Điệp Mộng Hồng Hoa

Lượt đọc: 3279 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 137
lão phong tử nghẹn khuất

❊ ❊ ❊

"Ta tuyệt đối không dám có ý đó, mong chủ nhân minh xét. Ta chỉ nghĩ nếu như khám ra ra được bí mật của Đăng Tiên Tháp thì sẽ có thể trợ giúp người sớm ngày phi thăng tiên giới."

Trầm ngâm một lúc, Giang Lưu Nhi mới nói:

"Được rồi. Bí mật của Đăng Tiên Tháp... ta sẽ điều tra."

Hắn chấp nhận làm việc này không phải vì những lời chân thành vừa rồi của Cổ Mị Sanh. Chân thành? E là chỉ mỗi nàng ta mới biết bản thân mình có bao nhiêu chân thành. Sở dĩ hắn chấp nhận là vì hắn cũng rất muốn biết bí mật kia. Đến được Đại Hồng Vũ sớm một ngày thì thời gian chờ đợi của hắn sẽ ngắn đi một chút.

Giang Lưu Nhi nhìn lão Phong Tử, mở lời:

"Thưa thái thượng trưởng lão..."

"Còn một phút!"

Một lần nữa hắn lại bị lão Phong Tử quát.

...

"Sư phụ, thời gian năm phút đã hết rồi."

Lần này vẫn là Bạch Thiên Thù lên tiếng nhắc nhở.

Lão Phong Tử nhìn chằm chằm vào Giang Lưu Nhi, nói với giọng uy nghiêm:

"Tiểu tử, quyết định của ngươi thế nào? Ta khuyên ngươi nên suy nghĩ thật kỹ trước khi nói. Ăn có thể ăn bừa nhưng nói thì không thể nói bậy được, ngươi hiểu chứ? Nói cho ngươi biết là đôi khi tính tình của ta cũng không được tốt lắm, ta không biết mình có lỡ tay làm ra chuyện gì hay không. Có câu họa từ miệng mà ra, tiểu tử ngươi phải cân nhắc cho kỹ, tuyệt đối phải cân nhắc cho kỹ."

Uy hiếp! trần trụi uy hiếp!

Phong Thiên Thu và Bạch Vô Cực nhìn nhau lắc đầu.

Tên điên này đúng là vẫn chẳng hề thay đổi. Tính cách vẫn quái đản như ngày nào.

Quái đản. Quả thật đó là điều mà tất cả mọi người ở Đại Nhật Cung đều ngầm công nhận. Ngay cả người đồ đệ là Bạch Thiên Thù cũng không ngoại lệ.

Mặc dù sư phụ mình thường hay làm những chuyện không giống ai và cũng chẳng theo bất kỳ nguyên tắc nào, nhưng Bạch Thiên Thù tin tưởng người sẽ không làm gì tên Niệm Từ kia dù hắn có từ chối bái người làm thầy đi nữa. Lão nhân gia người chỉ đang đe dọa cho có vậy thôi.

Nhưng thật lòng mà nói thì nàng lại mong sư phụ mình sẽ dạy dỗ tên kia một trận. Chỉ cần nghĩ đến việc sau này hắn sẽ trở thành sư đệ của mình thì nàng đã cảm thấy rất khó chịu rồi.

Đáng tiếc, mong muốn của nàng không thể nào thành hiện thực được. Kể cả sư phụ nàng có ý định "dạy dỗ" đi nữa cũng không thể. Tất cả vì một câu nói:

"Thái thượng trưởng lão, đệ tử đã suy nghĩ kỹ. Đệ tử đồng ý bái người làm thầy."

Nghe xong, khuôn mặt vốn đang rất đỗi nghiêm nghị của lão Phong Tử lập tức biến đổi. Miệng ông cười ha ha và tay thì vỗ liền hai cái lên vai Giang Lưu Nhi.

"Tốt! Tốt! Tiểu tử ngươi rất sáng suốt! Ngươi yên tâm, làm đồ đệ của ta tuyệt đối sẽ không khiến ngươi chịu thiệt!"

Giang Lưu Nhi khẽ liếc cánh tay gầy gò còn đang đặt trên vai mình. Hắn không biết sau này thế nào, nhưng hiện tại thì vai của hắn đã ê ẩm rồi. Hai cái vỗ của lão Phong Tử tuyệt đối đủ để đánh ngã một tu sĩ Thần Thông Cảnh bình thường. Giang Lưu Nhi bắt đầu có dự cảm không tốt về những tháng ngày sắp tới.

Cũng không phải chỉ mỗi mình hắn cảm thấy không thoải mái, có một người khác còn không thoải mái hơn nhiều. Người đó là Bạch Thiên Thù. Nàng đang vô cùng khó chịu.

Đúng là chuyện càng không muốn thì nó càng xảy ra, ghét của nào trời trao của đó mà!

Trái ngược với Bạch Thiên Thù, tâm tình của sư phụ nàng lúc này lại rất tốt. Tốt đến mức ông còn lên tiếng đề nghị với Giang Lưu Nhi:

"Đồ nhi ngoan. Ta xuất thân từ Bắc viện, còn ngươi thì lại là đệ tử của Tây viện, như vậy có chút khó coi. Thế này đi, ngươi hãy chuyển sang Bắc viện đi."

Không đợi Giang Lưu Nhi đáp thì Phong Thiên Thu đã lên tiếng:

"Phong lão quái, ta e là chuyện này không được phép. Chẳng lẽ ngươi đã quên cung quy của Đại Nhật Cung nghiêm cấm việc đệ tử tự ý gia nhập viện khác sao?"

"Phải đấy Phong lão quái, chuyện này bọn ta không thể để ngươi làm bừa được."

Bạch Vô Cực tiếp lời.

"Ai nói hắn tự ý gia nhập? Chẳng phải đã có sự đồng ý của ta sao?"

Lão Phong Tử vẫn không chịu bỏ cuộc.

Bạch Vô Cực và Phong Thiên Thu đương nhiên cũng sẽ không nhượng bộ. Phong Thiên Thu cương quyết nói:

"Phong lão quái, việc ngươi nhận hắn làm đồ đệ bọn ta không ngăn cản. Nhưng nếu ngươi muốn hắn từ bỏ Tây viện để gia nhập Bắc viện thì tuyệt đối không được. Cung quy là cung quy, dù là thái thượng trưởng lão cũng không được phép làm trái."

Trước thái độ cương quyết của bọn họ, lão Phong Tử cau mày nhăn nhó. Ông nhìn trái ngó phải một hồi, chợt dừng ánh mắt lại trên người Bạch Thiên Thù. Ông chăm chú quan sát nàng từ đầu đến chân, thỉnh thoảng khóe miệng lại cười tủm tỉm. Trông rất kỳ quặc.

Về phía Bạch Thiên Thù, chứng kiến bộ dáng của sư phụ mình, chẳng hiểu sao trong lòng nàng lại có dự cảm không lành.

Tại sao sư phụ lại nhìn ta như vậy? Lão nhân gia người đang có ý đồ gì đây?

Trong khi nàng còn đang lo được lo mất thì lão Phong Tử đã dời ánh mắt. Ông chậm rãi nói:

"Cung quy đúng là không được phép làm trái. Thế nhưng cung quy cũng không hoàn toàn cấm đệ tử gia nhập viện khác. Chẳng hạn như... nếu tên đồ đệ của ta kết hôn với một đệ tử của Bắc viện..."

Phong Thiên Thu và Bạch Vô Cực cùng im lặng. Bọn họ không thể phản bác được. Quả thật nếu là trường hợp đệ tử của hai viện thành thân thì một trong hai người sẽ phải rời bỏ viện của mình để gia nhập viện của người kia. Điều đó là bắt buộc.

Sau một lúc, Phong Thiên Thu mới lên tiếng:

"Quả thật nếu là trường hợp đó thì hắn có thể gia nhập Bắc viện."

Ông quay sang Giang Lưu Nhi, nói tiếp:

"Niệm Từ, tuy tư chất của ngươi không phải rất cao nhưng ngộ tính thì thật sự là khiến người ao ước. Ta tin dù là đến đâu thì ngày sau ngươi cũng sẽ trở thành một trong những trụ cột chống đỡ cho Đại Nhật Cung. Đã vậy tại sao ngươi không đến Nam viện, ở đó không thiếu những nữ đệ tử tốt. Hơn nữa, ta cũng có thể thu nhận ngươi làm đồ đệ."

"Mẹ kiếp! Phong tiểu mao! Ngươi... Ngươi..."

Lão Phong Tử tức giận đến nỗi không nói được thành lời. Ông chửi to:

"Con bà nó ngươi vô sỉ! Quá vô sỉ! Tại sao ta lại có thể trùng họ với một kẻ vô sỉ như ngươi được? Thật không có thiên lý mà!"

Trái hẳn với bộ dáng lưu manh của lão Phong Tử, Phong Thiên Thu điềm đạm đáp lại:

"Phong lão quái, ngươi nói hơi quá lời rồi. Chẳng lẽ chỉ có mình ngươi được quyền thu đồ đệ còn ta thì không? Ta nhớ Đại Nhật Cung hình như không có quy định nào như thế thì phải."

"Phong lão đầu nói không sai, đúng là Đại Nhật Cung chẳng có quy định nào như thế cả. Vì vậy..."

Bạch Vô Cực nhìn sang Giang Lưu Nhi, tiếp tục nói:

"Niệm Từ, ngươi cũng có thể cân nhắc bái ta làm thầy. Bọn họ có thể cho ngươi thứ gì thì ta cũng có thể cho ngươi thứ đó. Thậm chí là tốt hơn."

"Bạch mũi trâu! Ngươi... Bà nội ngươi vô sỉ!"

Lần này thì lão Phong Tử quả thật tức nghẹn đến nỗi phùng mang trợn má. Mặt mũi đỏ bừng, ông chỉ tay vào Phong Thiên Thu và Bạch Vô Cực nói lớn:

"Bạch mũi trâu, Phong tiểu mao, hai tên vô sỉ các ngươi ra đây! Chúng ta sẽ đánh ba trăm hiệp, không, cho dù ba ngàn hiệp ta cũng đánh!"

Nói xong, lão Phong Tử liền xắn tay áo lên, bắt đầu điều động linh lực. Ông cũng không phải nói chơi đấy!

Tiên Hiệp, Huyền Huyễn
Truyện CV
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của rog.levi vari