“Đây là toàn bộ bản lĩnh của ngươi sao? Triển khai hết đi, đánh chết ngươi bây giờ, ngươi hăn là cũng chết không hối tiếc nhỉ!”
Đối mặt Lý Càn Nguyên thực lực tăng mạnh, Sở Vân Phàm vẫn không hề nao núng, trực tiếp vung ra một chưởng.
Đó là một bàn tay trắng muốt như ngọc, chưởng phong giáng xuống, trực tiếp đánh vào kiếm khí.
"Ầm ầm!"
Kiếm khí bốc lửa ngút trời và sức mạnh sấm sét cuồn cuộn trên lòng bàn tay va chạm, ngưng tụ lại một chỗ, gần như xé toạc cả không gian.
So với trước đó, chiến đấu giữa hai người đã rõ ràng nâng lên một tầm cao mới, uy lực tăng cường ít nhất vài lần.
"Thật mạnh, đây đúng là cuộc tranh đấu của đệ nhất nhân thiên hạ! Bất kể ai thắng ai thua, không nghi ngờ gì, thực lực của hai người này rõ ràng mạnh hơn hẳn những người khác một bậc!"
Mọi người đều hít một ngụm khí lạnh, cuộc quyết đấu này quá sức khủng bố.
Hai người va chạm, như tiếng nổ long trời lở đất, kinh khủng như sấm rền, không ai sánh bằng. Bất kỳ thiên kiêu nào cũng không thể so sánh.
Đây không chỉ là cuộc chiến giành vị trí đầu bảng Thiên Kiêu, mà còn là trận chiến sinh tử của hai người. Ân oán nhiều năm qua của hai người cũng sẽ được giải quyết trong trận này.
Điều khiến nhiều người kinh ngạc hơn là, Lý Càn Nguyên đã tăng cường sức mạnh đến mnức này, mà Sở Vân Phàm vẫn có thể ngang tài ngang sức, hoàn toàn đễ như ăn cháo, thuần thục điêu luyện.
"Lý Càn Nguyên còn đỡ, dù sao cũng dùng không ít bí pháp, còn có cả đan dược, có biểu hiện như vậy cũng coi như bình thường. Nhưng Sở Vân Phàm rốt cuộc dựa vào cái gì?"
"Thảo nào vừa nãy Sở Vân Phàm căn bản không thèm để các thiên kiêu trẻ tuổi vào mắt, đây căn bản là một đẳng cấp khác. E rằng chỉ có Lý Càn Nguyên mới có thể đấu với hắn vài chiêu, những người khác xông lên chỉ có đường chết mà thôi!"
Lúc này, ngay cả những cao thủ cùng trang lứa cũng phải thừa nhận, bọn họ và hai người đã có một khoảng cách, khoảng cách này rất có thể cả đời cũng không thể đuổi kịp. Nhưng cũng chính vì thế, mới thấy được Sở Vân Phàm đáng sợ đến mức nào.
Chiến đấu vẫn tiếp diễn. Bàn tay trắng muốt của Sở Vân Phàm đánh tan ánh kiếm, ngay sau đó thế công không giảm, như một cái luân bàn khổng lồ, giáng xuống Lý Càn Nguyên.
Một chưởng này có thể chia âm dương, đoạn sinh từ.
So với Lý Càn Nguyên dốc toàn lực, động tác của Sở Vân Phàm trông thuần thục điêu luyện hơn hẳn, phảng phất mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay hắn. Lúc thì dùng thần thông, lúc thì dùng võ học, thậm chí nhiều lúc chỉ là tiện tay một đòn, uy lực cũng cực lớn, khiến Lý Càn Nguyên không thể không toàn lực ứng phó.
Ai mạnh ai yếu, nhìn là rõ. Dù đối mặt với Lý Càn Nguyên không ngừng tăng cường sức mạnh, Sở Vân Phàm vẫn không hề coi ra gì.
Sắc mặt Lý Càn Nguyên chợt biến, hắn đã đạt đến trình độ này mà vẫn không phải là đối thủ của Sở Vân Phàm. Hắn liên tục chuyển đổi thân hình, cấp tốc lùi về sau, trong nháy mắt tránh được một chưởng đáng sợ của Sở Vân Phàm.
"Ầm ầm!"
Toàn bộ không gian võ đài bị một chưởng của Sở Vân Phàm đánh nát vụn.
Mọi người không khỏi ngạc nhiên, bản thân chất liệu không gian võ đài đã vô cùng kiên cố, lại còn được gia cố bằng tầng tầng kết giới, bây giờ lại bị một chưởng đánh nát bấy.
Sức chiến đấu của Sở Vân Phàm cũng quá mức kinh người!
Đồng tử Lý Càn Nguyên hơi co rút lại, tình cảnh này không nghi ngờ gì đã khiến hắn khiếp sợ. Nếu không phải vừa rồi hắn trốn kịp thời, hậu quả thật khó tưởng tượng.
Ánh mắt hắn vô cùng lạnh lẽo, chỉ trong nháy mắt, lại vung kiếm chém xuống Sở Vân Phàm.
` Am ầml
Bầu trời bị chém rách, đó là dấu hiệu cả không gian võ đài sắp sụp đổ. Thực lực của hai người quá mạnh, đã vượt quá cực hạn mà không gian võ đài có thể chịu đựng. Vì vậy, một chưởng của Sở Vân Phàm có thể đập nát võ đài, còn chiêu kiếm này của Lý Càn Nguyên lại khiến bầu trời bị xé toạc một đường.
"Xoạt!"
Lý Càn Nguyên lại lần nữa áp sát, tốc độ của hắn cực nhanh, như một ngọn lửa, trong chớp mắt đã đến sau lưng Sở Vân Phàm, lại vung kiếm chém xuống.
Hai đạo kiếm khí trước sau bao vây Sở Vân Phàm.
Sở Vân Phàm không hề lo sợ, trực tiếp phất tay áo, quét tan kiếm khí đầy trời thành tro tàn. Thực lực của Lý Càn Nguyên tuy đã tăng lên dữ đội, đạt đến mức có thể miễn cưỡng đấu ngang ngửa với Sở Vân Phàm.
Nhưng dù sao vẫn có khoảng cách!
Thậm chí khoảng cách vẫn chưa được thu hẹp bao nhiêu!
Sở Vân Phàm vung tay lên, quay người nắm chặt năm ngón tay, đấm ra một quyền.
"Oành!"
Cú đấm này trực tiếp nổ nát thương khung, xé rách một vết nứt lớn trên bầu trời, rồi bất ngờ đánh vào người Lý Càn Nguyên.
Lý Càn Nguyên kinh hãi đến biến sắc, gần như lập tức phản ứng, hóa thành thần quang lùi về phía sau.
Khi Lý Càn Nguyên xuất hiện trở lại, đã ở cách Sở Vân Phàm hơn một nghìn thước, nhưng lúc này tình huống của hắn đã rất tệ, nửa người đã bị đánh nát.
Trong ánh mắt hắn thoáng qua vẻ kinh hãi tột độ. Phải biết rằng, nếu vừa rồi hắn không kịp né tránh đòn công kích chí mạng, có lẽ hắn đã xong đời.
Đây là hắn gặp may, không bị đánh trúng trực tiếp!
Nếu bị cú đấm này của Sở Vân Phàm bắn trúng, e rằng hẳn không chỉ bị nứt toác nửa người, mà còn nổ tưng cả người, vậy thì thật không còn cách nào cứu vãn.
"Vẫn chưa chết?" Sở Vân Phàm nhếch mép cười, trong khoảnh khắc tiếp theo, hắn đã xuất hiện trước mặt Lý Càn Nguyên, tốc độ nhanh đến nỗi ngay cả Lý Càn Nguyên cũng không kịp phản ứng. Như "Trích Tiên" áo bay bay, hai tay như búa trời, vô cùng đáng sợ.
Trong nháy mắt, Sở Vân Phàm quét ngang, lại là một quyền đơn giản, trực tiếp đánh nát bầu trời.
Lúc này Lý Càn Nguyên căn bản không có bất kỳ biện pháp nào, chỉ có thể hét lớn một tiếng: "Liều mạng!"
Lý Càn Nguyên hai tay ngăn trước mặt, ngưng tụ ra hơn một nghìn tầng kết giới, nhưng hơn một nghìn tầng kết giới này chỉ trong nháy mắt đã bị Sở Vân Phàm đánh thành mảnh vỡ.
Một quyền nổ nát phòng ngự của Lý Càn Nguyên, Sở Vân Phàm thế công không giảm, trực tiếp đánh vào ngực Lý Càn Nguyên.
"Oành!"
Ngực Lý Càn Nguyên trực tiếp lõm xuống, cả người lập tức bay ngược ra ngoài, như bị đánh mạnh.
"Lý Càn Nguyên, lần này, ta ngược lại muốn xem xem còn có bùa chết thay nào có thể cứu được ngươi!"
Sở Vân Phàm thấp giọng quát, chỉ có hắn và Lý Càn Nguyên có thể nghe thấy.
"Là ngươi." Lý Càn Nguyên trợn to hai mắt, như thể vừa nhớ ra điều gì đó, hét lớn một tiếng, đang định gọi ra thân phận của Sở Vân Phàm, thì thấy một đạo kiếm khí từ trên trời giáng xuống, trực tiếp chém bay đầu hắn.