Dù người này vừa khiến Hải Hoàng Tử phải nuốt hận, Sở Vân Phàm vẫn chẳng hề nao núng. Thực lực của hắn đâu phải thứ Hải Hoàng Từ có thể sánh bằng.
"Oanh!"
Trong nháy mắt, Sở Vân Phàm đã ra tay. Cây thép ròng côn trong tay hắn vung ngang, pháp lực tràn vào khiến côn mang hóa thành hình dáng núi sông hùng vĩ, đó mới là uy năng thực sự của cây côn này, dung hòa cả đất trời vào một gậy.
Theo mỗi đường côn của Sở Vân Phàm, côn mang đều diễn hóa ra cảnh tượng hủy diệt, tiêu diệt mọi kẻ địch.
Lý Càn Nguyên cũng phản ứng cực nhanh, cây trường thương trong tay hắn lập tức đâm tới, tựa sao chổi quét ngang bầu trời, như muốn thiêu rụi cả động phủ.
May mắn là bên trong động phủ có kết giới, có thể khống chế ngọn lửa trong phạm vi nhất định. Nhưng dù vậy, những ngọn lửa này vẫn vô cùng đáng sợ, hóa thành một Hỏa Thần, trấn áp Sở Vân Phàm.
Đây chính là uy lực đáng sợ khi Lý Càn Nguyên bộc phát Hỏa Thần chi thể, tựa như một vị thần khai sáng, sức chiến đấu của hắn cũng tăng lên một bậc.
"Ha ha ha, Lý Càn Nguyên, nếu là Hải Vương chi thể thì còn có chút phiền phức, chứ Hỏa Thần chi thể thì đúng là tự tìm đường chết!"
Sở Vân Phàm cười nhếch mép, vô tận núi sông trấn áp ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội.
Sơn hà trấn áp mọi ngọn lửa, không gì có thể thoát khỏi.
...
Hai bên trực tiếp va chạm, lúc này, Lý Càn Nguyên đột nhiên nở nụ cười dữ tợn: "Ha ha ha, dám trực tiếp đối đầu với hỏa diễm của ta, thiêu đốt đi, thiêu rụi tất cả!".
Đột nhiên, Sở Vân Phàm phát hiện những ngọn lửa kia không hề bị trấn áp. Hóa ra đây không phải lửa thường, mà là bản nguyên hỏa diễm của Hỏa Thần chi thể. Những ngọn lửa này khác hẳn lửa thường, gần như không thể dập tắt, một khi dính phải là chỉ có con đường chết.
Đây cũng là lá bài tẩy lớn nhất của Lý Càn Nguyên, trước giờ hắn chưa từng dùng đến, nhưng hắn biết nó đáng sợ đến mức nào.
"Ha ha ha ha, ngươi tưởng ta biết Hỏa Thần chi thể của ngươi mà không biết thủ đoạn của nó sao?" Sở Vân Phàm cũng cười lạnh, những ngọn lửa kia đã đốt thủng ý chí võ đạo hiển hóa thành núi sông, khiến toàn thân Sở Vân Phàm bốc cháy.
Nhưng Sở Vân Phàm không hề hoảng loạn, toàn thân bùng nổ kim quang, giữa kim quang lại lộ ra một luồng hào quang màu đen.
Hào quang màu đen lập tức cắn nuốt tất cả, những ngọn lửa kia bị thôn phệ sạch sẽ trong chớp mắt.
"Sao có thể!"
Lý Càn Nguyên hoàn toàn không thể tin được, Sở Vân Phàm lại có thể cắn nuốt ngọn lửa của hắn một cách dễ dàng như vậy.
Làm sao có thể làm được điều đó!
Hắn rốt cuộc là thể chất gì?
Lý Càn Nguyên nghĩ đến rất nhiều loại thể chất khác nhau, nhưng dường như không có loại nào có thể làm được như vậy. Dù là thể chất phong vương thuộc hỏa, cũng không thể hấp thu bản nguyên hỏa diễm của Hỏa Thần chi thể mới đúng.
Bởi vì Hỏa Thần chi thể đã là thể chất phong vương thuộc hỏa hàng đầu, mạnh hơn nữa chỉ có thể là thể chất phong hoàng, nhưng loại thể chất đó ngàn năm khó gặp, có thể phong hoàng, đương nhiên không tầm thường.
Sở Vân Phàm hấp thu bản nguyên hỏa diễm của Hỏa Thần chi thể, không những không cảm thấy khó chịu, ngược lại còn thấy toàn thân ấm áp. Những ngọn lửa này đối với hắn mà nói không phải gánh nặng, mà là vật đại bổ.
Dù sao đây chính là bản nguyên hỏa diễm của Hỏa Thần chi thể, mà đã là bản nguyên thì số lượng đương nhiên không nhiều, là thứ Lý Càn Nguyên dùng lục lượng bản nguyên của mình để ôn dưỡng.
Không nghỉ ngờ gì, số lượng có hạn, nhưng uy lực hết sức kinh người, chỉ tiếc là gặp phải Sở Vân Phàm.
Sở Vân Phàm, người nắm giữ trí nhớ của Đan Hoàng, vốn là tổ tông của việc đùa với lửa, huống chi hiện tại hắn còn có một bộ phận thái cổ Minh Hoàng thể chất, vốn là ngọn nguồn của vạn hỏa, gần như tương đương với thể chất phong hoàng, bản nguyên hỏa diễm của Hỏa Thần chi thể không thể làm tổn thương hắn.
"Đây chính là lá bài tẩy mạnh nhất của ngươi sao? Không có tác dụng gì cả, để ta chém đầu ngươi!"
Trong mắt Sở Vân Phàm lóe lên hào quang kinh người, ân oán giữa hắn và Lý Càn Nguyên kéo dài bấy lâu, đến giờ đã có thể kết thúc.
"Oanh!"
Cây thép ròng côn trong tay hắn đột nhiên múa lên, sức mạnh của núi sông lại lần nữa hiển hóa, bàn tay bùng nổ kim quang, lập tức tràn vào thép ròng côn.
Lại một côn đập xuống, vừa nhanh vừa mạnh, không có côn pháp đặc biệt nào, chỉ dựa vào sức mạnh thân thể kinh khủng của hắn, đã có uy lực quét ngang thiên quân.
"Vù!"
Lý Càn Nguyên cảm thấy màng nhĩ như muốn nổ tung, một cỗ sức mạnh kinh khủng ép xuống, hắn bị Sở Vân Phàm phong tỏa lại.
"Liều mạng!"
Lúc này, Lý Càn Nguyên đương nhiên hiểu rõ, đã đến lúc liều mạng. Nếu lúc này vẫn không thể chống đỡ, e rằng sẽ phải bỏ mạng ở đây.
Lúc này hắn không còn hy vọng đánh giết Sở Vân Phàm, hy vọng duy nhất là kéo dài thời gian, đợi người hộ đạo đến cứu hắn. Trước đây không ít trận chiến nguy hiểm cũng kết thúc như vậy.
Hắn chỉ có chút kỳ quái, tại sao đến giờ vẫn chưa có người hộ đạo nào đột nhập vào. Hắn không biết rằng, vì Sở Vân Phàm chém giết Hải Hoàng Tử, bên ngoài đã loạn thành một mớ hỗn độn.
Tin tức hắn giết Hải Hoàng Tử lan truyền với tốc độ kinh người, hắn gánh tội thay Sở Vân Phàm, đám cao thủ Hải tộc sắp phát điên, liều mạng xông vào chém giết Lý Càn Nguyên, còn đám cao thủ của Lý Càn Nguyên thì liều mạng ngăn cản.
Dưới cái nhìn của bọn họ, nếu Lý Càn Nguyên chém giết Hải Hoàng Tử, thì hiện tại có lẽ đang tìm kiếm trong động phủ, thu lấy truyền thừa, không cần sự giúp đỡ của họ.
Như vậy lại tạo cho Sở Vân Phàm và hắn không gian một chọi một.
"Liều mạng!"
Lý Càn Nguyên hét lớn một tiếng, cả người cao thêm một đoạn, tựa như ngọn lửa thần tái thế, trực tiếp nghênh đón cây côn kia.
"Coong!"
Trường thương chạm vào trường côn, lập tức bị đánh bay, hóa thành một đạo lưu quang mạnh mẽ đâm vào trong động phủ, trường thương không ngừng rên rỉ.
Lúc này, trường côn vẫn không giảm thế, đập thăng vào đầu Lý Càn Nguyên, khiến đầu hắn nát bét.