Điệp Mộng Hồng Hoa

Lượt đọc: 3851 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 111
cổ mị sanh tức giận

❊ ❊ ❊

Dĩ nhiên đó là nhận định của họ, hay ít ra thì mọi người ở Đại Nhật Cung này đều "biết rõ" như vậy.

Ở tu tiên giới, tiếng nói của ngươi lớn hay nhỏ, là nặng hay nhẹ, tất cả là dựa vào thực lực mà ngươi có được bao nhiêu. Muốn nói lý lẽ, trước tiên hãy có một "nấm đấm" to đi đã. Còn cái gì tạo nên "nấm đấm" ấy ư? Đương nhiên là thực lực cá nhân và thế lực hậu trường.

Về thực lực cá nhân thì Cổ Mị Sanh đã bị nhận định thua xa Dương Bằng. Hắn đã bước vào Niết Bàn Cảnh hậu kỳ hơn hai trăm năm rồi, ngoài những đệ tử bình thường như Giang Lưu Nhi thì việc này chẳng phải bí mật gì đối với nội bộ cao tầng Đại Nhật Cung.

Về thế lực hậu trường, Cổ Mị Sanh tuy là con dâu của thái thượng trưởng lão, nhưng xét cho cùng thì vẫn chỉ là người ngoài, hoàn toàn chẳng có quan hệ máu mủ ruột rà gì. Vị thái thượng trưởng lão kia chắc chắn sẽ chống đỡ cho viện chủ tiền nhiệm Bạch Lân, còn về việc có giúp đỡ Cổ Mị Sanh hay không thì rất khó nói. Những kẻ đã sống cả ngàn năm như họ thì đều thành tinh cả rồi, có khi tâm tư chai sạn hết rồi cũng nên.

Uy quyền của thái thượng trưởng lão là không thể xâm phạm, nhưng nếu Cổ Mị Sanh không có được sự hậu thuẫn đó thì mọi thứ sẽ chẳng có tác dụng gì. Huống chi ở Đại Nhật Cung này đâu phải chỉ có một vị thái thượng trưởng lão.

Đại Nhật Cung từ lâu đã hình thành nên hai đại gia tộc nắm giữ vai trò chủ chốt là Bạch gia và Phong gia.

Bạch gia đương nhiên là chỉ gia tộc của đám người Bạch Lân, Bạch Thiên Thù, Bạch Ngọc Kinh... Còn Phong gia, đó là gia tộc của Phong Tiếu Thiên - đệ tử hạch tâm của Tây viện hiện giờ, cũng là kẻ đã chịu khuất nhục khi bị Cổ Mị Sanh "đá" đi.

Giữa hai gia tộc này trước giờ vẫn thường xuyên đấu đá lẫn nhau. Hầu hết đều là xoay quanh các vấn đề về tài nguyên tu luyện, cai quản địa bàn môn phái phụ thuộc, lôi kéo các trưởng lão và đệ tử xuất chúng... Tóm lại thì vẫn là vấn đề tranh chấp quyền lực.

Sở dĩ gần đây phần đông các trưởng lão của Tây viện ra sức ủng hộ Dương Bằng và chống đối lại Cổ Mị Sanh, một phần nguyên nhân là do bàn tay của Phong gia thúc đẩy.

...

Nhìn tên trung niên, cũng chính là Dương Bằng phía đối diện, trong mắt Cổ Mị Sanh không che giấu sự khinh bỉ. Nàng lãnh đạm cất tiếng, giọng có phần mỉa mai:

"Chẳng hay một người bận rộn, thân mang trọng trách như Dương trưởng lão đây đến tìm ta có việc gì vậy?"

Dương Bằng tất nhiên biết là nàng ta đang nói móc mình, nhưng hắn cũng không tức giận.

"Dương mỗ chỉ là một trưởng lão thấp cổ bé họng, nếu nói đến bận rộn hay trọng trách thì làm sao có thể bì được với Tây viện chủ đây."

Khẽ nhếch môi cười khuẩy, Cổ Mị Sanh chẳng đáp lại mà đi đến cạnh cửa sổ, đưa tay sờ vào mấy đóa lan tím vừa nở mấy ngày trước.

Một nét khó chịu thoáng qua mặt Dương Bằng, hắn không quanh co nữa mà đi thẳng vào vấn đề:

"Dương mỗ hôm nay đến đây là để thay mặt cho các trưởng lão thỉnh viện chủ giải đáp cho một việc."

Cổ Mị Sanh vẫn chẳng nói gì, tiếp tục công việc ngắm hoa của mình. Có lẽ nàng đang đợi hắn nói tiếp, hoặc, nàng chẳng thèm quan tâm.

"Xin hỏi viện chủ, người thứ sáu trong danh sách là ai?"

Dương Bằng tiếp tục nói, giọng lớn hơn.

"Danh sách? Danh sách nào?"

Cổ Mị Sanh vừa co ngón tay búng nhẹ cánh hoa, vừa hỏi lại.

"Chính là danh sách đệ tử tham gia thi đấu Quần Anh Hội."

"Ồ! Thì ra là Dương trưởng lão muốn nói đến danh sách đó."

Cổ Mị Sanh quay mặt lại, nhìn thẳng vào mặt Dương Bằng, cái nhìn khiến cho hắn cảm thấy e ngại.

"Danh sách đệ tử tham gia Quần Anh Hội trước nay đều là do viện chủ đích thân tuyển chọn. Hình như không cần phải báo cáo lại cho trưởng lão..."

"Chọn đệ tử nào tham gia thi đấu, quyết định cuối cùng đương nhiên vẫn là viện chủ đưa ra. Thế nhưng chúng ta dù sao cũng thân là trưởng lão, là cao tầng của Tây viện, đến ngay cả đệ tử nào của viện mình đi thi đấu cũng không biết, nói ra chẳng phải sẽ khiến người cười chê?"

Cằm hơi ngước lên, Cổ Mị Sanh nói với giọng uy nghiêm:

"Trước khi quyết định ta cũng đã tham khảo qua ý kiến của trưởng lão các ngươi. Năm đệ tử hạch tâm đã công bố trong bảng danh sách kia, tất cả đều là những người mạnh nhất theo nhận định của các ngươi, như vậy còn chưa đủ để hài lòng? Không nêu rõ danh tính của người thứ sáu, có quy định nào cấm sao? Không nói cho các ngươi biết, luật lệ nào buộc điều đó sao? Hay ý ngươi là, bất kể việc gì ở Tây viện này cũng đều phải thông qua sự đồng ý của trưởng lão các ngươi mới được phép tiến hành? Ta đây nói cho ngươi được rõ, ta có thể tự mình quyết định bảng danh sách này mà không cần phải hỏi qua ý kiến của các ngươi. Các ngươi cần biết rõ ư? Ta cho các ngươi hay, đừng nói chỉ là người thứ sáu mà kể cả sáu người đi nữa, nếu muốn, ta có thể không công bố danh tính như thường. Bởi vì không có quy định nào cấm điều đó! Bởi vì chủ nhân của Tây viện này không phải là bọn trưởng lão các ngươi mà là ta, Cổ Mị Sanh! Nếu như ngươi còn dám giở giọng chất vấn một cách ngớ ngẩn như thế này một lần nữa thì đừng trách Cổ Mị Sanh ta bất cận nhân tình! Cút ra ngoài cho ta!"

Càng nói, giọng nàng càng lớn dần, khí thế mạnh mẽ phát ra khiến cho Dương Bằng cũng phải biến sắc. Thậm chí, linh cảm còn mách bảo hắn rằng nên tránh xa nữ nhân trước mắt này. Nàng ta rất nguy hiểm!

Ngay bản thân Dương Bằng cũng không hiểu tại sao mình lại có linh cảm như vậy. Xét về cảnh giới, cả hai đều là Niết Bàn Cảnh hậu kỳ, nhưng nếu bàn về tu vi và chiến lực thì hắn tin tưởng Cổ Mị Sanh không thể là đối thủ của mình được. Bởi vì hắn bước vào Niết Bàn Cảnh hậu kỳ đã hơn hai trăm năm rồi, còn nàng ta thì được bao lâu? Chưa đầy ba mươi năm.

Thế nhưng... lúc này đây hắn lại có cảm giác mình như con sâu cái kiến trước mặt nàng. Dẫu không muốn tin nhưng đó là sự thật.

"Viện chủ, xin người bớt giận! Ta cũng chỉ là... chỉ là thay các trưởng lão khác thôi, tuyệt đối không hề có ý mạo phạm người... Được rồi, viện chủ hãy nghỉ ngơi, ta xin phép cáo lui."

Nói hết câu, Dương Bằng vội vã rời khỏi căn phòng. Hắn cảm thấy bất an...

Sau khi bóng hắn đã biến mất, trong phòng, Cổ Mị Sanh hít sâu một hơi. Vừa rồi nàng đã mất bình tĩnh.

Khí thế mà nàng phát ra lúc nãy dĩ nhiên có kèm theo một chút uy áp của tu sĩ Chân Đan Cảnh, một tên Niết Bàn Cảnh như Dương Bằng không bị áp lực mới là việc lạ. Đâu phải ai cũng "không bình thường" như tên chủ nhân của nàng, có thể lấy tu vi Niết Bàn Cảnh trung kỳ mà thắng được một vị cường giả Chân Đan Cảnh trung kỳ như nàng. Hắn chính xác là một kẻ "không bình thường", quá "không bình thường".

Nghĩ đến hắn, trong lòng Cổ Mị Sanh bất giác dâng lên một chút lửa giận. Từ sau cuộc trò chuyện hôm qua thì nàng đã như thế. Tự dưng lại giận dỗi vô cớ mà chẳng vì lý do gì. Có lẽ việc nàng mất bình tĩnh khi nãy cũng là do gã Dương Bằng kia cứ truy hỏi "người thứ sáu", trong khi "người thứ sáu" đó lại chính là tên chủ nhân "không bình thường" của nàng.

Tiên Hiệp, Huyền Huyễn
Nguồn: Truyện CV
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của rog.levi vari