Ngày 10 tháng 6, Đồng Tuyền đuổi đến Phù Sinh đảo, chờ đợi Tần Mệnh.
Nàng muốn xem Tần Mệnh định làm gì, muốn nói gì.
Thế nhưng từ sáng sớm đến chạng vạng, rồi đến tối mịt, vẫn không thấy bóng dáng Tần Mệnh đâu.
"Đùa ta à?" Đồng Tuyền nén giận, tiếp tục chờ đợi. Chớp mắt đã đến hừng đông, nhưng Tần Mệnh vẫn biệt tăm.
"Khốn kiếp! Đáng ghét!" Đồng Tuyền tức giận nghiến răng. Chờ trọn một ngày trời, người đâu mất rồi? Trước khi đến, nàng còn có chút ảo tưởng về Tần Mệnh, ai ngờ hắn thậm chí còn chẳng thèm gặp mặt.
"Đồng Tuyền? Thật trùng hợp."
Đúng lúc này, Vinh Nhạn từ trong rừng cây đi ra. Nàng đoán tới đoán lui, thật không ngờ lại gặp Đồng Tuyền. Tần Mệnh này quả nhiên đủ thâm, bảo ta đến truyền lời, là muốn lợi dụng thân phận của ta để Đồng Tuyền hiểu lầm sao?
"Ngươi là..." Đồng Tuyền nhìn Vinh Nhạn, thấy quen quen, nhưng nhất thời không nhớ ra.
"Tinh Diệu liên minh, đội trưởng Phù Sinh đảo, Vinh Nhạn."
Đồng Tuyền miễn cưỡng nhớ ra, hình như có người này, Đồng Kỳ từng nhắc qua. "Có việc gì?"
"Có người nhờ ta chuyển lời cho ngài."
Đồng Tuyền chớp mắt: "Ai?"
"Người mà ngươi đang chờ ấy, nhờ ta nhắn hộ: Hẹn gặp ở Hắc Lưu đảo!"
Đồng Tuyền nhìn sâu vào mắt Vinh Nhạn. Tần Mệnh vậy mà có thể nhờ người của Tinh Diệu liên minh nhắn tin, quan hệ giữa Thiên Vương Điện và Tinh Diệu liên minh là thế nào?
Chẳng lẽ bọn họ đã liên minh?
Hiện tại, Hải Tộc sợ nhất là Thiên Vương Điện lợi dụng ảnh hưởng của sự kiện Thăng Long bảng để liên kết với một thế lực bá chủ nào đó. Dù sao Hải Tộc ở Cổ Hải cũng không ít kẻ thù, có kẻ chỉ ước gì Hải Tộc bị thương. Thế nhưng, Đồng Tuyền tuyệt nhiên không ngờ Thiên Vương Điện lại cấu kết với Tỉnh Diệu liên minh. Không ai biết thực lực thật sự của Tỉnh Diệu liên minh, nhưng ai cũng rõ sự đáng sợ của nó. Những con Huyết Nguyệt đấu thú cấp cao là những đối thủ mà ngay cả chiến tướng Hải Tộc cũng không muốn đối mặt. Nhất là Tỉnh Diệu hên minh có quan hệ phức tạp với các thế lực khắp nơi, thậm chí có những bí mật lớn.
"Ngươi đừng hiểu lầm, ta chỉ là đến chuyển lời thôi." Vinh Nhạn mỉm cười rút lui. Nàng biết Đồng Tuyền đã hiểu lầm, đó chính là mục đích của Tần Mệnh. Nhưng... không quan trọng...
"Thật sao?" Đồng Tuyền không tin. Sao Tần Mệnh không tìm người khác? Nhất định phải tìm ngươi?
Vinh Nhạn không giải thích. Trong lòng nàng cũng đang kỳ quái, tại sao Tần Mệnh lại hẹn Đồng Tuyền? Hai bên vốn là quan hệ không đội trời chung, chẳng lẽ bên trong có bí mật gì mà người ngoài không biết?
...
Cách Phù Sinh đảo hai trăm đặm, có một hòn đảo đá hoang vu, không một ngọn cỏ, cát bựi mịt mù. Thế nhưng nơi này không những không nóng, mà lại vô cùng lạnh lẽo, đến cả Linh Cầm Hải Thú cũng không muốn ở lâu.
Tần Mệnh ngồi trên một tảng đá màu đen, lặng lẽ xếp bằng minh tưởng, thôn nạp Thổ Tức, củng cố cảnh giới hiện tại.
Nửa tháng bên ngoài, cộng thêm nửa năm tu dưỡng trong Hắc Giao chiến thuyền, lại được các vương thay nhau chỉ dạy, cảnh giới của Tần Mệnh tăng lên rất nhanh, hiện tại đã đạt tới đỉnh phong thất trọng thiên. Hắn cũng học được rất nhiều kỹ xảo đặc biệt từ các vương hầu, giúp thực lực tăng lên đáng kể.
Một đạo Tử Viêm từ trên trời giáng xuống, như một quả cầu lửa cháy hừng hực, đâm vào giữa cồn cát mênh mông, tung lên trời một màn bụi cát. Đồng Tuyền thu cánh, từ xa đã tiến đến gần Tần Mệnh giữa cơn bão cát.
Tần Mệnh hoàn thành một vòng vận chuyển kinh mạch, mở mắt, ánh kim rực rỡ: "Đồng Tuyền, lại gặp mặt."
"Có ý gì?" Đồng Tuyền mặt lạnh tanh. Đầu tiên là Phù Sinh đảo, lại đến. Hắc Lưu đảo, ngươi đùa ta đấy à?
"Phù Sinh đảo không an toàn, nhỡ đâu các ngươi đã sớm bố trí sẵn, ta có khi còn không có cơ hội nói chuyện."
"Nói ít lời thừa, hẹn ta đến có chuyện gì?" Đồng Tuyền thần thái lạnh lùng nghiêm nghị, mang theo địch ý nồng đậm, nhưng sâu trong nội tâm lại vô cùng phức tạp. Đã từng kề vai chiến đấu, thoát khỏi Vạn Tuế Sơn, giờ lại trở mặt thành thù. Rốt cuộc nên oán ai? Oán ngươi, oán ta, hay oán ý trời?
Tần Mệnh không đến đây để cãi nhau với Đồng Tuyền. Sự việc đã đến nước này, không cần thiết phải nhắc lại chuyện năm xưa, lặp lại nhân quả. "Ta muốn cưới Đồng Hân."
Đồng Tuyền tức giận bật cười: "Thế giới này xoay quanh ngươi chắc? Ngươi muốn cưới ai thì cưới? Ngươi muốn làm gì thì làm? Mùng 7 tháng 7, Đồng Hân lại đến Bái Nguyệt tộc làm thiếp, tất cả là do một tay ngươi tạo thành. Ngươi hủy hoại thanh danh của nó, ngươi hủy hoại cả đời nó!"
Đồng Tuyền nhớ đến vẻ tiều tụy của Đồng Hân mà lòng đau xót.
"Ngươi không cần ở đây cãi cọ với ta. Chuyện này xảy ra, ai cũng không muốn. Nhưng nếu ngươi nhất định phải luận tội, thì ngươi mới là kẻ cầm đầu."
"Ngươi..."
Tần Mệnh cắt ngang lời nàng, nói tiếp: "Ta muốn cưới Đồng Hân."
"Ngươi cho rằng nữ nhân Tử Viêm Tộc nhà ta là muốn cưới là cưới được chắc?"
"Thà đem Đồng Hân ném cho kẻ khác làm thiếp, lại còn là kẻ chắc chắn sẽ không sủng ái, thương yêu nó, chứ không chịu gả cho ta? Đồng Tuyền, trong lòng ngươi, mọi sự tính toán, mọi tình thân, tất cả mợi thứ, đều không bằng ba chữ Tử Viêm Tộc sao? Vì Tử Viêm Tộc, ngươi thậm chí có thể trơ mắt nhìn chất nữ mà ngươi coi như con gái ruột, bị ném cho cầm thú. Miệng thì nói ta hủy hoại cả đời nó, vậy sao ngươi không cứu nó, sao ngươi không giúp nó?”
"Câm miệng! Ta Đồng Tuyền không đến lượt ngươi dạy bảo!"
"Ta nhất định phải cưới Đồng Hân, chuyện này không đến lượt ngươi quyết định. Dẫn ta đi gặp tộc trưởng của các ngươi."
"Ngươi đúng là gan to bằng trời, Tử Viêm Tộc là nơi ngươi muốn vào là vào được à? Tần Mệnh, ta thấy ngươi còn chưa hiểu rõ cục diện hiện tại. Ngươi là kẻ thù của Tử Viêm Tộc, là người mà chúng ta muốn giết nhất. Chỉ cần ngươi lộ diện, chúng ta có cả trăm cách xử tử ngươi. Hôm nay ta đến gặp ngươi, không phải với thân phận Tử Viêm Tộc, mà là với thân phận cô cô của Đồng Hân. Ta đến gặp ngươi, vì Đồng Hân."
"Đã vì Đồng Hân, thì dẫn ta đi gặp tộc trưởng của các ngươi."
"Đủ rồi, Chân Ngã của các ngươi không đám giết ngươi sao?”
"Ta dùng Hoang Thần Tam Xoa Kích làm sính lễ, cưới Đồng Hân."
Giọng Đồng Tuyền khựng lại, ngọn lửa giận vừa bùng lên cũng bị kìm nén: "Cái gì?"
"Các ngươi Tử Viêm Tộc chẳng phải coi Đồng Hân như món hàng để ném đi sao? Các ngươi chẳng phải vì lợi ích, mà muốn hy sinh cả đời Đồng Hân sao? Ta cũng đến đấu giá! Đồng Hân cho ta, Hoang Thần Tam Xoa Kích lập tức dâng lên."
Đồng Tuyền nhíu mày nhìn Tần Mệnh. Hoang Thần Tam Xoa Kích đổi lấy Đồng Hân? Thánh Khí Cổ Hải, đổi lấy Đồng Hân? Hải Tộc đuổi bắt Thiên Vương Điện chủ yếu cũng vì Hoang Thần Tam Xoa Kích. Nó là Thánh Vật của Hải Tộc, là trọng bảo mà Hải Tộc nhất định phải đoạt lại. "Hoang Thần Tam Xoa Kích bị Viễn Cổ Cự Kình nuốt rồi, ngươi lấy gì ra mà đổi?"
Tần Mệnh chợt cười, lắc đầu: "Đồng Tuyền à Đồng Tuyền, trong lòng ngươi quả nhiên Tử Viêm Tộc là quan trọng nhất. Ngươi... động lòng rồi?"
"Ngươi đang đùa ta!" Đồng Tuyền giận dữ.
Tần Mệnh vung tay triệu hồi Hoang Thần Tam Xoa Kích. Huyết khí ngập trời ầm ầm bùng nổ, quét sạch hơn trăm mét. "Chính là Hoang Thần Tam Xoa Kích này, Thánh Khí mà Hải Tộc các ngươi muốn có nhất. Nhưng hai Khí Linh tạm thời ta chưa thể giao cho các ngươi, phải đợi đến khi ta cưới được Đồng Hân đã."
Hoang Thần Tam Xoa Kích! Đúng là Hoang Thần Tam Xoa Kích mà Hải Tộc khổ sở truy lùng! Đồng Tuyền kinh ngạc không thôi. Thật sự muốn đổi sao? Tần Mệnh vậy mà vì Đồng Hân, không tiếc dâng ra Hoang Thần Tam Xoa Kích? Viễn Cổ Cự Kình rõ ràng nuốt Cửu Ngục Vương, cũng nuốt cả Hoang Thần Tam Xoa Kích, sao nó lại trở về trong tay Tần Mệnh? "Quan hệ giữa các ngươi và Viễn Cổ Cự Kình là gì?"
"Ngươi đừng quản. Ngươi đặt đại cục lên trên hết, Tử Viêm Tộc lên trên hết, ta không đồng ý, nhưng cũng hiểu cho ngươi. Ngươi đã cân nhắc mọi chuyện bằng lý trí, ta cũng dùng lý trí để nói chuyện với ngươi. Hoang Thần Tam Xoa Kích và Bái Nguyệt tộc, các ngươi chọn ai?"