Điệp Mộng Hồng Hoa

Lượt đọc: 3250 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 144
đến quỳnh lâm sơn mạch

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau.

"Két"

Cửa phòng Giang Lưu Nhi bị người đẩy ra. Vừa xuất hiện là một cô gái ăn mặc theo kiểu thiếu phụ.

"Theo ta, sư phụ muốn gặp ngươi."

Bạch Thiên Thù nói xong liền xoay người bước đi, ngay cả cửa còn chưa đặt chân qua.

Giang Lưu Nhi hơi cau mày, nhìn theo bóng lưng nàng, nhẹ lắc đầu rồi đi ra khỏi phòng.

Không mất bao lâu, hắn và Bạch Thiên Thù đã đi tới động phủ của lão Phong Tử. Bên trong, ngoài lão Phong Tử ra thì còn có thêm một người nữa - Bạch Ngọc Kinh.

Khi thấy hắn và Bạch Thiên Thù cùng nhau bước vào, trong mắt Bạch Ngọc Kinh có chút gì đó khác lạ, nhưng rất nhanh đã được nàng giấu đi, gương mặt lại được trả về vẻ lãnh đạm thường thấy. Nàng nhỏ giọng:

"Tứ cô cô."

Nhận được cái gật đầu khẽ của Bạch Thiên Thù xong, Bạch Ngọc Kinh quay mặt vào trong, cũng chẳng có ý chào hỏi Giang Lưu Nhi.

Về phía mình, Giang Lưu Nhi không cần điều đó làm gì. Hắn hướng lão Phong tử cung kính hỏi:

"Thái thượng trưởng lão, chẳng hay người cho gọi đệ tử có gì cần sai bảo?"

Lão Phong Tử không trả lời hắn mà bảo:

"Quỳ xuống đi."

Giang Lưu Nhi không nhiều lời, lập tức làm theo. Hắn thừa hiểu mọi chuyện.

"Cầm lấy."

Chẳng biết từ lúc nào trên tay Bạch Thiên Thù đã có thêm một ly trà. Nàng đang đưa tới trước mặt hắn.

Tiếp nhận ly trà kia xong, Giang Lưu Nhi dùng hai tay nâng lên khỏi đầu, cất tiếng:

"Đệ tử Niệm Từ kính sư phụ dùng trà."

Lão Phong Tử hài lòng gật đầu, tiếp lấy ly trà đưa lên miệng, uống cạn. Xong xuôi, ông đặt chiếc ly xuống đất, nói:

"Niệm Từ, kể từ bây giờ, ngươi chính thức trở thành đệ tử thứ tư của ta. Ta không cần ngươi phải làm rạng danh hay phát dương quang đại gì gì đó. Ta chỉ cần ngươi nhớ mười chữ: "Không làm việc bất nhân, không làm chuyện bất nghĩa". Ngươi có làm được không?"

"Đệ tử tuyệt đối sẽ tuân thủ."

"Tốt lắm. Nhớ kỹ những lời ngươi nói hôm nay, cũng nhớ kỹ mười chữ mà ta vừa nói. Nếu ngày sau ngươi đi ngược lại với mười chữ này, làm ra những chuyện vô nhân bất nghĩa, ta sẽ tự tay phế bỏ ngươi. Ngươi đã rõ chưa?"

"Đệ tử khắc ghi lời dạy."

Vuốt nhẹ chòm râu bạc, lão Phong Tử gật gật đầu:

"Được rồi, hãy đứng dậy đi."

Đợi cho Giang Lưu Nhi đứng lên xong, lão Phong Tử cầm hai chiếc lọ nhỏ đưa cho hắn và nói rằng:

"Trong hai chiếc lọ này, một lọ đựng ba viên Bổ Thần Đan, lọ còn lại thì đựng ba viên Trùng Linh Đan. Tác dụng của hai loại đan dược này thiết nghĩ không cần ta phải giảng giải. Cầm lấy đi, đợi sau khi ngươi đột phá Niết Bàn Cảnh thì dùng."

Giang Lưu Nhi tiếp nhận, miệng không quên cảm ơn. Hắn tất nhiên biết được giá trị của chúng. Quả thật nếu xét theo tiêu chuẩn của một tu sĩ Niết Bàn Cảnh bình thường thì Trùng Linh Đan và Bổ Thần Đan có thể nói là rất trân quý. Đáng tiếc, Giang Lưu Nhi hắn lại không phải một tu sĩ Niết Bàn Cảnh bình thường. Có trân quý hơn nữa cũng không có bao nhiêu tác dụng với hắn.

Những điều đó không ai biết được, Bạch Thiên Thù hay là lão Phong Tử đều không. Chỉ thấy lúc này, lão Phong Tử cũng đang đưa cho Bạch Ngọc Kinh hai chiếc lọ giống hệt của Giang Lưu Nhi.

"Ngọc Kinh, ngươi cũng cầm lấy đi."

"Tạ thái sư phụ."

Lão Phong Tử khẽ "Ừm", sau đó nói:

"Nếu ngươi không phải là con gái của nha đầu kia thì ta đã lại có thêm một đệ tử nữa rồi. Nhưng không sao, đồ nhi hay là đồ tôn cũng vậy... Thôi được rồi, ngươi hãy trở về trước đi, những gì ta giảng giải lúc nãy, ngươi từ từ nghiền ngẫm. Nửa năm sau ta sẽ đích thân kiểm tra xem tiến độ tu luyện của ngươi."

"Vâng, con đã biết. Con xin phép cáo lui."

Sau khi Bạch Ngọc Kinh đã rời đi, lão Phong Tử quay sang bảo Giang Lưu Nhi và Bạch Thiên Thù:

"Hai ngươi đi theo ta."

...

Giang Lưu Nhi nhìn cây cối rậm rạp xung quanh, mặt mày nghi hoặc. Nơi hắn đang đứng là một dãy núi dài hơn bốn vạn dặm, tên gọi Quỳnh Lâm Sơn Mạch. Dĩ nhiên không phải chỉ mỗi mình hắn ở đây, ngoài hắn ra thì còn có Bạch Thiên Thù và lão Phong Tử.

Giang Lưu Nhi nhìn lão Phong Tử, lên tiếng hỏi:

"Sư phụ, chúng ta đến Quỳnh Lâm Sơn Mạch này để làm gì ạ?"

Lão Phong Tử không đáp mà hỏi lại:

"Ngươi thấy chúng ta có giống đang đi ngắm cảnh không?"

Giang Lưu Nhi lắc đầu.

"Nha đầu, nói cho phu quân tương lai của ngươi biết đi."

"Sư phụ!"

Vừa nghe đến hai chữ "phu quân", Bạch Thiên Thù liền tỏ ra khó chịu:

"Bây giờ con vẫn chưa có lấy hắn."

"Thì ta chỉ nói là phu quân tương lai thôi mà.... Được rồi, được rồi. Không gọi thì không gọi. Vậy ngươi mau nói mục đích đến đây của chúng ta cho tên sư đệ ngốc nghếch của ngươi biết đi."

Bạch Thiên Thù không nguyện ý mở miệng:

"Chúng ta đến đây để tu luyện."

Trông bộ dáng của nàng ta như vậy, Giang Lưu Nhi có muốn cũng chẳng thể nào có thái độ tốt được. Hắn trả lời cộc lốc:

"Biết rồi."

Bạch Thiên Thù khẽ cau mày, nhìn thẳng vào mặt Giang Lưu Nhi. Phía đối diện, Giang Lưu Nhi không chút nào tránh né, trái lại còn không kiêng nể mà quét ánh mắt khắp người nàng. Vẻ mặt thản nhiên chiêm ngưỡng.

Trong mắt Bạch Thiên Thù toát lên vẻ tức giận, nàng điều động linh lực...

"Khục khục..."

Bạch Thiên Thù đang sắp cho tên tiểu tử kia một bài học vì tội vô lễ thì tiếng của lão Phong Tử vang lên:

"Niệm Từ, tiểu tử ngươi còn đứng đấy làm gì? Mau đi tìm xem thử có chỗ nào thích hợp rồi khai mở một động phủ đi!"

"Vâng, đệ tử lập tức đi ngay."

Nhìn theo thân ảnh đang khuất dần của Giang Lưu Nhi, Bạch Thiên Thù khẽ "hừ" một tiếng, đi tới một gốc cây to gần đó.

"Xẹt xẹt xẹt"

Chỉ trong nháy mắt, thân cây bốn năm người ôm đã bị nàng cắt thành mười mấy khúc. Tiếp đó, nàng tùy tiện chọn một khúc sạch sẽ rồi ngồi xuống.

Lão Phong Tử thấy vậy thì cũng tiến lại gần, ngồi ở một khúc cây khác mà vị trí của nó cách xa đệ tử của mình nhất. Ông cảm thấy lúc này nên giữ khoảng cách với Bạch Thiên Thù sẽ tốt hơn.

Hơn nửa giờ sau, Giang Lưu Nhi trở về.

"Sư phụ, ở phía nam, cách đây ba trăm dặm có một địa điểm khá tốt, đệ tử đã khai mở một động phủ ở đó. Mời sư phụ qua xem thử."

Lão Phong Tử đứng lên, bảo:

"Ngươi dẫn đường đi."

"Vâng."

Giang Lưu Nhi liếc qua Bạch Thiên Thù còn đang ngồi trên khúc cây, không nói gì, ngự không bay đi.

Đến lúc hai bóng người trên bầu trời sắp mất hẳn, Bạch Thiên Thù mới đứng dậy đuổi theo.

Không gian một lần nữa chìm vào tĩnh lặng, như cái cách mà nó đã từng có. Khác chăng là hàng trăm khúc cây to nhỏ bị người vô tình cắt ra, nằm ngổn ngang khắp nơi. Thật sự chẳng có khúc nào là lành lặn...

...

"Ừm, cũng không tệ."

Nhìn quanh động phủ một lúc, lão Phong Tử đánh giá.

"Trong nửa năm tới chúng ta sẽ ở lại chỗ này tu luyện. Còn tu luyện ra sao thì bây giờ ta sẽ nói cho hai ngươi biết."

Dừng một chút, lão Phong Tử tiếp tục:

"Thiên Thù, công pháp chủ tu của ngươi là Bắc Huyền Kinh - một loại công pháp toàn diện cả về tấn công lẫn phòng ngự. Về cơ bản thì ngươi đã rất thuần thục, thế nhưng vẫn còn kém một chút nữa mới có thể đạt tới cảnh giới cương nhu nhất thể. Trong nửa năm tới ta sẽ giúp ngươi đạt tới cảnh giới này."

Ông chuyển ánh mắt sang Giang Lưu Nhi:

"Về phần tiểu tử ngươi..."

Lão Phong Tử cười khó hiểu:

"Có một phương pháp tu luyện mà ta nghĩ là rất hợp với ngươi."

Tiên Hiệp, Huyền Huyễn
Truyện CV
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của rog.levi vari