"Chạy đi đâu?” Tiểu Tổ thò đầu ra.
"Bế quan, chuẩn bị Thăng Long Bảng."
"Cá với ngươi một ván? Quay đầu, Phần Thiên Các."
"Ta vừa mới nghĩ, sao ngươi lại hứng thú với Phần Thiên Các? Nơi đó có gì hay chăng?" Tần Mệnh ở chung với Tiểu Tổ bao nhiêu năm nay, không tính là hiểu rõ hoàn toàn, nhưng cũng gần như vậy. Nó tuy bộ dạng cà lơ phất phơ, lưu manh, nhưng trong mai rùa cái gì cần có đều có, trừ phi bảo bối cực kỳ trân quý, hoặc vật gì rất đặc thù, nó mới hiếm khi hứng thú.
Chỉ dẫn một lần Thiên Đạo? Đáng để Tiểu Tổ dùng Thiên Đạo ra dụ hoặc, đồ trong Phần Thiên Các không chỉ đơn giản là trân quý!
"Không liên quan đến ngươi, có chơi có chịu, nhanh lên."
"Lần này lại định đi bao lâu?"
"Càng lâu càng tốt." Tiểu Tổ phát hiện nung khô phong ấn ở đó hiệu quả hơn hẳn bên ngoài, cùng một loại Hỏa Linh, ở đó ba năm ngày là thấy hiệu quả, còn ở ngoài chí ít cần gấp đôi số lượng Hỏa Linh.
"Nửa tháng!!"
"Ôi dào! Giỏi ghê, dám cò kè mặc cả với ta? Ta thua cược khi nào thiếu Sinh Mệnh Chi Thủy của ngươi? Thiếu cực phẩm Linh Quả?"
"Hai mươi ngày, không hơn." Ở đó rèn luyện nào chỉ thống khổ, mỗi phút mỗi giây đều như muốn mạng. "Ta còn một vấn đề, ngươi phải nghiêm túc trả lời."
"Nói đi, nghe đây."
"Ngươi thật sự có thể chỉ dẫn ta áo nghĩa Thiên Đạo?" Tần Mệnh hết sức nghi ngờ Lão Ô Quy này bày trò, nó liệu định Đồng Tuyền sẽ không đuổi hắn đi, nên tùy tiện lấy đồ ra đánh cược.
"Cái này... Thiên Đạo áo nghĩa loại đồ chơi này..." Tiểu Tổ ậm ừ hai tiếng, rụt cổ chui về.
"Ta nhận thua!!"
Tần Mệnh rời khỏi vườn ngự uyển, thẳng đến Phần Thiên Các. Có lần trước lịch luyện, đám thủ hộ Phần Thiên Các đều biết hắn, ngay cả đội trưởng thủ hộ lạnh lùng cũng khẽ gật đầu với Tần Mệnh, tự mình sắp xếp người tiễn hắn đến khu lịch luyện sâu nhất.
Phần Thiên Các nhanh chóng xôn xao.
"Cái tên cuồng nhân kia lại đến!!"
"Người khác ngâm xong một lần cả đời không muốn quay lại, hắn đây là nghiện à?"
"Lần trước ngâm ba mươi ba ngày còn chưa đủ à? Cái gì nên đạt được đều đã được, phương diện rèn luyện cũng rèn luyện rồi. Sao còn muốn đến lần hai?"
“Nghe nói lần hai rèn luyện còn thống khổ hơn lần đầu, bóng ma tâm lý có thể khiến người ta sụp đổ."
"Lục Nghiêu có lẽ chỗ nào đó rèn luyện chưa triệt để, lần này chắc chỉ hai ba ngày là đủ."
Tin Lục Nghiêu lại tiến Phần Thiên Các nhanh chóng lan khắp Xích Phượng Luyện Vực, gây ra vô số tiếng thán phục, quá khỏe khoắn, vừa ngâm ba mươi ba ngày, lại muốn vào ngâm tiếp, hắn không sợ đau chết tươi sao?
Lúc này có người đồn, Lục Nghiêu đã có được tư cách dự thi Thăng Long Bảng!
Một ngoại nhân vừa đến không lâu, lại có cơ hội leo lên chiến trường vinh quang của Hải Tộc, trong lịch sử Tử Viêm Tộc gần như chưa từng xảy ra.
Bao nhiêu người hâm mộ, bao nhiêu người kính nể, cũng có rất nhiều người xem trọng hắn
Kim Lân há phải vật trong ao, gặp cơn gió mây ắt hóa rồng!
Lục Nghiêu trước kia chỉ là Tán Tu, không thành tựu, không danh tiếng, mà Tử Viêm Tộc chính là 'gió mây', cho hắn cơ hội hóa rồng. Nhưng có nắm chặt được không, có thật sự hóa rồng được không, còn phải xem Thăng Long Bảng lần này.
Việc Lục Nghiêu xác định dự thi Thăng Long Bảng rồi lại vào Phần Thiên Các, khiến rất nhiều cao tầng Tử Viêm Tộc rất hài lòng, cái khí thế liều mạng và mạnh mẽ này đúng là thứ họ cần, chứng tỏ Lục Nghiêu coi trọng cơ hội này, và sẵn sàng đánh đổi.
Một ngày... Hai ngày... Mười ngày... Mười lăm ngày...
Khi Tần Mệnh kiên trì được mười lăm ngày trong luyện trì, các nơi Xích Phượng Luyện Vực lại vang lên những tiếng cảm thán, thậm chí là kêu rên, mười lăm ngày, đã qua mười lăm ngày! Người ta ngâm luyện trì sao lại đễ đàng như vậy? Cứ như ngâm suối nước nóng ấy. Rốt cuộc hắn vào đó chịu tội, hay là hưởng thụ?
Một ngoại nhân, khiến cả Tử Viêm Tộc thành trò cười.
Rất nhiều người lấy dũng khí, lại vào Phần Thiên Các rèn luyện, rất nhiều người bị trưởng bối thúc ép đến Phần Thiên Các.
Dù là chủ động hay bị ép, Tử Viêm Tộc trên dưới cũng bắt đầu học theo Lục Nghiêu – ngâm nham tương!
Chỉ có điều... Lấy dũng khí thì đơn giản, thực tế làm thì rất khó khăn. Đa số đều đỏ mặt đi vào, nửa sống nửa chết bị lôi ra, nhiều người ý chí kiên định cũng chỉ được năm sáu ngày, không ai kiên trì đến mười ngày.
Tần Mệnh ngâm mình trong luyện trì nham tương, chịu đựng thống khổ đo hỏa linh nung đốt, cái cảm giác muốn bị hòa tan, bị xé nát đữ đội khiến thân thể hắn thỉnh thoảng căng cứng, thỉnh thoảng vặn vẹo, đau đến sống không bằng chết. Mỗi phút mỗi giây đều bằng nghị lực mà gắng gượng, mỗi phút mỗi giây trong đầu đều có tiếng gào thét, bỏ đi, rời khỏi đi
Nhưng chỗ tốt vẫn có, dù đã rèn luyện một lần, kinh mạch đã đủ cứng cỏi, khí hải không thể mở rộng thêm, nhưng Lôi Thiềm và Tu La Đao như hai cái đáy không, liên tục nuốt luyện Hỏa Linh lực.
Tần Mệnh tập trung tinh lực chiếu cố Tu La Đao, mượn Hỏa Linh lực khống chế nó, luyện chế chiến hồn bên trong! Hắn chợt nhận ra, 'tàn hồn' trầm mặc bấy lâu dường như cũng đang hấp thu Hỏa Linh lực, 'linh' lực độc hữu trong Hỏa Linh, dường như đang tư dưỡng hồn phách suy yếu của nó.
Trong thời gian này, Tử Viêm Tộc chính thức xác định danh sách tham gia Thăng Long Bảng.
Tử Viêm Tộc chọn bảy người dự thi: Đồng Ngôn, Đồng Hân, Đồng Đại, Đồng Qua, Đồng Đồ, Lục Nghiêu, Phương Mục Ca.
Bốn người còn lại được tiến cử từ các tộc đàn phụ thuộc, sẽ chính thức tuyển chọn từ hôm nay.
Vậy là Tử Viêm Tộc quyết định chọn mười một người dự thi.
Đồng Tuyền đại diện tộc, lần lượt tìm họ nói chuyện, khích lệ họ, đặt ra mục tiêu cho từng người.
Phe phái của họ cũng tổ chức nghi thức chúc mừng, cầu chúc họ kỳ khai đắc thắng, giành thành tích tốt. Đây là Thăng Long Bảng, hễ có tư cách dự thi, là biểu thị họ được tộc công nhận, đáng tự hào, đây là vinh dự! Trong Hải Tộc đẳng cấp nghiêm ngặt, tộc đàn lớn mạnh, sự tán thành, vinh quang này quá khó khăn với họ. Chỉ cần giành được một phen thắng lợi, tương lai sẽ được bồi dưỡng mạnh mẽ, tiền đồ vô lượng.
Tần Mệnh khổ sở kiên trì hai mươi ngày trong lò luyện nham tương, thực sự không chịu nổi nữa, cái đau thấu xương khiến hắn không nhớ nổi đã sụp đổ bao nhiêu lần. Vào đêm khuya ngày thứ hai mươi, hắn rời khỏi Phần Thiên Các, dù không đạt được kỷ lục ba mươi ba ngày lần trước, nhưng việc kiên trì hai mươi ngày vẫn khiến vô số người kinh hãi, dù sao đây là lần thứ hai.
Tiểu Tổ vô cùng muốn ngâm mình ở đây mãi, đến khi thiêu hủy hoàn toàn phong ấn, nhưng mai rùa liên kết với Hoàng Kim Tâm Tạng của Tần Mệnh, muốn thoát ly, trừ phi giết Tần Mệnh. Dù sao Hỏa Linh dự trữ cũng không sai biệt lắm, đủ nó đốt vài năm, đến lúc đó xem có thể phá vỡ bao nhiêu phong ấn.
Sau khi Tần Mệnh rời đi, các trưởng lão thủ hộ trong Phần Thiên Các lại tụ tập ở đây, kiểm tra tình hình trong lò luyện.
"Giống lần trước, hỏa linh trong lò luyện biến mất rất nhiều."
"Lần trước ba mươi ba ngày, lần này hai mươi ngày, thời gian càng dài, hỏa linh tiêu hao nhiều cũng phải thôi."
"Đây là nhiều à? Đây là quá nhiều! Vượt quá nghiêm trọng cực hạn chịu đựng của hắn."
“Lần nào tiểu tử này đến, có phải mang theo vật chứa để lấy hỏa linh không?”
"Không có! Chúng ta đều tự mình nhìn hắn ở trong, một mực dùng thân thể tiếp nhận hỏa linh."
"Kỳ lạ, tiểu gia hỏa này có bí mật gì sao?"
"Một Tán Tu, trước ba mươi tuổi đã vào Địa Vũ lục trọng thiên, còn đánh bại Đồng Đại, đối kháng Hắc Nguyệt đấu thú, chắc chắn có đại bí mật."
"Thân phận không có vấn đề, trong tộc đã tự mình thẩm tra."
"Có cần báo tình hình này cho tộc trưởng?”
"Báo một tiếng đi."
Bên dưới Xích Phượng Luyện Vực cuồn cuộn nham tương chảy xiết, vạn cổ vĩnh tồn, như biển dung nham, vắt ngang dưới Hải Vực. Nơi đó có hỏa linh không thể tính đếm, nhưng hỏa linh trấn áp dưới Phần Thiên Các là có hạn, cũng là để luyện chế thuần hóa.
Trong người Tần Mệnh có Lôi Thiềm, Tu La Đao, Tiểu Tổ lại có không gian mai rùa, còn có tàn hồn, chúng liên tục hút vào hỏa linh, muốn không bị chú ý cũng khó.