Phù Sinh Đảol
Mỗi một đấu trường Tinh Diệu được xây dựng trên các hòn đảo thực chất là lãnh địa do Tinh Diệu Liên Minh kiểm soát. Gần ngàn năm qua, Tinh Diệu Liên Minh ngày càng lớn mạnh, bổ sung lượng lớn đấu thú cao cấp, tầm ảnh hưởng của chúng đã vươn tới toàn bộ Hải Vực, trở thành thế lực bá chủ. Bởi đặc tính trò chơi Tinh Diệu và sự nguy hiểm tột độ của các đấu thú siêu cấp, phần lớn thế lực bá chủ không muốn đối đầu với chúng. Thậm chí, chẳng ai rõ thực lực của chúng hiện giờ đáng sợ đến mức nào, cũng không biết nếu chọc giận cái "trại tập trung đấu thú" này, chúng sẽ giải phóng sức mạnh khủng khiếp đến đâu.
Thực tế, nhiều thế lực bá chủ đã bắt đầu cảnh giác, thậm chí kiêng kị Tinh Diệu Liên Minh, muốn kìm hãm sự phát triển của chúng. Thế nhưng, ngoài Hải Tộc Liên Minh ra, không vị bá chủ nào dám tùy tiện chèn ép, kích thích, hay mưu toan hủy diệt nó. Bởi lẽ, Tinh Diệu Liên Minh quá nguy hiểm, mà giữa các bên lại không có xung đột lợi ích trực tiếp, không đáng mạo hiểm trọng thương để tiêu diệt chúng. Về phần các yêu tộc bá chủ, lại càng chẳng thèm để ý đến chuyện của nhân tộc.
Quan trọng nhất là, Tinh Diệu Liên Minh vô cùng "hiểu chuyện", ngoài việc ngấm ngầm giở trò thâm độc, bề ngoài chúng đối với ai cũng vô cùng cung kính, đặc biệt là với tất cả các đại Hải Tộc.
Nhờ sự cường hãn, nguy hiểm và "quy củ" của Tinh Diệu Liên Minh, trật tự trên mỗi hòn đảo do chúng kiểm soát đều đặc biệt tốt, nên chẳng ai dám đến đó gây sự. Nhưng vì người chơi trò Tinh Diệu đều ít nhiều có bối cảnh, phần lớn còn là hậu duệ của các thế lực cấp bá chủ, Tinh Diệu Liên Minh sẽ cố gắng bố trí đội ngũ bảo vệ ở mỗi hòn đảo, cam đoan an toàn cho khách hàng và đảm bảo dịch vụ chu đáo.
Khi mười con Kim Sí Điểu to lớn kéo chiếc chiến thuyền xa hoa đáp xuống Phù Sinh Đảo, đội thủ vệ của Tỉnh Diệu Liên Minh đã nhận được tin tức và nhanh chóng phái người ra tiếp đón.
Đồng Kỳ là khách quen của Phù Sinh Đảo, lại có chút thân phận trong Tử Viêm Tộc, nên Tinh Diệu Liên Minh luôn tiếp đãi chu đáo, cố gắng làm hắn vui vẻ.
"Đồng Kỳ thiếu gia, gần một tháng không gặp, có phải ngài đi đâu tìm được đấu thú cực phẩm không? Muội muội xin bày tiệc nghênh đón ngài nhé?" Một người phụ nữ cao gầy, nở nang, cưỡi trên lưng Dực Hổ tiến đến trước thuyền. Nàng khoác Nhuyễn Giáp, tư thái hiên ngang, khiến người ta phải ngoái nhìn. Nàng là Vinh Nhạn, người của Tinh Diệu Liên Minh, cũng là một trong những đội trưởng trên đảo, thường tiếp đãi Đồng Kỳ, xem như bạn cũ.
"Đấu thú cực phẩm có thể gặp nhưng không thể cầu a." Đồng Kỳ đứng ở mũi thuyền, nhìn hòn đảo phồn hoa náo nhiệt, hít một hơi sâu, toàn thân thư sướng nhẹ nhõm. Chỉ ở nơi này, hắn mới tìm thấy giá trị của mình, cảm nhận được sự kính trọng và nắm giữ sinh tử trong tay. Chỉ ở nơi này, hắn mới thật sự là chính mình.
"Trên đảo mới đến một lô nô lệ, hôm nay vừa xuống thuyền, ta dẫn người qua xem thử vài con nhé?" Vừa nói, Vinh Nhạn vừa kín đáo nháy mắt.
“Lô nô lệ này từ đâu đến vậy?” Đồng Kỳ bước xuống thuyền, hơn ba mươi thị vệ theo sát phía sau, ai nấy khí thế lẫm liệt, thần sắc lạnh lẽo cứng rắn. Dù sao đây không phải Tử Viêm Tộc, bọn họ phải đảm bảo an toàn tuyệt đối cho thiếu gia.
"Mấy tháng trước, một đại thế lực bị diệt, chắc người chưa từng nghe tên bọn chúng, nhưng ở cái Hải Vực cách đây vạn dặm, chúng cũng có chút ảnh hưởng. Hơn hai ngàn người bị biến thành nô lệ, đều bị Tinh Diệu Liên Minh chúng ta mua hết, chia làm sáu tốp, vận đến các đấu trường khác nhau. Lô nô lệ vừa đến hôm nay là một trong số đó, hơn ba trăm người, đang được tắm rửa trang điểm, chuẩn bị cho buổi đấu giá công khai vào buổi tối. Nếu người có hứng thú, ta dẫn người đi xem trước. Không chọn được đấu thú ưng ý, mua vài nữ nô cũng được. Toàn là quý nữ, có khí chất có hàm dưỡng, hương vị chắc chắn không tệ, quan trọng là biết cách nuôi. Đương nhiên, người có kinh nghiệm rồi." Vinh Nhạn ghé sát tai Đồng Kỳ, cười nói.
Đồng Kỳ cười sảng khoái hai tiếng, nữ nhân chơi chán thì coi như vật điều hòa, hắn càng coi trọng đấu thú cao cấp. Nhiều đấu thú cao cấp trước khi trở thành đấu thú thường là công tử, tiểu thư của các thế lực lớn. Những người này từ nhỏ đã được bồi dưỡng bài bản, nội tình dày, lại có thiên phú mạnh mẽ, võ pháp cao siêu. Chỉ cần nghị lực và tâm tính tốt, rất dễ dàng trở thành đấu thú ưu tú.
Bất quá…
Đồng Kỳ đến đây là có nhiệm vụ, hắn quay sang Tần Mệnh: "Có hứng thú không?"
Một câu nói, một thần thái, một tư thế, khiến Vinh Nhạn kinh ngạc. Người kia là ai? Đường đường Hải Tộc thiếu gia, lại phải xin chỉ thị hắn?
"Ngươi thấy sao?" Tần Mệnh hờ hững đáp.
"Vậy thôi vậy, chúng ta đi đấu thú trường trước." Đồng Kỳ cười ngượng ngùng. Hắn nghe kể về kinh nghiệm của Lục Nghiêu, khi còn bé cha mẹ bị giết, gia tộc tan nát, trở thành nô bộc. Dẫn hắn đi chọn nô lệ quả thực không phù hợp.
Tần Mệnh xua tay: "Ngươi cứ bận việc của ngươi đi, ta tự đi đấu thú trường xem xét xung quanh."
"Ta cho người đi theo hầu hạ."
“Không cần, ta tự tìm được đường." Tần Mệnh một mình rời đi.
Vinh Nhạn ngạc nhiên nhìn theo bóng lưng Tần Mệnh, nhỏ giọng hỏi: "Đồng Kỳ thiếu gia, vị này là…"
"Cung phụng trong tộc." Đồng Kỳ cười ha hả, ra hiệu cho Vinh Nhạn dẫn đường, đi xem thử vài nô lệ, biết đâu lại tìm được đấu thú cao cấp.
"Cung phụng trong tộc mà ngài phải khách khí như vậy sao?" Vinh Nhạn thầm nghĩ, nhưng không tiện hỏi nhiều.
Tần Mệnh đi trên con phố náo nhiệt, quan sát từng người đi ngang qua, để ý đến dáng vẻ và khí tức của họ. Hai tay hắn giấu trong chiếc áo lông cừu rộng rãi, linh lực không ngừng tràn vào lòng bàn tay, kích hoạt Vương Ấn đang ngủ say.
Một tháng trước, chúng vương suýt bị vây quét, thanh thế vang đội nửa cái Cổ Hải. Nguyệt Tình lại có Vương Ấn chỉ dẫn, hẳn là rất đễ tìm được bọn chúng. Tính thời gian, chắc cũng đã liên lạc được rồi.
Trong thư gửi Hô Diên Trác Trác, hắn đã cố tình nhắc đến "trò chơi Tinh Diệu", nơi đây lại là đấu trường Tinh Diệu gần Xích Phượng Luyện Vực nhất, chúng vương hẳn là nghĩ đến đây. Chỉ là, chúng vương có đồng ý với hành động của hắn không? Dù sao nó quá mạo hiểm, ngay cả chính hắn cũng không biết sẽ gây ra hậu quả gì.
Tần Mệnh lặng lẽ bước đi, cảm nhận Vương Ấn trong lòng bàn tay, nhưng mãi không thấy hồi đáp.
Diện tích của Phù Sinh Đảo rất lớn, nhưng với thực lực Địa Vũ lục trọng thiên đỉnh phong của Tần Mệnh hiện tại, phạm vi cảm ứng của Vương Ấn đủ để bao trùm cả hòn đảo. Không có hồi đáp, nghĩa là chúng vương không đến!
Chúng vương hiện đang ở đâu?
Vẫn đang trốn tránh sự truy bắt của Hải Tộc?
Bọn chúng không đồng ý đến, hay không có cơ hội đến?
Tần Mệnh khẽ thở dài, chờ xem! Ta nhiều nhất có thể ở lại đây mười ngày!
Phần lớn người đến Phù Sinh Đảo đều hướng tới đấu trường Tinh Diệu. Có người đến để thưởng thức những trận chiến kịch liệt, có người đến mua đấu thú, có người lại mang đấu thú đến tham chiến. Vì vậy, phần lớn là người của các thế lực lớn, đại thương hội. Tần Mệnh quan sát kỹ, nhận thấy trên Phù Sinh Đảo có rất ít thợ săn, bởi nơi này là đấu trường, cũng là trung tâm giao dịch nô lệ. Họ đều là những người không có bối cảnh, không có thế lực, rất dễ bị các thế lực lớn để mắt, không cẩn thận lại biến thành nô lệ, hoặc thành đấu thú trong đấu trường.
Đường đi trên Phù Sinh Đảo đều vô cùng rộng rãi, thuận tiện cho các "đại nhân vật" di chuyển bằng xe ngựa, hoặc để mãnh thú to lớn hoạt động. Vì vậy, người bình thường cố gắng đi sát lề đường, các loại xe xa hoa đi ở giữa đường, do Linh Yêu cao quý dẫn đường, trước sau có đội ngũ hùng mạnh vây quanh. Thỉnh thoảng còn có thể thấy Thánh Vũ giáng lâm, thậm chí là Linh Yêu cường hãn cấp Thánh Vũ.
Mọi người trên đảo đã quen với cảnh tượng này, cố gắng không quấy zầy những đoàn xe lộng lẫy. Bởi không ai biết bên trong ngồi là ai, nhỡ đâu đó là công tử, tiểu thư của một thế lực cấp bá chủ, hoặc cường giả cấp chuẩn bá chủ, thì hậu quả sẽ vô cùng thảm khốc. Những thế lực này thường chỉ phối một vùng biển, khống chế sinh tử của vô số hòn đảo. Nội tình của họ hùng hậu, thế lực khổng lồ, giết vài người bình thường chẳng khác nào giết vài con kiến. Ngay cả Thánh Vũ cường hãn cũng phải tránh đường khi gặp những nhân vật này.
Tần Mệnh cố gắng khiêm tốn, ngưng thần cảm nhận Vương Ấn, một đường hướng về đấu trường Tinh Diệu nằm sâu trong đảo.
Bất quá…
Khi hắn đi ngang qua một tửu lầu sang trọng, lại bị người để ý đến.
"Ồ? Là hắn?"
“Nhìn thấy ai?"
"Một gã kỳ quái, ừm… Sao chỉ có một mình hắn?"
"Giới thiệu một chút?"
"Người đâu, mời hắn lên đây."
"Ngươi nói 'mời' là…"