Điệp Mộng Hồng Hoa

Lượt đọc: 3622 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 105
tình kịch (1)

❊ ❊ ❊

Đứng bên cạnh, Giang Lưu Nhi ngầm gật đầu.

Sau mấy đại nhân vật Chân Đan Cảnh thì Niết Bàn Cảnh hậu kỳ chính là lực lượng thực sự của các môn phái. Số lượng của họ không được tính là nhiều. Đến cả một trong sáu đại phái tu tiên như Đại Nhật Cung, theo Giang Lưu Nhi biết thì cũng chỉ có bảy người mà thôi. Đó là năm vị viện chủ của năm viện, đường chủ của Chấp Pháp Đường và các chủ của Linh Bảo Các. Tuy nhiên, nó vẫn chỉ là biểu hiện bên ngoài mà mọi người đều biết, về phần thực hư ra sao, còn ẩn giấu gì hay không thì rất khó nói. Dù sao mỗi cá nhân còn có bí mật của riêng mình thì huống hồ là môn phái.

Mặc dù ít ỏi nhưng Niết Bàn Cảnh hậu kỳ là sức mạnh to lớn mang tính quyết định, là thanh kiếm chém giết kẻ địch, là bức tường thành vững chãi ngăn bước kẻ thù. Nếu như mấy đại nhân vật Chân Đan Cảnh là bộ mặt ẩn đằng sau môn phái thì Niết Bàn Cảnh hậu kỳ chính là những bộ mặt xuất hiện trước mắt thế nhân của môn phái. Hầu hết bọn họ đều là những người đang nắm giữ chức vị và có quyền lực to lớn, tương tự như mấy vị viện chủ, đường chủ, các chủ của Đại Nhật Cung.

Cũng chính bởi vai trò trọng yếu của họ nên chẳng có môn phái nào muốn để lực lượng này hao tổn cả. Đó là còn chưa nói tới khả năng rất có thể một ngày nào đó họ sẽ trở thành những đại nhân vật tiếp theo nếu như bước vào hàng ngũ Chân Đan Cảnh.

Vì vậy, không cử người có tu vi Niết Bàn Cảnh hậu kỳ tham gia thi đấu đã trở thành một quy tắc ngầm của Quần Long Đại Hội.

Giang Lưu Nhi nhìn nữ nhân trước mặt, hỏi:

"Như lời ngươi thì Đại Nhật Cung sẽ được phân mười danh ngạch tham dự Quần Long Đại Hội, vậy số danh ngạch kia lại được chia ra thế nào cho năm viện?"

Sau khi cho hắn một cái liếc mắt, Cổ Mị Sanh mới trả lời cộc lốc:

"Thi đấu Quần Anh Hội."

Giang Lưu Nhi khẽ cau mày, trong lòng thầm than một câu: Nữ nhân đúng là rất để bụng đấy.

Hắn "nhẹ nhàng" bảo:

"Ngươi có thể giảng giải chi tiết một chút không, việc này cần thiết với ta."

Coi như nhượng bộ nàng ta một lần đi, nói thế nào thì chuyện xảy ra lúc nãy, người chịu thiệt cũng không phải hắn mà là nàng.

Cổ Mị Sanh nói tiếp, giọng điệu không tốt hơn được bao nhiêu:

"Quần Anh Hội là một hồi tranh tài giữa những đệ tử nổi bật nhất của năm viện. Ban đầu nó được tổ chức hai mươi năm một lần, về sau, do sự xuất hiện của Quần Long Đại Hội mà được đổi thành ba mươi năm một lần. Ý nghĩa thế nào thì chắc chủ nhân cũng nhìn ra. Có thể nói nó là một đấu trường, không những nhằm đánh giá các đệ tử mà còn là thước đo cho năm viện. Kết quả thi đấu sẽ là tiêu chí để xếp bậc, từ đó mà quyết định số lượng tài nguyên tu luyện hàng tháng do Linh Bảo Các cung cấp trong ba mươi năm tiếp theo cũng như quyết định số danh ngạch tham dự Quần Long Đại Hội diễn ra ngay sau đó. Người đứng thứ nhất sẽ được bốn danh ngạch, đứng thứ nhì thì được ba danh ngạch, đứng thứ ba thì hai danh ngạch, thứ tư thì được một danh ngạch..."

Nghe nàng nói xong, Giang Lưu Nhi đứng trầm ngâm một lúc, sau đó lên tiếng:

"Ngươi là Tây viện chủ, đệ tử tham gia Quần Anh Hội hẳn là do ngươi quyết định... Ta cần một danh ngạch."

"Ta sẽ thu xếp."

Cổ Mị Sanh cũng không ngạc nhiên lắm, ngay khi nghe hắn hỏi đến Quần Long Đại Hội thì nàng đã phần nào đoán được. Còn tại sao hắn lại muốn tham gia, nguyên nhân là gì, nàng không quá hiếu kỳ về nó.

"Được rồi. Ta cũng không làm phiền ngươi nữa."

Giang Lưu Nhi đột ngột nói, sau đó xoay người bước về phía cửa phòng. Hắn không muốn ở đây lâu, nói thế nào thì hắn là "tội nhân" đấy, hay ít ra trong mắt nữ nhân kia chắc chắn là thế, đứng đối diện với nàng ta quả thật không được tự nhiên lắm.

"Chủ nhân."

Một tiếng gọi ôn nhu khe khẽ cất lên.

Bước chân Giang Lưu Nhi chợt ngừng, trong lòng thầm kêu khổ. Hắn đành phải quay mặt lại, ra vẻ tự nhiên hỏi:

"Ngươi còn có chuyện gì sao?"

"Chủ nhân thật là vô tâm. Chẳng lẽ không muốn hỏi gì tới sinh hoạt của người ta sao?"

Sinh hoạt của ngươi? Ta biết tới sinh hoạt của ngươi làm gì?

"Ta thấy không cần thiết lắm đâu."

Nghe hắn nói thế, Cổ Mị Sanh nhẹ cúi đầu, giọng thương cảm:

"Vậy mà chủ nhân bảo phải chiếu cố cho người ta. Ta còn nghĩ người rất quan tâm đến... Hóa ra tất cả đều là do ta tự đa tình mà suy diễn... Ta thật ngốc..."

Càng nói, tiếng nàng càng dần trở nên ưu thương. Thiết nghĩ dù là những nam nhân lạnh lùng nhất cũng sẽ sinh lòng muốn ôm ấp che chở cho nữ nhân "yếu đuối" này.

Ngay cả Giang Lưu Nhi cũng không ngoại lệ. Quả thật vừa rồi trong tâm trí hắn đã thoáng qua ý nghĩ đó. Không may, nó đã bị hắn cắt đứt. Nàng đúng là rất "đáng thương", thế nhưng... hắn không biết là mình đã nói sẽ chiếu cố cho nàng ta lúc nào a!

Nhìn ánh mắt u oán của nàng, Giang Lưu Nhi thật sự cảm thấy nhức đầu.

"Này... Có phải là ngươi đã hiểu lầm gì không? Ta nhớ là mình chưa từng nói sẽ chiếu cố gì kia..."

"Chủ nhân không cần nói nữa. Ta biết người ta chỉ là thân phận thấp hèn, làm sao có thể xứng với chủ nhân. Chỉ có thể trách ta đã quá tự cho mình là, tự huyễn hoặc bản thân... Ta là một nữ nhân ngu ngốc mà..."

Nói đến câu sau cùng, hai mắt Cổ Mị Sanh đã rưng rưng lệ.

"Ta..."

Giang Lưu Nhi hơi bối rối. Hắn không biết phải xử trí thế nào.

Chẳng lẽ ta thật sự đã từng nói sẽ chiếu cố nàng ta? Thế nhưng sao ta lại không có chút ấn tượng nào? Một tu tiên giả như ta làm sao lại có trí nhớ kém như vậy được. Trừ phi...

Như đã thông suốt, trong mắt Giang Lưu Nhi lóe lên một tia khác thường.

Không cho ngươi một bài học là không được mà!

Hắn làm ra vẻ áy náy, nhỏ giọng:

"Mị Sanh, không phải là ngươi ngốc nghếch, không phải ngươi tự huyễn hoặc mình, càng không phải do thân phận ngươi thấp hèn. Trái lại, ngươi rất xinh đẹp, là một trong số ít ỏi nữ nhân đẹp nhất mà ta biết. Hơn nữa, ngươi còn là một vị viện chủ của Đại Nhật Cung, một trong sáu đại tông phái tu tiên đứng đầu Thiên Vũ đại lục. Một nữ nhân vừa xinh đẹp lại vừa tài giỏi như vậy làm sao có thể là người thấp hèn, là kẻ ngu ngốc được. Tất cả đều là tại ta không tốt, rõ ràng đã nói chiếu cố ngươi rồi lại quên đi. Mị Sanh... Ngươi hãy tha thứ cho ta được không?"

Giọng điệu của hắn rất chân thành, rất tha thiết. Đến nỗi khiến cho mấy giọt lệ phải khó khăn lắm mới "tạo ra" được của Cổ Mị Sanh cũng rút đi mất tự lúc nào không hay.

Trên gương mặt đang cúi xuống kia, hai mắt nàng mở lớn, đầy vẻ kinh ngạc.

Đây là chuyện gì? Ta chỉ đang giả bộ chứ có phải thật đâu? Hắn là trêu đùa lại ta? Hay... hắn cũng có chút yêu thích ta nên mới nhân tiện mà phụ hoạ theo?...

Những câu hỏi không ngừng xoay quanh trong đầu nàng. Cũng không thể trách nàng sẽ có những ý nghĩ theo chiều hướng như vậy. Nàng rất xinh đẹp. Cái gì "chim sa cá lặn", "hoa nhường nguyệt thẹn", "khuynh thành khuynh quốc" cũng không đủ để hình dung vẻ đẹp của nàng.

Nàng là "yêu tinh".

Nghĩ ngợi một hồi, Cổ Mị Sanh ngẩng đầu lên, nói:

"Chủ nhân hà tất phải quá lời thế kia, Mị Sanh chỉ là một nô tỳ, có tư cách gì nói đến tha thứ đây."

Hừ! Ngươi đã muốn diễn kịch thì ta sẽ diễn cho ngươi xem!

Tiên Hiệp, Huyền Huyễn
Nguồn: Truyện CV
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của rog.levi vari