Điệp Mộng Hồng Hoa

Lượt đọc: 3230 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 150
đà la tự

❊ ❊ ❊

...

Lâm Thải Tuyết đứng nhìn đại môn trước mặt. Nơi đó... Dải lụa trắng đã giăng.

Nàng đi từng bước, từng bước...

"Tam tiểu thư."

"Tam tiểu thư."

"Tam muội, sao bây giờ muội mới về, phụ thân đã..."

Lâm Thải Tuyết không đáp lại lời nào, chân vẫn chậm rãi tiến về phía bàn thờ vong.

Bàn thờ vong được kê phía trước quan tài, cao hơn mặt quan tài độ một thước, có vải đen phủ từ mép bàn xuống sát đất. Giữa tấm vải đen dán một chữ "Thọ" trắng hình tròn giống chữ "Thọ" ở đầu quan tài. Bên cạnh để Minh tinh (là một dải giấy đỏ, treo vào cành tre còn lá tươi xanh ở ngọn, dùng để viết chức tước, phẩm hàm...).

Hai bên cạnh bàn có hai chữ "Trung", "Tín" với hàm ý rằng: Người chết là dứt nợ trần gian, mọi công nợ đều được trút bỏ; họ trở về cõi vĩnh hằng với tư cách là người trung trực tín nghĩa, từ đó tiến nhập luân hồi, chuyển thế đầu thai để bắt đầu một cuộc sống mới.

Phía trên bàn thì được đặt một lọ hoa, một bát hương lớn, một mâm hoa quả, một bài vị...

Nhìn bài vị với hàng chữ "Lâm Phong" kia, chẳng biết từ lúc nào nước mắt đã chảy thành dòng trên khuôn mặt Lâm Thải Tuyết. Từ khóe mắt, qua má, xuống miệng, cuối cùng rơi vào đất lạnh.

Hôm nay trời không mưa, nhưng nỗi đau lại hóa thành giọt lệ. Mưa của người, chẳng phải của trời...

Đêm xuống.

Linh đường lúc này chỉ còn mỗi mình Lâm Thải Tuyết. Nàng muốn ở lại đây một mình. Đôi chân nàng, có lẽ do quỳ quá lâu nên đã dại đi, chẳng còn chút cảm giác nào nữa.

Giá như mà lòng nàng cũng vô cảm thì tốt biết bao...

Nàng nhìn bài vị của cha mình trên bàn thờ, thầm nghĩ.

Nàng nhớ, rất lâu trước kia, ngày mà nàng chứng kiến cảnh tượng đó: cha nàng cầm thanh kiếm trong tay đâm xuyên qua người mẹ nàng. Khi ấy, nàng vẫn chỉ là một đứa trẻ... Máu, máu và máu. Từng giọt nhiễu xuống. Nó đã lấp đầy đôi mắt, lấp đầy tuổi thơ của nàng. Đêm đó, tâm trí nàng trống rỗng, đến mức mà nàng chẳng thể biết được là mình có đau xót hay không, có thống khổ không. Nàng chẳng nghĩ được gì cả.

Nhưng hiện tại, nàng biết, biết rất rõ: đau!

Lòng nàng đau, mắt nàng đã ướt, môi muốn thốt lên mà không thành lời... Từ sau khi mẹ nàng chết, gần như nàng chưa bao giờ có một ngày vui vẻ cùng cha nàng... Trong một bữa cơm. Trong vài câu chuyện trò... Tất cả... Chẳng có gì hết.

Có lẽ cha nàng hẳn đã nghĩ rằng nàng ghét ông lắm. Không. Nàng không ghét ông. Chưa từng. Nàng lãnh đạm, nàng thờ ơ chỉ vì nàng không biết phải đối diện với ông thế nào. Nàng không biết, thật sự không biết...

Thế nhưng... lúc này đây, nàng biết rồi. Nàng đã biết rồi... Hóa ra nàng lại yêu quý ông nhiều đến vậy. Hóa ra nàng lại yếu đuối đến mức này... Ngay cả một câu cũng không đủ sức để thốt ra khỏi miệng, cũng như bao nhiêu lần trong quá khứ. Nàng muốn nói nhiều lắm, nhiều lắm... Thế sao lại không thể nói được... Tại sao chứ...

"Tí tách"

Những giọt mưa rơi xuống. Từ hai bầu trời u tối...

...

...

Nhắc tới phía tây của Thiên Vũ đại lục thì mọi người sẽ nghĩ ngay đến Đại Thiện Quốc, và nếu nhắc tới Đại Thiện Quốc thì lại không thể không kể đến Đà La Tự.

Đà La Tự là tên của một ngôi chùa cổ, được xây dựng từ rất lâu, hơn vạn năm có lẻ. Cái tên Đà La bắt nguồn từ Mạn Đà La - một loài hoa thường được nhắc trong kinh Phật. Tuy nhiên, Mạn Đà La không phải cái tên duy nhất. Nó cũng thường được biết đến với những tên như: Mạn Châu Sa, Mạn Thù Sa, Địa Ngục Hoa, Bỉ Ngạn Hoa...

Tương truyền loài hoa này nở nơi Hoàng Tuyền, đa số người đều nhận định rằng Mạn Đà La Hoa (Bỉ Ngạn Hoa) nở bên cạnh Vong Xuyên Hà ở Minh Giới. Hoa có màu đỏ rực rỡ như máu, phủ đầy trên con đường thông đến Địa Ngục.

Theo truyền thuyết, hương hoa có ma lực, có thể gọi về kí ức lúc còn sống của người chết. Trên con đường Hoàng Tuyền nở rất nhiều loài hoa này, nhìn từ xa như một tấm thảm phủ đầy máu, màu đỏ đó như là ánh lửa nên bị gọi là “hỏa chiếu chi lộ” ("con đường rực lửa"), đây cũng là loài hoa duy nhất mọc trên con đường Hoàng Tuyền, và cũng là phong cảnh, là màu sắc duy nhất ở nơi đấy. Khi linh hồn đi qua Vong Xuyên, liền quên hết tất cả những gì khi còn sống, tất cả mọi thứ đều lưu lại nơi bỉ ngạn, bước theo sự chỉ dẫn của loài hoa này mà hướng đến Địa Ngục của U Linh.

Ngoài ra còn có một truyền thuyết khác về Bỉ Ngạn Hoa. Đó là một câu chuyện bi thương.

Truyền thuyết nói, rất lâu rất lâu trước đây, ven thành thị nở một dải lớn Bỉ Ngạn Hoa – cũng chính là Mạn Châu Sa Hoa. Bảo vệ bên cạnh Bỉ Ngạn Hoa là hai yêu tinh, một người tên là Mạn Châu, một người tên là Sa Hoa. Bọn họ đã canh giữ Bỉ Ngạn Hoa suốt mấy nghìn năm nhưng trước giờ chưa từng tận mắt nhìn thấy đối phương… Bởi vì lúc hoa nở nhìn không thấy lá, khi có lá lại không thấy hoa. Giữa hoa và lá, cuối cùng cũng không thể gặp nhau, đời đời lỡ dở. Thế nhưng, bọn họ điên cuồng nhung nhớ đối phương, và bị nỗi đau khổ hành hạ sâu sắc. Cuối cùng có một ngày, bọn họ quyết định làm trái quy định của Thần, lén gặp nhau một lần.

Năm đó, sắc đỏ rực rỡ của Mạn Châu Sa Hoa được sắc xanh bắt mắt bao bọc lấy, nở ra đặc biệt yêu diễm xinh đẹp. Thế nhưng vì việc này mà Thần trách tội. Mạn Châu và Sa Hoa bị đánh vào luân hồi, bị lời nguyền vĩnh viễn không thể ở cùng nhau, đời đời kiếp kiếp ở nhân gian chịu đựng nỗi đau khổ. Kể từ đó về sau, Mạn Châu Sa Hoa chỉ nở trên con đường Hoàng Tuyền, hoa có hình dạng như những cánh tay hướng về thiên đường để cầu khẩn, mỗi khi Mạn Châu và Sa Hoa luân hồi chuyển thế, trên con đường Hoàng Tuyền ngửi thấy mùi hương của Bỉ Ngạn Hoa thì có thể nhớ lại bản thân ở kiếp trước, sau đó thề không bao giờ chia lìa nữa nhưng vẫn lần nữa bị lời nguyền kéo vào vòng luân hồi.

Truyền thuyết là vậy, còn sự thật thế nào không ai biết được. Chỉ biết trong Phật kinh có ghi:

"Bỉ Ngạn Hoa, khai nhất thiên niên, lạc nhất thiên niên, hoa diệp vĩnh bất tương kiến, tình bất vi nhân quả, duyên chú định sanh tử”.

("Bỉ Ngạn Hoa, một ngàn năm hoa nở, một ngàn năm hoa tàn, hoa lá vĩnh viễn không gặp nhau, tình bởi vì nhân quả, sinh tử do duyên định sẵn").

...

Quay lại với Đà La Tự. Như đã nói, nếu mọi người nhắc tới Đại Thiện Quốc thì không thể không kể đến Đà La Tự. Nó nổi tiếng không phải vì cái tên gắn liền với những truyền thuyết đã kể mà được biết tới bởi vị thế của mình tại tu tiên giới. Cũng như Đại Nhật Cung, Âm Dương Tông, Tinh Cung, Lam Nguyệt Cung, La Sát Phái, Đà La Tự là một trong sáu đại tông môn tu tiên của nhân loại ở Thiên Vũ đại lục này.

Mấy ngày vừa qua, có vô số tu sĩ từ khắp nơi kéo về Đại Thiện Quốc, mà mục tiêu hướng đến là Đà La Tự. Lý do xuất phát từ bốn chữ "Quần Long Đại Hội". Không sai, Đà La Tự chính là nơi được chọn để tổ chức Đại Hội Quần Long - sự kiện quan trọng nhất trong suốt ba mươi năm qua của chính tà lưỡng đạo. Hiện giờ, những môn phái đại diện cho hai thế lực gần như đã có mặt đông đủ.

Tuy đông đúc và hỗn tạp là vậy nhưng không khí trong Đà La Tự cũng chẳng ồn ào mấy, trái lại, dù là tu sĩ chính phái hay người thuộc tà đạo thì ai nấy cũng đều cư xử chừng mực. Có lẽ họ biết đó là điều mình nên làm.

Tiên Hiệp, Huyền Huyễn
Truyện CV
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của rog.levi vari