Điệp Mộng Hồng Hoa

Lượt đọc: 3333 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 186
thiên ma lật lọng

❊ ❊ ❊

Hắn khẽ hô:

"Tang Tương Kiếm Quyết, đệ nhất kiếm - Kiếm Vi Tuyết Vũ."

"Xoạt xoạt xoạt"

...

"Xoạt xoạt..."

Trăm kiếm, ngàn kiếm... Chẳng rõ là bao nhiêu kiếm. Thứ nhìn thấy được chỉ là những vệt lam quang chồng chéo lên nhau trong một cái chớp mắt. Sau đó, mọi thứ ngừng lại.

Bách Hoa Kiếm Vũ đã tan vỡ tự khi nào. Về phần bốn vị trưởng lão của Bách Hoa Môn, bọn họ đã đứng yên bất động.

Vài giây sau.

Từ trán, mặt, cổ cho đến vai, ngực, bụng, tay, chân của họ, máu bỗng phun ra thành những tia lớn nhỏ không đều. Điều kỳ lạ là chúng lại không rơi ngay xuống đất mà bị một thứ lực lượng vô hình nào đó hút lên trời rồi tạo thành những tinh thể li ti mỏng manh, cuối cùng mới chịu rơi xuống.

Đó là tuyết. Hồng tuyết.

Kiếm Vi Tuyết Vũ - Giết người để ngắm tuyết.

Nhìn trăm ngàn bông tuyết đẹp đẽ nhưng đầy thê lương kia, môn chủ Hoa Thiên lòng đau như cắt, không ngăn nổi dòng lệ dù đã nhắm nghiền mắt lại. Bách Hoa Môn nàng trước nay đều lấy việc duy trì chính nghĩa, trảm yêu trừ ma, cứu vớt người vô tội làm mục đích sống, dẫu khó khăn đến đâu cũng chưa từng ca thán điều chi. Vậy mà hôm nay...

Chẳng lẽ đây là những gì Bách Hoa Môn nàng đáng phải nhận ư?

Bách Hoa Môn đã tận số rồi sao?

"Khục khục"

"Môn chủ!"

"Môn chủ!"

"Ta không sao."

Hoa Thiên nhìn nam tử đang từng bước tiến lại gần, giọng khẩn cầu:

"Đạo hữu, mạng của Hoa Thiên ta ngươi muốn chém muốn giết thế nào cũng được. Ta chỉ cầu xin ngươi hãy tha cho những đệ tử của Bách Hoa Môn một con đường sống."

"Môn chủ! Người không cần cầu xin cho chúng tôi! Đệ tử của Bách Hoa Môn không có ai là kẻ hèn nhát cả! Chúng tôi nguyện chết cùng môn chủ!"

"Phải! Chúng tôi nguyện chết cùng môn chủ!"

"Hồ đồ!"

Hoa Thiên tỏ ra rất tức giận:

"Chết? Các ngươi chết hết thì được gì? Chẳng lẽ các ngươi không hề nghĩ chút gì đến lời dạy của các vị tổ sư sao? Chẳng lẽ các ngươi đã quên sạch ý nghĩa và mục đích tồn tại của đệ tử Bách Hoa Môn rồi sao?... Khục khục..."

"Môn chủ!"

"Nghe kỹ đây... Nếu các ngươi còn coi ta là môn chủ thì hãy nghe lời ta!"

Trong lúc những đệ tử của Bách Hoa Môn còn đang nghĩ ngợi thì tiếng của Thiên Ma vang lên:

"Hoa Thiên phải không? Hình như ta chưa hề nói là sẽ tha cho bất cứ người nào của Bách Hoa Môn các ngươi cả."

"Đạo hữu, không lẽ ngươi phải đuổi tận giết tiệt mới cam ư?"

Thiên Ma lắc đầu, bảo:

"Giết một hay là hai Bách Hoa Môn cũng chẳng có ý nghĩa gì với ta... Muốn ta tha cho họ không phải là không thể, nhưng mà... Tại sao ta phải làm vậy?"

Trông thấy ánh mắt tuyệt vọng của Hoa Thiên, Thiên Ma khẽ nhếch môi, tiến sát nàng, bộ dáng cợt nhả:

"Không nghĩ ra ư? Để ta gợi ý cho ngươi một chút..."

Dứt lời, hắn đột ngột đưa tay giữ lấy sau gáy Hoa Thiên và miệng thì nhanh chóng chiếm trọn bờ môi nàng.

"Ưm... Ưm..."

Phải mất mấy giây sau Hoa Thiên mới kịp phản ứng lại. Nàng dùng tay đẩy mạnh nam tử đang hôn mình ra.

"Ngươi... Ngươi..."

Thiên Ma chẳng thèm quan tâm là nàng đang xấu hổ hay là đang tức giận. Hắn đưa tay lau nhẹ môi mình, nhận xét:

"Rất mềm và ấm."

Vốn đang vừa thẹn vừa tức lại vừa khuất nhục, nghe hắn nói thế thì tâm trí Hoa Thiên càng trở nên rối loạn. Thậm chí nàng không thể phân biệt nổi cảm giác của mình lúc này là gì nữa.

"Tà tu ghê tởm! Ngươi dám làm nhục môn chủ!"

Chẳng rõ là ai đã hét lên như vậy, chỉ thấy liên tiếp năm sáu thanh phi kiếm bay về phía Thiên Ma. Tất nhiên là nó không thể gây chút thương tích nào cho Thiên Ma được.

"Keng keng keng..."

Phá tan phi kiếm, Thiên Ma lạnh lùng vung kiếm chém xuống đám đệ tử Bách Hoa Môn. Nhưng ngay lúc ấy, một bóng người lao ra cản lại.

Là Hoa Thiên.

Mặc cho thanh kiếm đang kề sát trên đầu mình, Hoa Thiên mở miệng khẩn cầu:

"Xin ngươi! Làm ơn hãy tha cho họ!"

Siết chặt tay, nàng khó khăn nói:

"Chỉ cần ngươi tha cho họ, ngươi muốn ta làm gì... ta cũng sẽ đồng ý."

Thiên Ma cười khuẩy:

"Dù ta có kêu ngươi phục vụ chuyện gối chăn?"

Không đợi Hoa Thiên trả lời thì mấy đệ tử Bách Hoa Môn đã lên tiếng thóa mạ:

"Vô liêm sỉ!"

"Tà tu đều là một lũ ghê tởm!"

...

"Im lặng hết cho ta!"

Hoa Thiên quát lên. Đợi mọi người trật tự lại, nàng quay sang Thiên Ma, cắn răng nói:

"Ta sẽ làm mọi thứ ngươi yêu cầu, kể cả... kể cả chuyện gối chăn."

"Môn chủ! Đệ tử Bách Hoa Môn phải luôn giữ thân như ngọc, đó là di huấn của tổ sư lưu lại. Làm sao người có thể... có thể..."

Thiên Ma cắt ngang:

"Vậy thì tổ sư của các ngươi đã hồ đồ rồi. Vũ trụ phân âm, dương; người chia ra nam, nữ. Âm dương giao hòa, nam nữ ái ân vốn là thuận theo tự nhiên, cớ gì phải ngăn cấm?"

"Phi!"

"Trơ trẽn!"

"Các ngươi không cần nói nữa, ý ta đã quyết. Cứ coi như Hoa Thiên ta đã phụ các ngươi, phụ lời dạy của tổ sư, phụ Bách Hoa Môn."

Nàng hướng Thiên Ma hỏi:

"Ta muốn ngươi xác nhận lại một lần nữa. Có phải chỉ cần ta đáp ứng làm mọi thứ theo yêu cầu của ngươi thì ngươi sẽ tha cho tất cả đệ tử của Bách Hoa Môn đúng không?"

"Không sai."

"Được. Bây giờ ta sẽ lập tức dùng tâm ma phát thệ."

"Hôm nay, ta - Hoa Thiên - lấy tâm ma mình phát thệ. Chỉ cần nam tử đang ở trước mặt ta hiện giờ tha cho toàn bộ đệ tử Bách Hoa Môn một con đường sống, Hoa Thiên ta sẽ làm theo mọi yêu cầu của hắn. Nếu có sai lời sẽ bị thiên kiếp hủy diệt, hồn phi phách tán! Thiên địa chứng giám!"

Phát thệ xong, Hoa Thiên yêu cầu Thiên Ma:

"Ngươi hãy lập tức để họ rời đi."

Thiên Ma ra vẻ không sao cả. Hắn gật đầu:

"Được thôi."

Thế nhưng, sau cái gật đầu ấy, hắn lại liên tiếp đánh hơn mười đạo ấn ký kỳ lạ màu đỏ lên trán những đệ tử của Bách Hoa Môn.

Thấy vậy thì Hoa Thiên tức giận nói lớn:

"Ngươi đã làm gì bọn họ?"

"Không có gì. Ta chỉ thi triển một bí thuật gọi là Khống Hồn Thuật lên người bọn họ mà thôi. Để ta biểu diễn cho ngươi xem thử."

Thiên Ma vừa động thần niệm thì những đệ tử bị trúng Khống Hồn Thuật lập tức ôm đầu kêu la thảm thiết.

"A!"

"A... A... A..."

"A!... A!..."

"Dừng lại! Mau dừng lại!"

Hoa Thiên không đành lòng kêu lên.

"Ồ! Ta chỉ vừa mới bắt đầu... Mà thôi, coi như là nể mặt ngươi vậy."

"Ngươi là tên vô sỉ không giữ lời hứa!"

"Hoa Thiên, có phải ngươi đã nhầm lẫn gì không? Ta không nhớ là mình vi phạm lời hứa khi nào?"

"Lúc nãy rõ ràng ngươi đã hứa chỉ cần ta làm theo mọi yêu cầu của ngươi thì ngươi sẽ tha cho tất cả đệ tử Bách Hoa Môn một con đường sống. Giờ ngươi lại muốn lật lọng sao? Ngươi không phải nam nhân!"

Thiên Ma chẳng những không giận mà còn cười, nét mặt ra chiều vui vẻ:

"Không tệ! Không tệ! Ta còn tưởng rằng miệng của ngươi chỉ mềm và ấm thôi đấy!"

"Ngươi...!"

Đưa tay ngăn lại, Thiên Ma bảo:

"Quả thật ta có hứa sẽ tha cho bọn họ một con đường sống, nhưng mà... ta chưa bao giờ nói là sẽ để họ tự do cả. Vì vậy không thể nói là ta lật lọng được."

"Ngươi... Ngươi..."

"Đừng tức giận! Đừng tức giận! Nữ nhân mà hay tức giận thì sẽ rất mau già, ngươi không biết sao?... À, nhân tiện ta nói cho ngươi được rõ: Khống Hồn Thuật mà lúc nãy ta đã thi triển trên người bọn họ cũng không khác gì chủ bộc khế ước, vậy nên ta khuyên ngươi tốt nhất đừng làm chuyện gì ngu xuẩn. Nếu không, ta chẳng bảo đảm sẽ có chuyện khủng khiếp nào xảy ra với bọn họ hay không đâu."

Tiên Hiệp, Huyền Huyễn
Truyện CV
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của rog.levi vari