịp nữa.
Ông cuối cùng cũng thở phào, giờ phải quay lại hỗ trợ!
"Trưởng lão cẩn thận!"
Mọi người không biết nói gì thêm, bởi họ hiếu rõ, chiến trường đó không phải nơi họ có thể nhúng tay vào. Họ đi chăng khác nào vướng chân.
Bên trong Phi Tiên Tông, chuông báo động vang lên. Đệ tử Phi Tiên Tông vội gác lại mọi việc, ngẩng đầu nhìn lên. Trên bầu trời, từng đạo độn quang xé gió lao về nơi sâu nhất của Phi Tiên Tông.
"Rốt cuộc có chuyện gì?"
Nhiều người không hiểu chuyện gì. Họ biết, đây là khi có đại sự khẩn cấp mới gióng chuông báo động. Lịch sử Phi Tiên Tông cũng chỉ có vài lần như vậy.
Phi Tiên Tông là một trong mười đại tông môn. Trừ khi Đại Hạ hoàng triều sụp đổ, nếu không ngoại địch khó mà xâm nhập được vào nơi này.
Nhưng họ không nhận được triệu hồi, nên dù nghi hoặc, cũng chỉ có thể đứng nhìn.
Lúc này, trong đại điện nghị sự ở nơi sâu nhất của Phi Tiên Tông, các thái thượng trưởng lão, trưởng lão nhận được triệu hồi lũ lượt kéo đến. Họ chưa rõ chuyện gì, nhưng thấy tông chủ Tư Đồ Huyền đã đến trước, liền im lặng chờ đợi ông thông báo.
"Chư vị thái thượng trưởng lão, trưởng lão, ta triệu tập mọi người lần này chỉ vì một việc. Đó là, tại lễ mừng thọ trưởng công chúa, đệ tử Phi Tiên Tông, Sở Vân Phàm, đã thành công đánh giết Lý Càn Nguyên, hiện đã là cao thủ đứng đầu Thiên Kiêu Bảng!"
Tư Đồ Huyền thấy người đã đông đủ, liền mở lời.
Mặt ông bình tĩnh, nhưng trong lòng có chút lo lắng.
"Cái gì? Sở Vân Phàm đánh chết Lý Càn Nguyên?"
"Phi Tiên Tông ta bao nhiêu năm chưa từng có người đứng đầu Thiên Kiêu Bảng!"
"Thật là tổ tiên sư môn phù hộ!"
Lập tức, các trưởng lão và thái thượng trưởng lão xôn xao. Tin tức này quá chấn động.
Nếu việc Sở Vân Phàm lọt vào Thiên Kiêu Bảng chỉ là một niềm vui nhỏ, thì việc hắn đánh chết Lý Càn Nguyên, leo lên vị trí số một là một niềm vui lớn vô cùng.
Phải biết, dù họ hao tâm tổn trí bồi dưỡng Dương Đăng Tiên, cũng chỉ đứng thứ hai mươi trên Thiên Kiêu Bảng. Đó đã là cực hạn.
Không phải do Dương Đăng Tiên kém cỏi, mà thực tế, thiên phú của Dương Đăng Tiên đã là hiếm có. Nhưng sự cạnh tranh trên Thiên Kiêu Bảng vô cùng khốc liệt, quy tụ gần như tất cả các tuấn kiệt trẻ tuổi trong thiên hạ.
Đứng thứ hai mươi đã là rất khó khăn.
Vị trí số một, họ còn chưa từng dám nghĩ tới. Lần cuối Phi Tiên Tông có người đứng đầu Thiên Kiêu Bảng đã là chuyện từ bao giờ. Việc Phi Tiên Tông quanh năm xếp hạng không cao trong mười đại tông môn cũng có lý do của nó.
Hiện tại đột nhiên xuất hiện một người, nhiều người còn chưa kịp phản ứng.
"Sở Vân Phàm là ai? Thiên Kiêu Bảng lại đổi người rồi sao?”
Một số trưởng lão quanh năm bế quan cảm thấy mình lạc hậu, không biết Sở Vân Phàm là ai.
Sở Vân Phàm trỗi dậy quá nhanh, nhanh đến nỗi nhiều thái thượng trưởng lão và trưởng lão chỉ vừa bế quan một thời gian đã thấy mọi thứ thay đổi đến chóng mặt.
"Nhưng hiện tại có rất nhiều kẻ mưu toan hãm hại thiên tài số một hiếm có của Phi Tiên Tông. Chúng đang dẫn dụ cao thủ bao vây hắn ở hải ngoại Tiêu Dao Tiên Sơn!"
Giọng Tư Đồ Huyền ngày càng trầm thấp. Người quen ông đều biết, đó là dấu hiệu ông sắp nổi giận.
"Lê nào lại có chuyện đó? Ai mặt dày đến vậy?”
"Là Lý gia sao? Lý Càn Nguyên kém tài nên chết là đáng, chúng còn dám trả thù?"
Nhiều thái thượng trưởng lão không khỏi kêu lên. Với nhiều thế lực, Lý gia là một gia tộc quyền thế, nhưng với Phi Tiên Tông, chúng không đáng kể.
Thậm chí trong Phi Tiên Tông còn có không ít chi mạch như vậy.
Nếu không có Thái tử chống lưng, lại là đồng minh của Thái tử, Lý gia còn lâu mới được Phi Tiên Tông coi trọng.
“Không biết tự lượng sức mình, rốt cuộc là ai?”
Các thái thượng trưởng lão và trưởng lão giận không kìm được. Họ biết, việc xuất hiện một thiên tài đứng đầu Thiên Kiêu Bảng có ý nghĩa như thế nào với Phi Tiên Tông.
Đó là đại diện cho một nhân vật then chốt đủ sức đưa Phi Tiên Tông lên một tầm cao mới, huy hoàng thêm mấy trăm năm.
Vì nhân vật như vậy, dù phải đối đầu với các tông môn khác, Phi Tiên Tông cũng không khách khí, huống chi chỉ là thế lực như Lý gia.
"Ta cũng chỉ biết được nhờ tin nhắn của thái thượng trưởng lão Hồ Đỉnh Thiên. Hiện tại không quan trọng ai là kẻ đó, quan trọng là ta phải cho mọi người thấy rõ, tôn nghiêm của Phi Tiên Tông không được phép khiêu khích!" Tư Đồ Huyền lạnh lùng nói.