Tần Mệnh gắng gượng chịu đựng cơn đau nhức đữ dội và sự suy yếu, điên cuồng thúc đẩy Hoàng Kim Huyết, áp chế sức mạnh thôn phệ, khép lại vết thương. Hắn thở đốc, nhìn về phía hướng Tử Viêm Tộc.
Trong đội ngũ Tử Viêm Tộc, Tô Nghị tay cầm Du Long Kinh Hồng, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh. "Ha ha, cuối cùng cũng chờ được cơ hội! Lục Nghiêu? Tần Mệnh? Ha ha, đúng là tự tìm đường chết!"
"Tô Nghị! Mẹ kiếp nhà ngươi!" Đồng Ngôn đột ngột quay lại, giận dữ mắng.
"Thiếu gia! Hắn không phải Lục Nghiêu, hắn là Tần Mệnh!" Tô Nghị nghiêm mặt, lớn tiếng quát Đồng Ngôn, vẻ mặt chính nghĩa. "Tỉnh lại đi! Tử Viêm Tộc chúng ta nhất định phải thể hiện thái độ, nếu không các Hải Tộc khác sẽ cho rằng chúng ta thông đồng với Thiên Vương Điện!"
Đội ngũ Tử Viêm Tộc đến giờ vẫn chưa hoàn hồn. Trong mấy ngày ngắn ngủi, mọi người đã chấp nhận Lục Nghiêu, kính nể, sùng bái hắn, thậm chí coi hắn là niềm kiêu hãnh. Lục Nghiêu đã dùng những gì mình thể hiện, khiến họ tiếp nhận hắn, xem như người một nhà. Thế nhưng... người mà họ sùng bái, 'người một nhà' này, đột nhiên biến thành một người khác, còn là kẻ địch đáng ghét nhất của Hải Tộc hiện tại, một kẻ địch đáng sợ hàng đầu.
"Ai cho phép ngươi ra tay?" Vũ Văn Uyên gầm thét trên không trung. "Đây là chiến trường của ta, là kẻ địch của ta. Ta phải dùng đầu Tần Mệnh để chứng minh bản thân, ai cho ngươi tự tiện nhúng tay?"
Các thiên tài Hải Tộc khác đều rất bất mãn. Tần Mệnh đại diện Thiên Vương Điện đến khiêu chiến, đương nhiên là phải do chúng ta tiếp chiến, còn phải giết hắn trước mặt tất cả thế lực. Không thấy Thánh Vũ còn chưa ra tay à, ngươi chỉ là bát trọng thiên mà đã ra tay, còn chơi đánh lén? Đồ hỗn trướng!
Các thế lực khắp nơi đều nhíu mày. Chúng ta còn muốn xem kịch hay, xem Tần Mệnh có thể giết được bao nhiêu thiên tài Hải Tộc, xem thiên tài Hải Tộc ngược sát Tần Mệnh như thế nào. Ngươi thế này thì hay rồi, nửa đường giết ra đánh lén, còn gì để xem nữa?
Các tộc lão Tử Viêm Tộc trầm mặc, tâm trạng vô cùng tồi tệ, lại lộ vẻ phức tạp khó hiểu. Tưởng rằng nhặt được một siêu cấp thiên tài, muốn bồi dưỡng thành chiến tướng tương lai, nhưng kết quả lại là... Bất Tử Vương của Thiên Vương Điện?! Đến giờ họ vẫn khó tin đây là sự thật. Họ càng hiểu rõ điều này có ý nghĩa gì, các Hải Tộc khác tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha thứ cho Tử Viêm Tộc, sỉ nhục này cần Tử Viêm Tộc gánh chịu.
Bốn vị Thủ Hộ Giả lôi đài toàn bộ bay lên không, từ bốn phương vây khốn Tần Mệnh. Đã đến nước này, không cần thiết để Vũ Văn Uyên bọn họ tiếp tục nữa, đã đến lúc kết thúc màn kịch này.
Vũ Văn Uyên oán hận xen lẫn tiếc nuối, đối thủ mạnh như vậy khó gặp, lại còn trong trường hợp vạn chúng chú mục này.
"Dừng tay! Tất cả lui lại!" Đồng Tuyền đột nhiên đứng dậy, đầu vẫn còn đau nhức, vẻ mặt thống khổ xen lẫn phức tạp.
"Đồng Tuyền, ngươi còn muốn làm gì? Từ đầu đến cuối đều là ngươi bảo đảm Tần Mệnh, sau đó sẽ tính sổ với ngươi sau." Tộc lão Kim Linh Tộc lập tức quát lại. "Mấy ngày trước ngươi không phải rất phách lối à, ngươi tiếp tục phách lối đi, xem ngươi kết thúc thế nào."
"Nếu không phải Kỷ Trác Duyên chúng ta bức Tần Mệnh hiện nguyên hình, vị trí đầu bảng Thăng Long Bảng lần này thật có khả năng rơi vào tay một Bất Tử Vương của Thiên Vương Điện." Tộc lão Bái Nguyệt Tộc đáp lời Đồng Tuyền, cũng tiện thể kéo danh tiếng cho Kỷ Trác Duyên.
"Chuyện này không đơn giản như vậy." Đồng Tuyền nhớ lại, lúc trước ở Phù Sinh Đảo gặp Tần Mệnh, có một lão nhân thần bí, hẳn là người của Thiên Vương Điện. Tần Mệnh đến, người của Thiên Vương Điện đâu?
“Đương nhiên không đơn giản!" Một vị chiến tướng Thiên Mông Tộc đột nhiên đứng dậy, Thánh Ủy mênh mông bao trùm, ép về phía Tử Viêm Tộc. "Tại sao Tần Mệnh lại xuất hiện ở đây? Tại sao lại muốn gả con gái tộc trưởng cho Tần Mệnh! Đừng giải thích với ta là các ngươi bị hắn che mắt, đường đường Tử Viêm Tộc, còn điều tra không ra một Tần Mệnh?"
"Vũ Văn Đông Lai! Ăn nói cho cẩn thận!" Đồng Chiến Thiên chậm rãi đứng dậy, Tử Viêm sôi trào khắp người, nhiệt độ cao vặn vẹo không gian, giống như vầng mặt trời chói chang nở rộ, năng lượng kinh người dũng động.
"Còn cần nói rõ hơn? Sự thật bày ra trước mắt rồi."
"Các vị, đừng tranh!" Tần Mệnh thở dốc, lộ ra nụ cười nhếch mép: "Hôm nay mọi chuyện rất đơn giản! Đúng là ta đến phá hoại, các huynh trưởng của ta, cũng đến phá hoại."
"Huynh trưởng?" Rất nhiều tộc lão giật mình, trên đảo còn có Vương Hầu Thiên Vương Điện ẩn núp!
"“Khống chế Tử Viêm Tộc lại!” Thiên Mông Tộc lập tức ra lệnh, Tử Viêm Tộc mang Tần. Mệnh đến, còn mang cả Vương Hầu còn lại của Thiên Vương Điện đến?
Đồng Chiến Thiên và Phương Kình đều nhíu mày, trên đảo ẩn núp Vương Hầu khác? Sao chúng ta không biết!
Cường giả các đại tộc đại phái toàn bộ bay lên không, bảo vệ tộc nhân của mình, nhanh chóng rút lui. Thiên Vương Điện cũng dám đến Bá Vương Đảo? Bọn điên này điên rồ thật rồi! Nhưng chẳng phải Hải Tộc đang tập trung đội ngũ truy bắt Thiên Vương Điện sao? Bọn chúng vào đây bằng cách nào? Nhưng dù thế nào, rút khỏi đây trước đã, họ không muốn tham gia vào cuộc chiến hỗn loạn. Dù sao đó là Thiên Vương Điện, dám đối đầu trực diện với Hải Tộc.
"Điều tra Bá Vương Đảo, tìm hết đám người Thiên Vương Điện cho ta." Các thống lĩnh thủ hộ Hải Tộc toàn bộ rời đi, triệu tập đội ngũ truy bắt Thiên Vương Điện.
"Tử Viêm Tộc, ở nguyên vị trí, không được phản kháng!" Hải Hoàng Tộc, Thiên Mông Tộc, La Sát Tộc, Yêu Man Tộc, Kim Linh Tộc, Bái Nguyệt Tộc, sáu đại chiến tướng Hải Tộc toàn bộ bay lên không, từ các hướng khác nhau vây quanh Đồng Chiến Thiên và Phương Kình. Bọn họ đều dũng động năng lượng khủng khiếp, thậm chí bắt đầu kích phát võ pháp, muốn ra tay với Phương Kình và Đồng Chiến Thiên.
Mặc kệ Tử Viêm Tộc có nhúng tay hay không, mặc kệ Thiên Vương Điện có ở đây hay không, cứ khống chế kẻ cầm đầu trước, để phòng bất trắc.
Người Tử Viêm Tộc vừa giận vừa sợ, trong lòng càng thêm hỗn loạn. Nhưng không ai tranh cãi, lúc này không có gì để tranh cãi.
Đồng Chiến Thiên và Phương Kình trao đổi ánh mắt, nhẫn nhịn cơn giận, tản linh lực.
"Trấn áp!!"
Sáu đại Hải Tộc, mười hai Đại Chiến Tướng, liên thủ phóng thích năng lượng, thiết lập sáu lớp phong ấn, phong tỏa Đồng Chiến Thiên và Phương Kình cùng toàn bộ người Tử Viêm Tộc tại lôi đài.
Người Tử Viêm Tộc lửa giận ngút trời, nhưng chỉ có thể mặc cho phong ấn, tụ tập tại một góc, nhìn cảnh tượng bên ngoài.
Đồng Hân mặt đầy nước mắt, thất thần nhìn người đàn ông trên không trung. Trong lòng không biết là hỗn loạn, hay là... Không...
Bên ngoài lôi đài hoàn toàn đại loạn.
Tất cả tông phái đều nhanh chóng rút lui, nhưng đúng lúc này, Tần Mệnh trên lôi đài lại phát ra tiếng cười nhạo báng: "Oai phong thay Thiên Vương Điện ta! Hùng tráng thay Thiên Vương Điện ta! Ha ha! Một tiếng Thiên Vương Điện, ba chữ dọa lùi ba vạn Hải Tộc, ha ha! Oai phong!"
Mây đen cuồn cuộn trên không trung, sấm sét vang dội. Tần Mệnh miệng đầy máu tươi, nhưng giọng nói lại hòa lẫn Lôi Đình Thiên Âm, truyền khắp lôi tràng, truyền đến khắp dãy núi, khiến các tộc phái đang rút lui mặt mày nóng ran. Rất nhiều người dừng lại, quay lại nhìn về phía lôi tràng.
Hắn dọa người?
Không có Vương Hầu nào khác?
Cái tên đáng ngàn đao này, dọa chúng ta đấy à?
Tiếng cười của Tần Mệnh ầm ầm vang vọng bên trong và bên ngoài lôi tràng, vang vọng giữa các dãy núi: "Ha ha... Các Hải Tộc Cổ Hải, các bá chủ Cổ Hải, chúng ta hãy cùng nhau ghi nhớ ngày này, Huyền Nguyên Kỷ Niên, năm 1689, ngày 3 tháng 5... Một Bất Tử Vương nhỏ bé, làm loạn Thăng Long Bảng của Hải Tộc! Ha ha, các ngươi muốn đi đâu? Ta đáng sợ đến vậy sao? Đảm phách của các ngươi đâu, uy nghiêm của các ngươi đâu, oai hùng của các ngươi đâu!"
"Đồ hỗn trướng, muốn chết!" Một vị chiến tướng Bái Nguyệt Tộc nổi giận, đưa tay muốn hủy diệt Tần Mệnh.
“Một địa võ, cần chiến tướng ra tay? Đến đi, ta ở ngay đây!" Tần Mệnh khí thế cuồng liệt, Lôi triều ngập trời.
Chiến tướng Bái Nguyệt Tộc dừng lại giữa không trung, nhưng kình phong nhấc lên vẫn khiến Tần Mệnh liên tiếp lùi lại, phun máu tươi.
Trong dãy núi, giữa rừng mưa, rất nhiều người hít khí lắc đầu. Điên, Tần Mệnh này điên rồi!
Đa số thế lực liền dừng lại, mặt đỏ bừng. Phách lối! Quá phách lối! Nhưng chúng ta còn chạy sao? Chỉ vì một Tần Mệnh xuất hiện mà cả lôi tràng đều chạy, thật quá mất mặt.
"Thăng Long Bảng cứ vậy kết thúc? Những người xem kịch, quay lại đi! Trò hay chỉ mới bắt đầu!" Tần Mệnh bị thương nghiêm trọng, phun máu rống to, như nhập ma.
"Ta không chịu được hắn, bắt lấy!" Vị chiến tướng Bái Nguyệt Tộc tự mình xuất thủ, một cỗ khí lãng mãnh liệt phóng lên tận trời, Kinh Đào trăm trượng, chảy ngược trời cao, muốn phong tỏa Tần Mệnh.
"Không muốn..." Đồng Hân cuối cùng vẫn gào lên, nước mắt rơi như mưa.
Đồng Tuyền từ phía sau ôm lấy Đồng Hân, che miệng nàng lại.
"Không được... Không được..." Đồng Hân sụp đổ, quay người ôm lấy Đồng Tuyền, thống khổ khóc nức nở.
"Trò hay bắt đầu! Hải Tộc... Hãy nhớ kỹ ngày này..." Tần Mệnh xé đứt cổ áo xiềng xích, vung ra Hắc Giao chiến thuyền.