Điệp Mộng Hồng Hoa

Lượt đọc: 3292 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 193
nước

❊ ❊ ❊

"Rầm"

Sau khi đạp bay quan tài, Côn Bằng đánh ra một vòng sáng nửa đen nửa trắng xuống nền đất. Ngay tức thì, một kết giới bao bọc lấy khu vực của Cổ Mị Sanh và Thiên Ma.

Nhìn kết giới trắng đen lưu chuyển kia, Côn Bằng cười ha hả rồi nói:

"Quả nhiên nó vẫn còn! Dương Ngọc Lăng a Dương Ngọc Lăng! Không nghĩ ta lại sử dụng đến thứ trận pháp mà năm đó ngươi đã dùng để giam cầm ta... A... A... Tiểu tử khốn kiếp... A... A... Ta có chết cũng sẽ bắt các ngươi theo cùng... A... A... A..."

Những tiếng kêu la thảm thiết liên tục vang lên. Sau đó, chúng nhỏ dần, nhỏ dần rồi im bặt.

"Khục khục..."

Tuy rằng Côn Bằng đã chết nhưng Thiên Ma lại chẳng có chút nào vui mừng. Cuộc chiến vừa rồi, nếu không phải hắn "giả heo ăn thịt hổ" thì e là đã bỏ mạng rồi. Dẫu vậy thì hiện giờ hắn cũng đã bị thương rất nặng. Nếu là trong điều kiện bình thường thì không sao nhưng với tình cảnh lúc này thì lại là cả một vấn đề. Một vấn đề rất lớn.

Kết giới đang bao quanh hắn và Cổ Mị Sanh không phải một kết giới bình thường mà được tạo ra bởi một trận pháp cao thâm. Tác dụng của nó là giam cầm chân khí trong đan điền khiến cho tu sĩ không cách nào điều động để chuyển hóa thành linh lực được. Thậm chí ngay cả linh lực đang lưu chuyển trong cơ thể cũng đã bị triệt tiêu hoàn toàn. Nói cách khác thì bây giờ hắn và Cổ Mị Sanh chẳng khác gì một phàm nhân bình thường cả.

Tất nhiên Cổ Mị Sanh cũng nhận ra điều đó. Nàng nhìn qua Thiên Ma, dò hỏi:

"Chủ nhân, chúng ta phải làm sao?"

"Khục... Thứ đang giam cầm ta và ngươi chính là trận pháp do đích thân tu sĩ Vũ Hóa Cảnh bố trí. Khục khục... Đừng nói với tình trạng của ta hiện giờ mà dù là lúc toàn thịnh nhất cũng không có cách nào phá giải được. Nhưng mà ngươi không cần lo. Bởi vì chắc chắn ngươi sẽ sống sót mà rời khỏi đây."

Thiên Ma chỉ tay về vị trí mà khi nãy Côn Bằng đã khởi động trận pháp, bảo:

"Nhìn xem. Linh khí trong hai viên cực phẩm linh thạch dùng để cung cấp năng lượng cho trận pháp này đã sắp cạn kiệt rồi. Ta đoán chừng chỉ duy trì được mười ngày nữa là cùng.Thương thế của ngươi không quá nặng, việc cầm cự qua khoảng thời gian đó chắc là sẽ không thành vấn đề."

Cổ Mị Sanh nhìn theo hướng Thiên Ma chỉ thì thấy quả đúng như lời hắn nói. Hai viên cực phẩm linh thạch lắp trong khe nọ đã hết sức ảm đạm. Chợt nhớ tới điều gì, nàng đột nhiên hỏi:

"Vậy còn chủ nhân...?"

"Ta sao?"

Thiên Ma cười khuẩy rồi chẳng nói thêm gì nữa.

Hai ngày trôi qua.

Ba ngày trôi qua.

Giờ phút này, Cổ Mị Sanh đang cảm thấy vô cùng khó chịu. Một phần vì thương tích gây nên, phần còn lại là vì đói khát. Không sai. Là đói khát.

Trong suốt gần trăm năm qua, đây là lần đầu tiên nàng nếm trải tư vị này. Thời điểm còn là một tu sĩ cấp thấp, với thân phận con gái của tông chủ thì có bao giờ nàng lại thiếu cái ăn cái mặc. Đến khi trở thành một tu sĩ cấp cao thì chuyện ăn uống đã chẳng còn tồn tại nữa. Thế nhưng, với trạng thái cơ thể không khác gì phàm nhân hiện giờ, nàng thật sự đang cảm thấy bụng mình cồn cào và cổ họng thì khô rát.

Đây là một sự trải nghiệm mới lạ của Cổ Mị Sanh nhưng hiển nhiên nàng chẳng hề nghĩ nó có gì hay ho, nếu không muốn nói là cực kỳ tồi tệ. Nàng liếc qua Thiên Ma đang trong tư thế nửa ngồi nửa nằm bên cạnh, giọng quan tâm:

"Chủ nhân, người thế nào rồi?"

"Tạm thời vẫn chưa chết được."

"Vết thương của chủ nhân?"

"Có thể là do cơ thể ta khá tốt nên vết thương cũng không trầm trọng thêm."

Thật sự mà nói thì thương tích của hắn chẳng những không trầm trọng thêm mà còn đang dần thuyên giảm. Hắn biết đây là nhờ vào năng lượng của viên huyết châu đã dung nhập vào người hắn kia. Nếu không phải vì được nó chữa trị thì với cơ thể phàm nhân hiện giờ, hắn đã sớm chết rồi. Nhưng cho dù là vậy thì e là hắn cũng chẳng thể duy trì được bao lâu nữa. Hắn đang đói và rất khát.

...

Ngày thứ năm trôi qua.

Giờ khắc này, Thiên Ma đã vô cùng suy yếu. Gương mặt tiều tụy, đôi môi khô khốc, hơi thở nặng nhọc... Tất cả đều mang một màu ảm đạm. Về phần Cổ Mị Sanh thì có khá hơn đôi chút, ít nhất thì nàng vẫn còn đủ sức để di chuyển.

Bước sang ngày thứ bảy.

"Chủ nhân... Chủ nhân..."

Cổ Mị Sanh vừa lay người Thiên Ma vừa khe khẽ gọi. Đáng tiếc, Thiên Ma không hề có tí phản ứng nào. Hắn đã hôn mê.

Nhìn khuôn mặt hốc hác và đôi môi khô khốc đến nứt nẻ ra kia, Cổ Mị Sanh bỗng thấy lòng mình có chút gì đó xót xa. Nàng đưa tay tháo chiếc mặt nạ xuống.

Thật sự thì nàng không thích chiếc mặt nạ vàng này. Sự hiện diện của nó hệt như một bức tường thành ngăn cách làm người ta chẳng thể nào nhìn thấu được những thứ khuất phía sau. Nàng cũng có những chiếc mặt nạ của mình, dù nàng chưa bao giờ đeo. Đó là khi nàng hóa thân thành một Cổ Mị Sanh khác. Nói những thứ mình không thích. Làm những việc mình không muốn. Nàng tự hỏi liệu nam tử đang nằm trước mặt mình có phải cũng như thế chăng?

Sau một lúc trầm mặc, Cổ Mị Sanh đưa tay nhẹ vuốt ve khuôn mặt Thiên Ma, ánh mắt đầy sự quan tâm và lo lắng. Nàng cảm nhận được hơi thở của hắn đã rất yếu ớt, sợ là chẳng cầm cự được lâu nữa. Cơ thể hắn đang thiếu nước nghiêm trọng, đã sắp vượt qua giới hạn chịu đựng. Nếu không có nước bổ sung thì chỉ e là hắn chắc chắn phải chết.

Thế nhưng trong kết giới này thì biết đào đâu ra nước đây?

Nước... Nước... Trong đầu Cổ Mị Sanh không ngừng nhắc đi nhắc lại từ ấy. Nếu như có thể điều động được linh lực, dù chỉ là một chút thôi thì nàng đã có thể lấy ra một ít linh quả hoặc đan dược gì đấy rồi. Như vậy thì chẳng cần phải lo lắng hay sợ hãi giống như lúc này. Nhưng đáng tiếc, đó vẫn chỉ là nếu. Thực tế lại hoàn toàn trái ngược.

Nghĩ ngợi hồi lâu, đột nhiên ánh mắt Cổ Mị Sanh chợt sáng lên. Nàng vừa tìm ra một biện pháp. Chỉ có điều biện pháp này...

Nàng nhìn gương mặt tiều tụy của Thiên Ma một đỗi, khẽ cắn môi rồi nhấc chân đứng dậy. Tiếp đó, nàng bắt đầu cởi quần xuống...

Lát sau.

Cổ Mị Sanh bụm chặt hai tay, kê vào miệng Thiên Ma. Những giọt nước từ từ chảy xuống.

"Ực ực"

Dường như bản năng sinh tồn đã giúp Thiên Ma phản ứng lại. Hắn giữ chặt lấy cánh tay Cổ Mị Sanh rồi cho những ngón tay thon mượt của nàng vào miệng mình mút lấy.

"Không... Không phải nước..."

Cổ Mị Sanh vội nói.

Nhưng lời của nàng đã vô ích, với trạng thái cơ thể bây giờ thì làm sao Thiên Ma có thể nghe được. Bất đắc dĩ, Cổ Mị Sanh đành để hắn ngậm lấy tay mình.

Vài phút sau.

Thiên Ma nhả những ngón tay trong miệng ra, lần nữa nằm bất động.

Thấy vậy, Cổ Mị Sanh cau mày, lần nữa đứng dậy, cởi quần xuống...

...

"Tên chủ nhân vô lương tâm. Ngươi có đòi hỏi cũng vô dụng. Nước của ta đã hết rồi."

Chứng kiến mấy ngón tay của mình lại bị Thiên Ma ngậm lấy, Cổ Mị Sanh lầm bầm kêu khổ. Việc gì có thể làm thi nàng đều đã làm rồi.

Bước sang ngày thứ tám.

Hiện giờ thì Cổ Mị Sanh đã chẳng còn đủ sức để động đậy nữa, đến cả miệng nàng cũng không muốn mở ra.

Cổ Mị Sanh ta sẽ phải chết ở nơi này sao?

Nàng thầm hỏi. Hình như đây là lần đầu tiên nàng cận kề cái chết như vầy. Thật sự thì nó khác xa so với những gì nàng từng nghĩ. Chẳng quá bi ai hay có gì không cam cả, có chăng chỉ là một chút tiếc nuối.

Tiên Hiệp, Huyền Huyễn
Truyện CV
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của rog.levi vari