Trận kịch chiến trên đảo Bá Vương lại tiếp tục thêm nửa canh giờ. Thiên Vương Điện điên cuồng tàn sát đội ngũ Hải Tộc, máu nhuộm cả vùng, khiến các tộc các phái kinh hãi.
Sát phạt quyết đoán, không chút do dự.
Đến khi vị chiến tướng cuối cùng bị đánh gục, đảo Bá Vương chìm vào tĩnh lặng. Người của các đại tộc, đại phái tụ tập lại một chỗ, kinh hồn bạt vía, căng thẳng đối diện với đội ngũ Thiên Vương Điện, lo sợ đám "phong tử" khát máu này sẽ đồ sát tất cả.
Lão Điện Chủ thu hồi tinh không chiến trận. Bóng tối tan đi, ánh sáng trở lại với đảo Bá Vương. Hòn đảo huy hoàng, thần thánh suốt mấy ngàn năm này đã không còn phong cảnh tú lệ như xưa. Vô số khe rãnh khổng lồ xẻ dọc hòn đảo, lan ra vô vàn vết nứt, núi cao sụp đổ, sông núi đổi dòng, rừng cây bị phá hủy hoàn toàn, lửa cháy ngùn ngụt, hàn triều lạnh thấu xương, cùng đao khí, kiếm khí còn sót lại, đều cho thấy sự thảm khốc của trận chiến.
Vô số xác Hải Tộc và Linh Yêu đè lên đống đổ nát, ngổn ngang giữa núi sông.
Sau trận huyết chiến, ngoại trừ Tử Viêm Tộc, đội ngũ Thánh Vũ của Hải Tộc bị tiêu điệt hoàn toàn. Thiên Vương Điện cũng chiến tử một vương, một hầu, hai vị trưởng lão và hai vị hảo hữu cấp Thánh Vũ. Những người còn lại đều bị thương, có người bị thương nặng. Nhưng so với tổn thất của Hải Tộc, họ đã cơi như đại thắng.
"Kết thúc rồi." Tần Mệnh cưỡi Hắc Phượng, quan sát cảnh tượng núi sông tan hoang.
Thiên Vương Điện hôm nay không chỉ gây trọng thương cho Hải Tộc, mà còn dùng hàng vạn sinh mạng để phô trương thực lực. Từ nay về sau, trong đội hình bá chủ Cổ Hải sẽ có tên Thiên Vương Điện. Ngoại trừ Hải Tộc và những bá chủ đỉnh cấp khác, không ai dám trêu chọc họ nữa. Bởi vì Thiên Vương Điện cường đại, bởi vì Thiên Vương Điện điên cuồng, và bởi vì Thiên Vương Điện không có gì để mất, chỉ một chiếc thuyền cùng một nhóm người, ngang dọc Hải Vực!
Chỉ là, Tần Mệnh thấy kỳ lạ, tại sao Viễn Cổ Cự Kình lại xuất hiện ở đây? Là trùng hợp, hay là đi ngang qua, bị hài cốt Cự Long hấp dẫn đến?
Lão Điện Chủ nhìn theo hướng Viễn Cổ Cự Kình rời đi, suy nghĩ miên man, có thôi thúc muốn dẫn người đuổi theo, mổ bụng nó, triệu hồi thi cốt Cửu Ngục Vương.
"Chúng ta nên rời đi. Hải Hoàng tộc cách nơi này chỉ nửa ngày đường. Nếu như phái ra lão tổ cấp, thời gian sẽ còn rút ngắn một nửa." U Minh Vương nhắc nhở Lão Điện Chủ, hiện tại chưa phải lúc trêu chọc Viễn Cổ Cự Kình.
Thiên Đao Vương phân phó: "Mười phút dọn dẹp chiến trường! Có thể lấy được bảo bối thì lấy hết, đừng quên không gian khí cụ và vũ khí của các chiến tướng."
Nơi này là đảo Bá Vương, thánh địa của Hải Tộc, chắc chắn có vô số trọng bảo, nhất là bảo bối trong tay các chiến tướng và Thánh Vũ, có thể lấy đi tuyệt đối không bỏ lại.
Bên trong sáu lớp phong ấn, đội ngũ Tử Viêm Tộc nắm chặt nắm đấm, cảnh giác đội ngũ Thiên Vương Điện trên không trung, chuẩn bị liều chết một trận.
Đồng Hân vốn đã bị thương, cảm xúc lên xuống thất thường, rồi hôn mê trong lòng Đồng Tuyền.
Đồng Ngôn im lặng, nhưng nghiến chặt răng, khuôn mặt anh tuấn nổi đầy gân xanh, nắm đấm run nhè nhẹ, móng tay đâm rách đa thịt, rớm máu.
"Chúng ta sẽ chết sao?" Đồng Phỉ ôm chặt anh trai Đồng Kỳ, không còn nghịch ngợm, không còn nháo loạn. "Đám 'phong tử' Thiên Vương Điện lại giết chúng ta sao?"
Đồng Kỳ ảm đạm lắc đầu, ánh mắt phức tạp nhìn ra bên ngoài, nơi ngổn ngang phế tích.
Đảo Bá Vương chìm vào sự tĩnh lặng quỷ dị. Mọi người im lặng, thấp thỏm, căng thẳng, ánh mắt dõi theo đội ngũ Thiên Vương Điện bay lượn trên không trung, nhìn họ đào bới đại địa, đào ra Linh Nguyên đại trận, nhìn họ dọn dẹp bảy tòa thánh sơn cung điện, tìm kiếm bảo bối bên trong, nhìn họ lấy đi Bảo Khí trên thi thể các chiến tướng. Không ai nói nhiều, cũng không dám nhiều lời. Họ đều chờ đợi quyết định của Thiên Vương Điện, chờ đợi vận mệnh tuyên án.
Giờ khắc này, thái độ của Thiên Vương Điện sẽ quyết định sự sống còn của họ.
Nhưng trong khi Tử Viêm Tộc chờ đợi, trong khi các tộc các phái thấp thỏm bất an, Thiên Vương Điện dọn đẹp xong chiến trường, tập hợp đội ngũ, lại leo lên Hắc Giao chiến thuyền, không để ý đến bất kỳ ai, cũng không nói lời nào, rời khỏi đảo Bá Vương.
Trước khi đi, Tần Mệnh nhìn lại phiến phong ấn kia, thần sắc phức tạp, nhưng cuối cùng không tiến đến gặp mặt.
"Cứ như vậy đi sao?"
"Sao, còn lưu luyến không rời à?"
"Mười hai vị chiến tướng Hải Tộc, hơn mười vị Thánh Vũ, cứ như vậy... chết?"
"Vì sao Thiên Vương Điện không giết Tử Viêm Tộc?"
"Thiên Vương Điện sẽ không quay lại chứ?"
Khắp hòn đảo, lòng người hoang mang. Mãi đến khi Thiên Vương Điện rời đi thật lâu, họ mới thật sự yên lòng, cẩn thận rời đi, nhanh chóng trốn thoát. Ai cũng hiểu rõ, sau hôm nay, Cổ Hải sẽ oanh động. Mối thù giữa Hải Tộc và Thiên Vương Điện sẽ đạt đến mức chưa từng có. Và... tất cả thế lực đều sẽ nhận thức lại Thiên Vương Điện, ước định lại thực lực và sự điên cuồng khó lường của họ.
Phía đông đảo Bá Vương, cách xa mấy trăm dặm.
Một chiếc thuyền nhỏ trôi nổi trên mặt biển yên tĩnh. Một người bạch y tung bay, tóc lam như sóng, chắp tay đứng ở mũi thuyền, khóe miệng nở nụ cười.
Đuôi thuyền có một thiếu niên tóc đen, quay lưng về phía hắn, nhìn về phía đảo Bá Vương, tóc đen rối bù, mất đỏ như máu.
"Thiên Vương Điện... ha ha... tính cách này ta thích." Bạch y nam tử khẽ cười. Bọn họ đã tận mắt chứng kiến tất cả những gì xảy ra trên đảo Bá Vương những ngày này, từ trận chiến của Tần Mệnh, đến sự giáng lâm của Thiên Vương Điện, và việc U Minh Vương nhuộm máu đảo Bá Vương. "Đáng tiếc, vẫn chưa đến lúc chúng ta bại lộ thân phận."
"Không vội, chuyện hôm nay thôi." Thiếu niên áo đen thản nhiên nói.
Bạch y nam tử gật đầu, bỗng nhiên lại cười nói: "Hải Tộc à Hải Tộc, cũng có lúc ngu xuẩn. Kẻ địch của bọn họ căn bản không phải Thiên Vương Điện, mà vẫn cứ gây hấn với Thiên Vương Điện. Chúng ta thật sự nên cảm ơn Thiên Vương Điện, đã giúp chúng ta tranh thủ thời gian."
"Đừng đánh giá thấp Hải Tộc. Đội quân bí mật của bọn chúng chưa bao giờ ngừng điều tra chúng ta."
"Trận chiến này của Thiên Vương Điện, đánh ra hung danh, trấn trụ bát phương, cũng triệt để chọc giận Hải Tộc, ngay cả những lão tổ kia cũng có thể hiện thân. Chúng ta có nên giúp một tay không?”
"Không cần."
"Thật chứ? Vất vả lắm mới xuất hiện một đám náo nhiệt như vậy, nếu bị tiêu diệt hết thì thật là hết vui."
"Thiên Vương Điện đã dám phá hủy Thăng Long bảng, thì nên nghĩ đến hậu quả, và phải có phương án ứng phó." Thiếu niên tóc đen quay người, con ngươi đỏ ngầu nhìn về phía xa: "Đến rồi, làm việc ngươi nên làm đi."
"Một lão già." Áo trắng nam tử tóc lam khẽ cười. Mặt biển yên tĩnh bỗng nhiên bạo động, đại dương mênh mông lật nhào, cự triều cuồn cuộn dâng lên ngợp trời, bầu trời xanh thẳm nhanh chóng tụ đầy mây đen, bao phủ cả bầu trời.
Quả nhiên là nhất niệm khởi, đại đương mênh mông lật úp, thiên địa biến sắc.
Cách đó vài dặm, một vị lão nhân dừng giữa không trung, già nua mà nguy hiểm. Ông ta chắp tay sau lưng, vẻ mặt bình tĩnh nhưng tràn đầy khí thế mênh mông.
"Trời mưa rồi, lão nhân gia đừng để bị lạnh." Bạch y nam tử khẽ cười, thanh âm vang vọng giữa thiên hải, bình tĩnh mà nhẹ nhàng, lại nhấc lên kinh đào hãi lãng giữa đại dương mênh mông. Vô số sóng dữ va chạm, nổ tung với tiếng vang kịch liệt và bọt nước tung tóe khắp trời. Mây đen cuồn cuộn trên không trung, sấm sét vang rền, một cảnh tượng tai họa.
Trong vùng biển lân cận, vô số Hải Thú và đội thuyền kinh hồn bạt vía, tránh xa vùng biển này.
"Các ngươi là người của Thiên Vương Điện?" Lão nhân là một vị lão tổ của Hải Hoàng tộc, bế quan nhiều năm, sớm đã không hỏi thế sự, đến hôm nay bị tộc nhân báo tin có một thế lực tên là Thiên Vương Điện khiêu chiến Hải Tộc, thậm chí còn làm càn ở Thăng Long bảng.
“Thiên Vương Điện còn chưa tới." Bạch y nam tử cười nhạt, phong khinh vân đạm.
"Các ngươi là ai?"
"Người tặng quà cho ngươi."
"Không nhận quà."
"Không đoán xem là gì sao?"
“Nhường đường!"
"Ha ha, lễ này ngươi nhận cũng phải nhận, không nhận cũng phải nhận." Thiếu niên áo trắng tiếu dung dần dần tắt, cách không chỉ vào lão nhân, sát ý lạnh lẽo: "Tặng ngươi một đao! Đoạt mạng ngươi!"
Ầm ầm, thiên hải kinh loạn, vô số sóng lớn phóng lên tận trời, hóa thành cự kình, mỗi đầu đều có trăm mét, toàn thân lam quang, thể nội vòng xoáy cuồn cuộn.
Bầu trời hắc ám, cuồng phong gào thét, sấm sét vang dội. Giữa thiên địa, Hải Kình bay lên không, đây là một bức tranh kinh khủng rung động lòng người.
Lão nhân hừ lạnh, không biết tự lượng sức mình. Bên hông ông ta bay ra một Thiết Côn, lam quang lượn lờ, đối diện phá nát một đầu Cự Kình, nổ tung thành thủy triều kinh người. Thiết Côn phi nhanh, xuyên thủng tất cả Hải Kình, đánh về phía nam nhân tóc lam.
Ngoài trăm dặm, Hắc Giao chiến thuyền đang theo gió vượt sóng, phi nhanh giữa hải triều. Lão Điện Chủ, Ù Minh Vương cùng những người khác bảo vệ thuyền. Họ nhìn về phía xa, cảm nhận được một cỗ khí tức khủng bố đang lan tràn, lập tức chuyển hướng, lệch khỏi quỹ đạo, chìm xuống đáy biển, tăng tốc rút lui.