“Lục Nghiêu, ngươi cũng thật là đủ phách lối!" Cơ Tuyết Thần chưa từng chật vật đến. mức này, càng chưa từng bị ai mắng là đồ con rùa. Bọn thị vệ cuống quýt lôi hắn từ đống đổ nát ra, nhưng hắn lại phẫn nộ hất tay ra.
"Cơ Tuyết Thần?" Tần Mệnh nhíu mày, "Lại là cái tên công tử bột xinh đẹp đến mức khó tin này. Ta còn tưởng là thằng nhị thế tổ nào rỗi hơi đi gây chuyện, hóa ra là ngươi! Ta với ngươi không oán không thù, đầu ngươi úng nước à?"
Sắc mặt Thường Hoán và đám người trở nên âm trầm. Úng nước? Câu này chẳng khác nào chửi cả bọn. Nhưng thấy hắn ngông nghênh như vậy, lại quen biết Cơ Tuyết Thần, bọn họ lại không dám làm ầm ĩ, đều âm thầm dò xét thân phận hắn.
"Ăn nói cho cẩn thận vào. Ta là 'mời' ngươi đến." Cơ Tuyết Thần mặt càng đen, dám bảo ta úng nước?
"Mời? Ngươi lôi ta từ Địa Hoàng Đảo đến Xích Phượng Luyện Vực, cũng gọi là mời?"
Xích Phượng Luyện Vực? Hắn là người Tử Viêm Tộc! Mấy công tử bột đang ồn ào kia lập tức im thin thít. Người này là người Tử Viêm Tộc? Đáng chết Cơ Tuyết Thần, ngươi hại chúng ta rồi!
Bọn thị vệ hùng hổ cũng dịu giọng, không dám hó hé, Hải tộc là tuyệt đối không thể đắc tội.
Thường Hoán thấy lạ, Lục Nghiêu? Cái tên lạ hoắc, chưa từng nghe qua. Nhưng ngông nghênh đến mức không coi Cơ Tuyết Thần ra gì, chắc chắn không phải hạng người tầm thường.
"Ngươi làm gì mà lên mặt? Chẳng qua chỉ là một tên cung phụng của Tử Viêm Tộc!" Cơ Tuyết Thần không định đối đầu với Lục Nghiêu, nhưng ai ngờ tên điên này lại lật mặt nhanh như vậy.
Thì ra chỉ là một tên cung phụng quèn? Đám người thở phào, bảo sao chưa nghe nói đến nhân vật nào như vậy ở Hải tộc.
"Bắt lấy hắn cho ta!” Thường Hoán đột nhiên hét lớn. Cung phụng mà thôi, trong Hải tộc, cung phụng chẳng qua chỉ là người hầu cao cấp, số ít được Hải tộc chủ động thuê, phần lớn tự nguyện "hiến thân". Một tên cung phụng cỏn con mà đám làm càn trước mặt ta, còn đám đánh người, chán sống rồi!
"Ai dám?" Tần Mệnh lạnh lùng như dao, liếc nhìn đám thị vệ chật cứng trong phòng.
Bọn thị vệ lưỡng lự, bắt hay không bắt? Người này dù sao cũng là cung phụng, với Thường Hoán thì không là gì, nhưng với bọn họ, dù sao cũng là một nhân vật, dù sao người ta là cung phụng của Tử Viêm Tộc.
"Bắt lấy! Ta tự mình áp giải đến Tử Viêm Tộc!" Thường Hoán kiên quyết ra lệnh.
Tần Mệnh đột nhiên lao về phía trước, để lại một vệt tàn ảnh, xuất hiện bên cạnh Thường Hoán.
Thường Hoán biến sắc, đang định tránh né thì bị Tần Mệnh tứm lấy gáy, ấn mạnh xuống ghế.
Cả phòng kinh hô, mấy tiểu thư công tử sợ hãi rời bàn, hắn muốn làm gì? Một tên cung phụng mà dám tấn công thiếu gia Hải tộc? Chán sống à?
"Dừng tay!"
"Làm càn!"
"Đây là Thường Hoán thiếu gia của Kim Linh tộc!"
“Ngươi chán sống rồi! Dừng tay!"
Bọn thị vệ của Thường Hoán kinh hãi, không dám do dự, xông cả vào. Nhưng Thường Hoán chỉ đi dự tiệc, mang theo không nhiều thị vệ, cũng không mạnh lắm, cao thủ Thánh Vũ Cảnh đều ở Tinh Diệu đấu trường trông coi đấu thú. Bọn họ la hét, nhưng không dám tiến gần, sợ ngộ thương Thường Hoán.
"Ngươi... Ngươi làm gì?" Thường Hoán thở dốc, cố gắng trấn định: "Ta là truyền nhân trực hệ của Kim Linh tộc, tam ca của ta là Thường Hồng, thiên tài siêu cấp của Kim Linh tộc, sắp tham gia Cổ Hải Thăng Long bảng!"
Được tham gia Thăng Long bảng đồng nghĩa với vinh quang, và sự coi trọng cao độ của gia tộc. Ngươi dám động vào ta? Tam ca ta sẽ không tha cho ngươi đâu.
"Lục Nghiêu, đừng nóng giận, ngươi dám làm hắn bị thương, Kim Linh tộc tuyệt đối không bỏ qua cho ngươi, Tử Viêm Tộc cũng sẽ không bảo vệ ngươi đâu." Cơ Tuyết Thần đã thấy Lục Nghiêu làm càn ở Loạn Lưu hải vực, không ngờ hắn lại dám làm càn ở nơi này. Đây là thiếu gia trực hệ của Hải tộc đó, ngươi lấy đâu ra lá gan mà bóp cổ hắn?
“Hãy xem xét tình hình đi, là các ngươi gây sự trước. Các ngươi là công tử tiểu thư, cao quý, ta là cung phụng, thấp hèn. Nếu đến nước cùng đường, ai lỗ?" Tần Mệnh bóp cổ hắn, ngồi sát bên cạnh. "Thỏ cùng đường còn cắn người, ép ta đến đường cùng, ta đảm bảo sẽ có vài người phải đền mạng.”
"Ngươi..." Sắc mặt Thường Hoán tái mét, dù sao hắn cũng không muốn chết! Càng không muốn bị một tên cung phụng hạ đẳng giết chết. "Ngươi... Ngươi không dám."
Tần Mệnh ghé sát tai hắn, cười khẽ: "Thường Hoán thiếu gia đúng không, đánh cược không? Cược xem ta có dám không! Cược thắng, ta chết. Cược thua, ngươi chết!"
"Ta... Ta là truyền nhân trực hệ của Kim Linh tộc."
"Vậy càng tốt, trước khi chết ta còn làm náo loạn một phen!"
Mấy công tử tiểu thư còn lại đều có chút hoảng, hắn làm thật à? Trước giờ chưa gặp loại ngoan nhân này.
Bọn thị vệ trầm giọng nhắc nhở: "Bằng hữu, chưa đến mức đó đâu, chúng ta chỉ là không khéo trong cách mời khách thôi, không đáng phải sống chết. Lục Nghiêu đúng không? Buông Thường Hoán công tử ra, chúng ta ngồi xuống nói chuyện phải quấy."
"Chuyện nhỏ như vậy, nhất định phải làm đến mức sống chết à? Ngươi xem thường mạng mình quá rồi đấy. Ngươi vất vả lắm mới vào được Tử Viêm Tộc, làm cung phụng, tiền đồ còn rộng mở lắm." Cơ Tuyết Thần cũng khuyên Tần Mệnh, hắn không muốn vì mình mà Thường Hoán phải chết.
Tần Mệnh cười lạnh trong lòng, một đám sợ chết nhát gan. Mấy công tử tiểu thư này, cũng giống Đồng Kỳ, loại người có địa vị không có tài, dựa vào đấu thú để duy trì ảnh hưởng, thể hiện giá trị. Bọn họ kém xa Đồng Ngôn, không có khí phách, dáng vẻ gì, mà lại... sợ chết.
Cổ Thường Hoán bị bóp đau đớn, tư thế này thật sự khó coi, hắn đường đường là truyền nhân trực hệ của Hải tộc, sao có thể chật vật đến thế này: "Ngươi thả ta ra, ta cho ngươi đi, hôm nay coi như chưa có gì xảy ra."
“Lời này, ngươi tin à?" Tần Mệnh siết chặt năm ngón tay vào xương cổ.
"Ngươi muốn gì?"
"Là ngươi muốn gì? Ta có trêu ngươi, chọc giận ngươi đâu, không oán không thù sao cứ hết lần này đến lần khác cản ta?"
"Ta muốn mời ngươi lên ngồi một chút thôi."
"Các ngươi mời người như thế đấy à? Vậy chúng ta cứ thế này nâng cốc ngôn hoan đi!" Tần Mệnh bóp cổ Thường Hoán, ấn mạnh xuống.
"Dừng tay!" Bọn thị vệ quát lớn, mắt đỏ ngầu, quá đáng rồi, chúng ta đã xuống nước rồi, ngươi còn đám làm cànÍ
Cơ Tuyết Thần lùi lại, được thị vệ bảo vệ. "Lục Nghiêu, biết chừng mực thôi, đừng để đến lúc không gánh nổi hậu quả, thiệt thân đấy."
Một thiếu nữ cũng nhắc nhở Tần Mệnh: "Hắn là thiếu gia Kim Linh tộc, còn ngươi, chỉ là cung phụng của Tử Viêm Tộc thôi. Nhân lúc còn có thể hòa giải, thả hắn ra, xin lỗi đi, nếu không... hậu quả còn nghiêm trọng hơn ngươi tưởng tượng."
Bọn họ không hiểu nổi, tên cung phụng này lấy đâu ra sức mạnh, dám thách thức cả đám tiểu thư công tử đại tộc. Chỉ vì chút hả hê nhất thời? Không sợ bọn họ trả thù, đến lúc đó sống không bằng chết? Mấy tiểu thư công tử này tuy không có địa vị cao trong tộc, nhưng đều có bối cảnh lớn, có chỗ dựa, không phải hạng cung phụng như ngươi có thể trêu vào.
Tần Mệnh cười, lấy một quả Bồ Đề trên bàn, cho vào miệng nhai rau ráu. "Các ngươi nhầm rồi."
“Nhầm chỗ nào? Xin chỉ giáo!" Một công tử cười khẩy.
Tần Mệnh thật sự không coi bọn này ra gì, trước Thăng Long bảng, Tử Viêm Tộc sẽ không làm gì ta, sau Thăng Long bảng, ta đã sớm chuồn đến Cổ Hải. Chọc ta? Coi như các ngươi xui xẻo! Hôm nay không lột da các ngươi, ta không phải Tần Mệnh. Hắn tựa vào ghế, một tay bóp cổ Thường Hoán. "Biết vì sao ta đến Phù Sinh đảo không? Vì sao chỉ có một mình?"
Sáu càng dâng lên, vẫn còn chương mới!