Điệp Mộng Hồng Hoa

Lượt đọc: 3229 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 181
âm dương tông - lạc hoa điện

❊ ❊ ❊

Ngày đó, lúc nàng đuổi giết Bạch Lân đến hạp cốc nọ, hắn đã thiêu huỷ cuốn ngọc giản mà hắn bảo là Tây Hoàng Kinh trước mặt nàng. Sau đó, hắn lại nói cho nàng biết rằng hắn đã truyền lại ba tầng công pháp sau cùng của Tây Hoàng Kinh cho một người trong Tây viện và cười nhạo nàng sẽ không bao giờ tìm thấy.

Dụng ý của hắn có thể nói là rất thâm độc. Bề ngoài thì cho nàng hy vọng nhưng thực chất lại âm thầm giăng bẫy nàng.

Trong khi Cổ Mị Sanh còn đang hậm hực trong lòng thì tiếng Thiên Ma lại vang lên:

"Giờ thì ngươi đã có thể trở về Âm Dương Tông được rồi chứ? Riêng bí mật của Đăng Tiên Tháp thì ta nghĩ tốt nhất ngươi nên từ bỏ đi, dù có ở lại đây trăm năm nữa thì ngươi cũng sẽ chẳng tìm ra được chút manh mối nào đâu."

Nghĩ ngợi một chút, Cổ Mị Sanh hướng Thiên Ma báo lại:

"Ta sẽ làm theo lệnh chủ nhân."

"Ừm."

Thiên Ma gật đầu. Sau đó, như chợt nhớ ra điều gì, hắn hỏi:

"Lúc nãy ta có nghe ngươi chửi mắng lão già nào đó. Không ngại nói cho ta một chút chứ?"

"Vâng. Nếu chủ nhân muốn biết thì ta đương nhiên sẽ kể. Thật ra việc ta trà trộn vào Đại Nhật Cung có một phần là do lão già kia. Mọi chuyện là thế này..."

...

"Ha ha ha, thú vị! Thú vị! Thật là không nghĩ tới! Thật là không nghĩ tới!... Bạch Vô Cực a Bạch Vô Cực, ngươi đúng là biết cách khiến người ta phải bất ngờ mà!"

Bất chợt Thiên Ma đột ngột dừng lại, giọng chuyển sang bình thản:

"Chuyện của Bạch Vô Cực cứ tạm thời giữ lại, biết đâu sau này sẽ dùng đến cũng nên. Còn giờ thì rời khỏi đây thôi."

Kể từ đêm ấy, Tây viện chủ Cổ Mị Sanh đã mất tích... một cách bí ẩn.

...

Bốn ngày sau.

Trên bầu trời Xích Quỷ Quốc có hai đạo lưu quang đang di chuyển với một tốc độ cực nhanh. Không bao lâu sau, hai đạo lưu quang kia đáp xuống một ngọn núi. Quang hoa tán đi, bốn thân ảnh xuất hiện, dẫn đầu là một cô gái ăn mặc theo kiểu thiếu phụ. Nàng và người của mình đang định đi tiếp thì bỗng từ đâu xuất hiện một đám người chặn đứng lối đi.

Một tên trong số đó bước ra nói:

"Các vị đạo hữu, xin hỏi đến Âm Dương Tông chúng ta có việc gì?"

Cổ Mị Sanh không muốn nhiều lời, nàng lấy ra một tấm lệnh bài, ném qua cho hắn.

Trông thấy lệnh bài kia, tên đệ tử Âm Dương Tông nọ lập tức dùng thần thức tra xét. Sau khi đã xác nhận lệnh bài là thật, hắn vội vã quỳ xuống, hai tay cầm lệnh bài dâng trả:

"Đệ tử tham kiến nhị trưởng lão, xin nhị trưởng lão thứ tội!"

Mấy tên đệ tử còn lại cũng nhanh chóng quỳ gối xin tội.

"Đứng dậy đi."

Cổ Mị Sanh thu lại lệnh bài, tiếp tục dẫn người của mình vào trong. Ngay lúc vừa bước vào đại môn Âm Dương Tông thì một nhóm người đã đứng đợi sẵn, tất cả đều là nữ. Bọn họ khom người, đồng thanh cất tiếng:

"Chúng thuộc hạ cung nghênh nhị trưởng lão hồi tông!"

Nhìn đám nữ nhân trước mặt, Cổ Mị Sanh âm thầm gật đầu. Nàng chỉ vào ba người bên cạnh mình, bảo:

"Những người này là thuộc hạ thân tín của ta, các ngươi hãy dẫn họ đến Lạc Hoa Điện trước, gặp tông chủ xong ta sẽ trở về."

"Vâng."

...

Bên trong một mật thất của Âm Dương Tông.

Cổ Liệt nhìn nữ nhi của mình, vui vẻ khen ngợi:

"Mị Nhi, ngươi làm rất tốt! Sau hơn hai ngàn năm thất lạc cuối cùng hôm nay cũng tìm lại được nó."

Ông nói tiếp:

"Mị Nhi, ngươi muốn được ban thưởng gì?"

"Giúp phụ thân ngài tìm lại nó là bổn phận của nữ nhi ta. Ta nào dám đòi hỏi gì chứ."

"Ngươi thật là..."

Cổ Liệt lắc lắc đầu.

Trầm ngâm một đỗi, ông đột nhiên hỏi:

"Mị Nhi, ngươi đã nhớ hết ba tầng sau của quyển Dương rồi phải không?"

Sắc mặt Cổ Mị Sanh hơi đổi, nhẹ gật đầu.

"Nếu muốn thì ngươi cứ việc tu luyện đi."

"Phụ thân!"

"Quy tắc là chết, người là sống. Nếu như không nhờ ngươi thì không biết đến bao giờ mới lấy lại được nó."

"Nhưng ta chỉ sợ là hai vị tôn giả và muội muội sẽ phản đối."

"Ta đâu có bảo ngươi công khai tu luyện."

Cổ Liệt rất bình thản bảo:

"Ngươi không nói, ta không nói thì làm sao bọn họ biết được. Nhưng mà... nếu như rủi bị họ phát hiện thì Mị Nhi à, ngươi phải gánh tội một mình đấy."

Cổ Mị Sanh chẳng biết nói gì.

...

Lại nói đến ba "thuộc hạ thân tín" mà Cổ Mị Sanh mang về. Hiện tại, bọn họ đang ở trong một căn phòng rộng rãi xa hoa với đầy những vật quý giá. Từ chiếc ghế, cái bàn, ly trà cho đến chậu hoa, giường ngủ, chăn gối..., tất cả đều được làm từ những loại tài liệu quý hiếm ở tu tiên giới.

Và điều đó khiến cho Lý Thiên Hương và Lý Thiên Kiều không kiềm được mà ngó nghiêng xung quanh.

"Điện chủ, sau này chúng ta sẽ ở đây sao?"

Lý Thiên Kiều hỏi.

"Ngươi không thích ư?"

"Điện chủ ở đâu thì chúng nô tỳ sẽ ở đó."

Thiên Ma đứng dậy, nói với hai nàng:

"Chúng ta đi dạo xung quanh một chút."

Và như thế, kể từ hôm đó, Thiên Ma và mẫu tử Lý Thiên Kiều đã cư ngụ tại Lạc Hoa Điện của Âm Dương Tông với thân phận là thuộc hạ Cổ Mị Sanh.

...

Thời gian trôi nhanh, thấm thoắt, một tháng đã trôi qua.

Trong khoảng thời gian này, Thiên Ma rất nhàn rỗi. Suốt cả ngày, ngoài việc thơ thẩn dạo quanh Lạc Hoa Điện thì hắn gần như chẳng làm thêm việc gì nữa cả.

Những người ở Lạc Hoa Điện ai nấy đều rất tò mò về hắn. Nguyên nhân vô cùng đơn giản: vì hắn là nam nhân. Theo bọn họ biết, từ ngày nhị trưởng lão tiếp nhận Lạc Hoa Điện thì chưa từng có nam nhân nào được phép tiến vào đây. Đó là quy định do nhị trưởng lão đặt ra, bất cứ nam nhân nào dám xông vào nơi này sẽ lập tức bị giết ngay tức khắc, dù là trưởng lão khác cũng không ngoại lệ.

Thế nhưng nam nhân đeo mặt nạ kia chẳng những đã tiến vào mà còn sống tại Lạc Hoa Điện này một tháng rồi. Đó hoàn toàn là một điều bất thường. Mọi người đều thầm cho rằng nam nhân đeo mặt nạ kia và nhị trưởng lão nhất định có mối quan hệ nào đó... hơn mức chủ tớ.

Dĩ nhiên Thiên Ma cũng phần nào đoán được qua những cái nhìn của bọn họ, nhưng nó không làm hắn bận tâm lắm.

Hôm nay, hắn vẫn đi dạo xung quanh Lạc Hoa Điện như mọi ngày.

Vào lúc mặt trời sắp lặn, đang định quay về từ Thanh Liên Trì thì Thiên Ma bỗng nghe được những âm thanh du dương truyền tới. Đó là âm thanh của tiếng tỳ bà.

Tựa vui lại như buồn vô hạn. Tựa cười mà ngỡ khóc trăm năm.

Và thế là hắn dừng lại...

Một lúc sau.

Tiếng đàn đã dứt, điệu nhạc đã ngừng.

Thiên Ma mở mắt ra thì thấy trời đã tối. Hắn xoay người trở về.

Hôm sau, Thiên Ma lại đến nơi đã nghe tiếng đàn bữa trước. Không biết có phải do tâm ý tương thông hay là vì trùng hợp ngẫu nhiên mà người đánh đàn cũng đến. Và vẫn như lần trước, người đó lại gảy khúc nhạc kia.

Ngày thứ ba, Thiên Ma lại đến chỗ cũ, và người đánh đàn cũng thế.

Ngày thứ tư.

Ngày thứ năm.

Ngày thứ sáu.

...

Mỗi ngày, cứ đến hoàng hôn, Thiên Ma lại đi đến Thanh Liên Trì của Lạc Hoa Điện để nghe đàn. Mười lần như một, vẫn chỉ là khúc nhạc kia.

Tại sao người đánh đàn chỉ gảy mãi một khúc?

Thiên Ma chưa bao giờ thắc mắc điều đó cả. Với hắn, chỉ cần nghe khúc nhạc kia thì đã đủ rồi.

Phải. Chỉ như vậy thôi.

Dường như tiếng đàn ấy, khúc nhạc ấy có một ma lực nào đó cuốn hút hắn. Hắn dần nghĩ về nó nhiều hơn. Thậm chí có hôm, khi trời vừa sáng thì hắn đã đứng ở Thanh Liên Trì để đợi nghe đàn mặc dù biết rõ người đánh đàn chỉ đến nơi này vào lúc hoàng hôn.

Tiên Hiệp, Huyền Huyễn
Truyện CV
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của rog.levi vari