“Nếu chỉ là trò đùa, có thể trả lại đồ cho ta được không?" Một thiếu gia đau như cắt ruột, vừa mới đốc hết đồ trong nhẫn không gian ra bàn để Lục Nghiêu tùy ý chọn, ai ngờ hắn ta vét sạch không chừa một món.
Rất nhiều gia tộc đều 'thiệt hại nặng nề', mặt mày ủ dột, đồng loạt yêu cầu Lục Nghiêu trả lại.
"Đồ đã lấy ra rồi, làm gì có chuyện đòi lại."
"Ngươi... đừng có quá đáng!"
"Ta khi dễ ai?"
"Ngươi còn đám hỏi khi đễ ai!" Một đám thiếu gia tiểu thư đồng loạt nổi giận mắng nhiếc.
"Chuyện bé xé ra to, có đáng phải kích động vậy không?" Tần Mệnh vỗ vai Đồng Kỳ, hài lòng rời đi: "Giúp ta giải quyết đi, ta ra đấu thú trường xem xét tình hình trước."
Đồng Kỳ nhăn nhó mặt mày, nhưng vẫn phải cắn răng nhận lời. Còn làm gì được nữa? Mạng thằng nhãi này giờ còn quý hơn cả hắn. Đây là nhiệm vụ cô cô đích thân giao phó, hắn không dám sơ suất.
Người của Tinh Diệu liên minh đồng loạt lùi sang hai bên, nhường đường. Kẻ có thể đại diện Hải Tộc tham gia Thăng Long bảng, lại còn được người ngoài tộc cung phụng, chắc chắn phải có chỗ hơn người. Theo tập tục của Hải Tộc, người này biết đâu chừng sẽ cưới con gái nhà nào đó, địa vị tương lai lại càng lên như diều gặp gió.
"Cứ vậy để hắn đi sao?" Thường Hoán mặt mày âm trầm đáng sợ.
“Ngươi còn muốn thế nào? Ai bảo ngươi chọc vào hắn?"
Đồng Kỳ hừ lạnh, ngươi bực bội à? Ta cũng bực bội chứ bộ!
Thường Hoán thở phì phò, hất tay gạt đám thị vệ bên cạnh, căm tức nhìn theo bóng lưng Tần Mệnh. Tham gia Thăng Long bảng? Ghê gớm lắm sao? Ta sẽ cho ngươi một trận cũng không thắng nổi! Cứ chờ đấy!
Đấu trường Tinh Diệu được xây dựng sâu trong khu rừng rậm ở trung tâm hòn đảo, diện tích rộng lớn, gọi là đấu trường, nhưng trông chẳng khác nào một tòa thành trì.
Bên ngoài có Hộ Thành Hà bao quanh, rộng hơn trăm mét, sóng lớn cuồn cuộn, nước sông đục ngầu, đầy rẫy hung thú.
Tường thành dày cao, sừng sững uy nghỉ, cao gần năm mươi mét, khí thế hùng vĩ.
Bước qua cổng thành đồ sộ vào đấu trường Tinh Diệu, bên trong là những đấu trường lớn nhỏ khác nhau, tổng cộng ba mươi sáu tòa, bố trí theo vị trí các vì sao trên trời.
Mỗi đấu trường đều tựa như một cung điện rộng lớn, bên ngoài lộng lẫy vàng son, bên trong có lôi đài và khán đài. Lôi đài rộng từ ba đến năm trăm mét, có cái còn rộng đến cả ngàn mét, nhưng phong cách thì khác nhau, có cái là lôi đài kiên cố, có cái là một mảng rừng núi, có cái lại là một vùng hồ nước.
Ở đây có thể chứng kiến những trận chém giết ở mọi cấp độ, đủ mọi hình thức chiến đấu.
Trong đấu trường Tinh Diệu còn có khu mua bán giao dịch thú cưng, thậm chí cả mua bán nô lệ.
Tần Mệnh tùy tiện chọn một đấu trường, trả hai đồng Hắc Kim, vào ngồi ở phòng khách quý.
Đấu trường này quy mô rất lớn, khán đài chật ních người, ai nấy đều đang say sưa theo dõi những trận chém giết kịch liệt trên lôi đài.
Tần Mệnh xem một lát, rồi ngả lưng xuống giường êm trong phòng, tiếp tục thôi thúc 'Vương' ấn, tìm cách liên lạc với các vương.
Việc cấp bách, vẫn là phải có được hồi đáp từ các vương.
Tần Mệnh tiện tay xem xét những bảo bối vừa thu được, thứ nào thứ nấy đều vô cùng trân quý, còn có mấy bộ võ pháp không tệ, nhưng không hợp với hắn. May mắn là trong đó có tấm 'Thanh Loan di tích cổ' Tàn Đồ, xem như một thu hoạch ngoài ý muốn.
“Cái thứ này rốt cuộc có thật không đây?”
"Ai vẽ vậy?"
"Đã biến mất hơn ngàn năm rồi, có ai tìm thấy đâu, tự dưng lòi ra cái bản đồ... kỳ quặc."
"Có khi nào là cạm bẫy không?"
Tần Mệnh giơ tấm Tàn Đồ lên, lặng lẽ ngắm nghía, bỗng dưng có một cảm giác không lành.
Dù sao trong chuyện này có gì đó kỳ lạ.
Chẳng bao lâu sau, Đồng Kỳ gõ cửa phòng hắn, vừa vào đã trách móc: "Ngươi làm cái kiểu gì vậy hả? Nhất định phải làm đến thế sao? Ngươi có biết mình vừa chọc giận bao nhiêu người không? Nếu ngươi không thắng nổi một hai trận ở Thăng Long bảng, chứng minh được giá trị của mình, thì trong tộc cũng không gánh nổi cho ngươi đâu."
"Chẳng phải chỉ dọa bọn hắn một chút thôi sao, có nghiêm trọng vậy không?"
"Ngươi còn nói!" Đồng Kỳ cạn lời, dọa một chút? Ngươi hành Thường Hoán ra cái dạng gì rồi, mặt mũi bầm dập, ướt cả quần, tay thì gãy!
Nếu không phải đã xác định Lục Nghiêu và Thường Hoán trước đó chưa từng quen biết, thì hắn đã nghi ngờ hai người này có mối quan hệ gì từ trước rồi.
Tên này tính khí ngang tàng vô lối, vừa đến Tử Viêm Tộc đã ngược hắn với Đồng Đại ở đấu thú, làm náo loạn cả Xích Phượng Luyện Vực, vừa đến Phù Sinh đảo lại đi bắt nạt một đám công tử tiểu thư, khiến ai nấy đều biết. Thằng nhãi này chẳng lẽ không biết sợ là gì sao? Ngông cuồng, phách lối như vậy, hơn hai mươi năm sống sót thế nào được? Chắng lẽ, những gì Lục Nghiêu trải qua khi còn nhỏ đã để lại bóng tối, trong lòng hắn có một mặt u ám?
"Ta biết chừng mực."
"Chừng mực? Ngươi dọa bọn hắn thành cái dạng gì rồi mà còn gọi là chừng mực? Ngươi dọa Thường Hoán tè ra quần, bẻ gãy tay hắn, còn suýt chút nữa làm vỡ sọ hắn ra, cái này gọi là chừng mực á? Ngươi có biết Thường Hoán là ai không? Hắn là con cháu trực hệ của Kim Linh Tộc đấy, tam ca và nhị tỷ của hắn đều muốn tham gia Thăng Long bảng, một người lục trọng thiên đỉnh phong, một người thất trọng thiên! Đến lúc đó bọn họ chủ động điểm danh khiêu chiến ngươi, ngươi đối phó thế nào? Mặt dày mày dạn không nhận lời, hay là lên đài để bị đánh cho tàn phế?"
Đồng Kỳ sớm biết Lục Nghiêu gây chuyện giỏi như vậy, thì đã phải mang theo bên người rồi. Mới đến Phù Sinh đảo chưa được nửa ngày, đã gây ra chuyện lớn như vậy, chọc giận tất cả các thế lực lớn thì không nói, còn khiến Tinh Diệu liên minh khó xử. Mấu chốt là Thăng Long bảng còn chưa chính thức bắt đầu, mà hắn đã tự dựng lên một kẻ thù hùng mạnh, đây không phải là tự tìm rắc rối sao?
Không đúng! Ngươi còn có một kẻ thù nữa, Kỷ Trác Duyên của Bái Nguyệt Tộc!
Đồng Kỳ dường như đã thấy trước được kết cục của Lục Nghiêu ở Thăng Long bảng — thảm bại! Thảm vô cùng thảm luôn ấy!
"Không phải ngươi còn có việc sao?" Tần Mệnh xua tay đuổi khách.
"Đừng có gây thêm phiền phức nữa, bên cô cô ta không biết ăn nói thế nào đâu." Đồng Kỳ nhắc nhở Tần Mệnh.
"Ta từ trước đến giờ không gây chuyện."
"Ngươi cũng dám nói." Sau khi dặn dò đi dặn dò lại, Đồng Kỳ định rời đi, bỗng nhiên nói: "Ngươi không phải đến xem đấu thú sao? Nằm thì xem thế nào."
Tần Mệnh lắc lắc ngón tay, không gian giới chỉ lóe lên: "Bọn họ cống nạp cho ta chút bảo bối, ta phải xem xét kỹ càng xem là cái gì, có cái nào hợp với ta không. Bọn tán tu chúng ta không giống các ngươi, con nhà giàu, muốn bảo bối gì cũng phải tự mình tranh thủ bằng hai tay."
Đồng Kỳ há hốc mồm, quay người bỏ đi, mạnh khỏe nha! Tạm biệt!
"Đợi một chút, ta bán cho ngươi thế nào?" Có chút bảo bối Tần Mệnh không cần."Đổi lấy Linh Túy của ngươi?"
"Không có!"
Vinh Nhạn hiếu kỳ đánh giá Tần Mệnh, người này thú vị đấy! Một kẻ được cung phụng thôi, dù là muốn tham gia Thăng Long bảng, cũng không đến nỗi 'buông thả' như vậy chứ, dám trêu cả Đồng Kỳ. Dù sao thì, ở Tử Viêm Tộc, vị kia là chủ tử, ngươi là kẻ hầu!
Nàng nhẹ giọng hỏi thị vệ của Đồng Kỳ: "Hắn và Đồng Kỳ thiếu gia quan hệ tốt lắm à?"
"Tốt á?! Hắn vào Tử Viêm Tộc ngày đầu tiên đã đánh thiếu gia của chúng ta rồi, còn có Đồng Đại công tử nữa, nằm bẹp giường mấy ngày, còn có Đồng Phỉ tiểu thư, bị hắn đạp bay ra ngoài hơn mười mét. Trước khi đến đây, thiếu gia vì hắn mà bị nhốt cấm túc hơn nửa tháng. Ngươi nói xem, quan hệ của bọn họ có tốt không?"
"..."
"Đóng cửa lại, cảm ơn." Tần Mệnh vẫy vẫy tấm Tàn Đồ trong tay, lần nữa tiễn khách.
"Lục Nghiêu công tử, cần gì cứ bảo thị vệ bên ngoài, cứ nói tên ta là Vinh Nhạn." Vinh Nhạn đáp lại bằng một nụ cười, rồi rời đi.
Trời đần tối, Đồng Kỳ không quay lại, mà lại có khách mới.
"Vừa hay nghe nói ngươi đến Phù Sinh đảo." Thiết Sơn Hà đẩy cửa bước vào, hắn vừa đánh xong một trận, người đầy máu, sát khí đằng đằng, giống như một thanh kiếm sắc vừa ra khỏi vỏ, khí thế bức người.
Hắn vừa bước vào, cả căn phòng dường như biến thành lôi đài.
Phía sau Thiết Sơn Hà còn có Cơ Tuyết Thần, mái tóc đen dài như mực, xõa tùy ý, toát lên vẻ phiêu dật, đôi mắt quyến rũ, dung nhan mỹ lệ, khiến cả căn phòng bừng sáng. Cổ trắng ngần, xương quai xanh rõ nét, gợi cảm mà vẫn tạo cảm giác an toàn. Vẻ đẹp của nàng không hề ủy mị, dù là nam hay nữ đều có thể chiêm ngưỡng, lại ẩn chứa vẻ tà mị.