Đại chiến kịch liệt! Cuồng chiến như thủy triều!
Trên đài, mọi người chứng kiến một màn kích tình bùng nổ, dù... thứ kích tình này có chút kỳ quái!
Nhưng dù sao, Bất Tử Vương của Thiên Vương Điện nghênh chiến thiên tài Hải tộc, chuyện này trước giờ chưa từng xảy ra trên sàn đấu Thăng Long bảng.
Các thiên tài giao chiến vô cùng ác liệt, nhưng lại chật vật, vì quá hỗn loạn, nhiều chiêu thức không thể phát huy, ngược lại kiềm chế lẫn nhau, sợ ngộ thương. Thế công lục trọng thiên dễ dàng bị thất trọng thiên quấy nhiễu.
Trong khoảnh khắc, Tần Mệnh đã chém giết thêm ba người, còn đánh xuyên người Triệu Nguyên Đạo, hệt như Dục Hỏa Dục Huyết Ma Thần, tung hoành trên lôi đài, nghênh chiến khắp phía.
Các tộc tộc lão sắc mặt âm trầm, khó cơi, mất mặt, cảnh tượng này thật thảm hại!
Có người đứng lên quát lớn: "Lục trọng thiên toàn bộ lui ra, trọng thương cũng lui! Vũ Văn Uyên, Hoàng Phủ Hiên Viên, Cung Khuynh Thành, tốc chiến tốc thắng!"
Vũ Văn Uyên, Hoàng Phủ Hiên Viên, Cung Khuynh Thành, lần lượt là những thiên tài hàng đầu của Thiên Mông tộc và La Sát tộc, cũng là ba ứng cử viên sáng giá cho ngôi vị đầu bảng. Quan trọng hơn, họ chưa chính thức dự thi, trạng thái sung mãn, nếu ba người liên thủ, chắc chắn có thể khống chế Tần Mệnh, hơn nữa phải đánh nhanh thắng nhanh.
"Rút lui!" Các cường giả lục trọng thiên, Triệu Nguyên Đạo và những người bị thương nặng thất trọng thiên nghiến răng nghiến lợi thoát ly chiến trường, dù hận không thể tự tay giết Tần Mệnh, nhưng biết càng hỗn loạn, Tần Mệnh càng có lợi.
"Muốn đi, không dễ vậy đâu."
Tần Mệnh tránh được thế công của Vũ Văn Uyên, bay lên không, hai tay mở ra, hai đóa Lôi Liên nở rộ, một trái một phải, tỉnh xảo, chói mắt, như nâng hai mầm lôi hủy thiên điệt địa.
Đại Hỗn Độn Chân Lôi Quyết! Thức thứ tư, Hủy Diệt Lôi Liên!
Đây là thế công hủy diệt mạnh nhất của Tần Mệnh hiện tại, ngoài Tu La đao!
Hai đóa Lôi Liên vừa thành hình, đã khiến các thiên tài trên lôi đài biến sắc, kinh ngạc ngẩng đầu, cảm nhận được sức mạnh nguy hiểm cuồn cuộn. Rõ ràng rất nhỏ, rất tinh xảo, lại như hai mảnh Lôi Hải, hai tòa Lôi Sơn. Những người từng trải qua Lôi Pháp của Tần Mệnh đều dự cảm được uy lực của chiêu này.
"Ngăn hắn lại!" Vũ Văn Uyên, Hoàng Phủ Hiên Viên, Cung Khuynh Thành cùng xông lên, nhưng vẫn chậm một bước. Hai đóa lôi điện từ trời giáng xuống, xoay tròn, phình to, trong nháy mắt, mỗi đóa Lôi Liên đều rộng hơn trăm mét, như hai ngọn Lôi Sơn thu nhỏ giáng lâm, năng lượng hủy diệt rung chuyển, khiến vô số người hít vào khí lạnh. Bên trong Lôi Liên nở rộ, ấp ủ vô tận Thanh Lôi, đó mới là thứ nguy hiểm nhất.
Lôi quang đỏ rực chiếu sáng toàn trường, các thiên tài đang rút lưi kinh hồn bạt vía, chật vật tránh né.
Nhiều Thánh Vũ suýt chút nữa không nhịn được xuất thủ cứu người.
"Đấu trường Thăng Long bảng, không phải chỗ cho ngươi giương oai, tất cả lui ra."
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, khí lãng trên người Vũ Văn Uyên bùng nổ, tạo thành cơn lốc triều dâng. Gió lốc ngập trời, cuồng phong tàn phá, hất tung tất cả mọi người, kể cả Hoàng Phủ Hiên Viên, ra khỏi lôi tràng. Vô số Phù Văn nổ tung trên người Vũ Văn Uyên, dày đặc phóng lên trời, trong chớp mắt, hợp thành một Phù Văn cự nhân.
Cuồng phong phun trào, cương khí ngập trời, Phù Văn tán loạn, quang mang vạn trượng. Cự nhân cao hơn trăm mét, như Cự Ma dục hỏa trùng sinh, tràn ngập chiến uy ngút trời.
Cự nhân hoàn toàn đo Phù Văn tạo thành, mỗi bộ phận đều dũng động võ đạo long âm, bộc lộ năng lượng hủy diệt.
"Khinh ta Hải tộc không người sao?"
Vũ Văn Uyên gầm thét, Phù Văn cự nhân cũng gầm lên như sấm, không gian xung quanh rung chuyển, vô số người bị chấn đến ù tai.
Cự nhân thành hình, song quyền bạo kích, Phù Văn tập trung ở nắm đấm, cánh tay, phát ra cường quang vô tận, như Ngũ Hành Chi Lực cuộn trào, như hai vầng mặt trời chói chang tỏa sáng.
Giờ khắc này, Phù Văn cự nhân dường như nắm giữ cả thiên địa, năng lượng cường hãn đuổi kịp lôi uy của Lôi Liên khổng lồ.
"Hay! Vũ Văn Uyên! Xé xác hắn!"
Các thiên tài Hải tộc bị hất tung phấn chấn, các tộc lão Thiên Mông tộc hò reo.
Oanh! Oanh!
Phù Văn cự nhân song quyền va chạm Lôi Liên, chặn đánh, hai cỗ năng lượng hủy diệt bạo tạc trên không trung, Lôi Liên bị đánh xuyên thủng, Phù Văn trực tiếp đánh vào bên trong, va chạm với Thanh Lôi.
Cảnh tượng hoành tráng, chiến trường rộng lớn, vụ nổ kinh hoàng, làm bùng nổ không khí toàn trường. Quả không hổ là thiên tài số một của Thiên Mông tộc, bá khí!
Lôi Liên dẫn bạo, Phù Văn băng diệt!
Vụ va chạm tạo ra cơn sóng thần tàn phá lôi tràng. Lôi Liên nổ nát Phù Văn cự nhân, Phù Văn cự nhân phá hủy Lôi Liên, cùng nhau tan biến!
Bốn vị Thủ Hộ Giả lôi đài liên thủ dựng bình chướng, dẫn đạo năng lượng cuồng liệt lên không trung.
Khi năng lượng tan hết, lôi đài trở lại bình tĩnh, Vũ Văn Uyên tóc dài múa tung, khí lãng như biển, vô số Phù Văn phấp phới quanh người, đặc biệt là ở hai nắm đấm, dũng động uy năng kinh người. Toàn thân hắn toát ra uy thế như núi cao, đứng đó như một cự nhân chống trời.
Tần Mệnh ngạo nghễ trên không, cánh chim vung vẩy, kinh ngạc nhìn cảnh tượng trên đài. Vũ Văn Uyên này không tệ, Thiên Mông tộc cũng không tầm thường, trách sao dám xưng là vua cận chiến Cổ Hải!
"Tần Mệnh, ngươi sẽ chết ở đây." Vũ Văn Uyên, Phù Văn cuồn cuộn, hóa thành áo giáp, ngưng tụ cánh sau lưng, ngưng tụ Trọng Chùy ở hai tay. Giờ khắc này, hắn thể hiện thực lực chân chính của siêu cấp thiên tài Thiên Mông tộc, phát huy huyết mạch thiên phú đến mức hoàn hảo. Hắn gầm lớn, phóng lên trời, cánh Phù Văn tán loạn ánh sáng, đững động năng lượng mạnh mẽ.
Tần Mệnh nắm chặt trọng quyền, từ trên cao lao xuống, thẳng hướng Vũ Văn Uyên.
"Vũ Văn Uyên, đánh bại Tần Mệnh, vì Hải tộc ta rửa hận."
"Dùng máu của Tần Mệnh tế Thăng Long bảng."
"Dám đến đây càn rỡ, hắn chán sống rồi."
Các thiên tài Hải tộc kích động hô vang. Giờ khắc này, họ không còn bận tâm đến chuyện chủng tộc khác biệt, Vũ Văn Uyên đại điện cho toàn bộ Hải tộc, ngay cả Cung Khuynh Thành và Hoàng Phủ Hiên Viên cũng lớn tiếng khen hay.
Nhưng...
Vào thời khắc này, dị biến xảy ra!
Khi Tần Mệnh chuẩn bị lao thẳng về phía Vũ Văn Uyên, một đạo tinh quang từ trên trời giáng xuống, khí tức ngưng tụ, sát na mà tới, đánh về phía sau lưng Tần Mệnh. Tần Mệnh nhạy cảm nhận ra nguy hiểm, trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, cánh chim lật múa, cường thế đổi hướng, như tia chớp bay dời đi. Nhưng... Tinh mang cũng đổi hướng theo, như có linh tính kỳ diệu, bám theo.
Cái gì? Tần Mệnh lại xoay người, cường quang kia cũng thay đổi quỹ đạo.
Trong khoảnh khắc kinh hoàng, Tần Mệnh thấy rõ vật kia, là một mỗi tên Ô Quang, lại như một con Linh Xà.
Du Long Kinh Hồng?
Tô Nghị?
Phốc! Rắn tiễn xuyên qua thân thể Tần Mệnh, linh lực thuẫn, da thịt rắn chắc đều khó mà chống cự, bị đánh thủng, từ trước ngực bắn vào, từ phía sau bắn ra. Lực lượng mạnh mẽ đẩy lùi Tần Mệnh, máu tươi vọt lên trời cao.
Thế công của Vũ Văn Uyên đột ngột dừng lại, chuyện gì xảy ra?
Nhưng, đây chỉ mới là bắt đầu. Dư uy của rắn tiễn không giảm, sau khi xuyên qua Tần Mệnh, từ phía sau lại lần nữa lao tới, gấp gáp, nghiền nát linh lực thuẫn, xuyên qua hài cốt, huyết nhục, từ trước ngực bắn ra.
Quá nhanh, không thể tránh!
Hơn nữa, Tô Nghị là bát trọng thiên, Du Long Kinh Hồng là kỳ binh Cổ Hải!
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, rắn tiễn qua lại hơn mười lần, bạo kích hơn mười lần, xuyên qua nhiều lần, máu tươi vương vãi, để lại trên người Tần Mệnh hơn mười lỗ máu.
Cảnh tượng đột ngột khiến cả trường im lặng. Rắn tiễn linh xảo, khiến vạn người hoa mắt, không kịp phản ứng.
Tần Mệnh máu me khắp người, xương cốt vỡ vụn, đa thịt bị xé rách, máu thịt be bét. Năng lượng rắn tiễn còn thôn phệ khí huyết và sinh mệnh của hắn, ý thức hắn quay cuồng, suýt chút nữa cắm đầu xuống đất.