Bên trong Thập Nhị Trọng Tuyệt Trận, Hoàng Vũ Thiên Vũ và những người khác đang bế quan tu luyện, hấp thu năng lượng từ các bí bảo do Hoàng tộc cung cấp, lĩnh hội võ đạo. Ngũ Trảo Kim Long đích thân phụ trách đò xét, cảnh giác khu vực Hải Vực xung quanh, đề phòng Tần Mệnh lại giở trò quỷ.
Ngũ Trảo Kim Long tin chắc rằng Tần Mệnh sẽ không dễ dàng quay về Thiên Đình, nhất là khi biết Tinh Linh Đảo suýt bị hủy diệt. Hắn biết Tần Mệnh đang vội vàng làm gì. Lực lượng hiện tại của Tần Mệnh tuy không uy hiếp được nơi này, nhưng Ngũ Trảo Kim Long không dám khinh thị gã Phong Tử kia, biết đâu hắn lại nghĩ ra kế hoạch gian xảo, độc ác nào đó.
Hiện tại, Bàn Vũ Tiên Tôn bị nhốt ở Hư Không Thâm Uyên, Cùng Kỳ lại đang bế quan đột phá, nơi này không chịu được những biến động lớn. Tuy nhiên, những tin tức này đều bị phong tỏa nghiêm ngặt. Tần Mệnh không biết chuyện Bàn Vũ Tiên Tôn, Cùng Kỳ và Sát Hoàng, hẳn là không dám tùy tiện đến đây làm càn. Nếu muốn đánh, mục tiêu chỉ có thể là Hắc Ma Tộc và Thiên Vũ Giới.
Thế nhưng, Ngũ Trảo Kim Long từ đầu đến cuối không dò xét được khí tức của Tần Mệnh ở phụ cận, cũng không phát hiện điều gì dị thường. Ngay cả Hắc Ma Tộc, Thiên Vũ Giới cũng không truyền đến tin tức gì. Mọi thứ đều vô cùng yên tĩnh, an tĩnh đến bất thường.
Ngũ Trảo Kim Long nhắc nhở cường giả các nơi tăng cường lực lượng Thập Nhị Trọng Tuyệt Trận, gia cố phong tỏa không gian, đồng thời ủy thác các đội tình báo Hoàng tộc điều tra tin tức về Tần Mệnh. Mặc kệ người khác tin Tần Mệnh đã trở về thế nào, hắn cũng không tin. Sự khác thường này là có lý do, Tần Mệnh chắc chắn đang mưu đồ điều gì.
Trong lúc Ngũ Trảo Kim Long canh cánh Tần Mệnh trong lòng, Tần Mệnh đã xông vào hư không, hối hả tiềm hành trong bóng đêm vô tận. Hắn không biết Hư Không Thâm Uyên ở đâu, càng không biết làm sao tìm kiếm Đại Hỗn Độn Vực bao phủ trong bóng đêm giữa hư vô vô tận. Nhưng U Minh Giới của hắn có hàng chục vạn Quỷ Tăng, trong đó những lão tăng Thiên Vũ Cảnh cao giai đều là nhân vật trọng yếu trong Đại Hỗn Độn Vực. Họ biết rất nhiều bí mật, bao gồm lực lượng không gian cụ thể của Đại Hỗn Độn Vực, cùng quỹ tích và vị trí cụ thể khi lui vào Hư Không Thâm Uyên.
Có Vạn Phật Tông chỉ dẫn phương hướng, có Tần Lam mở hư không, có Vương Đạo chống cự hư không chi lực, tốc độ di chuyển của họ rất nhanh, liền ngay cả khi gặp phải vết nứt hư không cũng trực tiếp phá tan vượt qua.
"Đó là cái gì?" Tần Mệnh không biết mình đã đi bao lâu, chợt thấy phương xa một đạo ánh sáng lóe lên rồi biến mất, tựa như lưu tinh xẹt qua bầu trời đêm tăm tối. Trong hư không, bóng tối lạnh lẽo, tĩnh lặng như chết, không có âm thanh, càng không có phương hướng, đừng nói gì đến ánh sáng. Chỉ có những vết nứt hư không phạm vi lớn mới có thể mang đến một luồng ánh sáng kỳ dị. Tình huống như vậy hiếm khi xảy ra, lộ ra vô cùng đột ngột.
"Có lẽ là nơi nào đó chiến đấu sụp đổ hư không, cũng có thể là dị thú đặc thù hoặc võ giả không gian," Sở Vạn Di đoán. Bí thuật không gian tuy hiếm, nhưng không có nghĩa là không tồn tại. Tại Vạn Thế Hoàng Triều có mấy cường giả ẩn thế tinh thông không gian lực lượng, chỉ là biến mất trong cuộc nội loạn.
"Lam Lam vất vả một chút, tăng tốc tiến vào Hư Vô Chi Địa. Chúng ta còn rất nhiều việc phải làm," Tần Mệnh thúc giục Tần Lam, tìm được Đại Hỗn Độn Vực chỉ là một khâu, hắn còn muốn bố trí một tràng sát cục khác.
"Lỡ Đại Hỗn Độn Vực trở mặt, giam chúng ta ở đó thì sao?"
"Họ không giam được!" Tần Mệnh đã dám đến, ắt có niềm tin toàn thân trở ra. Lão gia tử tuy đang dung hợp U Minh Giới, không thể tùy tiện kinh động, nhưng đến lúc bất đắc dĩ, cũng có thể mời ra. Hơn nữa, Đại Hỗn Độn Vực không đến mức trở mặt với hắn, cũng không dám hạ tử thủ, điều đó không phù hợp với tư thái xử thế của Đại Hỗn Độn Vực.
"Ba ba khi nào cho con viên Long Đầu kia?" Tần Lam khai phá hư không đại đạo, như đạo lưu quang đi nhanh trong bóng đêm. Nàng vẫn luôn nhớ mong viên Thái Hư Cổ Long cốt đầu kia, tiếc là lúc đó không thể trực tiếp đoạt lại.
"Đợi lần sau họ đến Tu La Điện, ta nhất định giúp con đoạt lại."
"Ba nói đó."
"Đương nhiên rồi!"
"Nhất định phải cho con, không thì con mách mụ mụ."
"Mách cái gì? Ba phạm lỗi gì?"
Tần Lam liếc Sở Vạn Di bên cạnh, hừ một tiếng giòn tan, quay đầu tiếp tục xông về phía trước.
Tần Mệnh dở khóc dở cười, nha đầu này học ai vậy?
Sở Vạn Di tuyệt mỹ kiều nhan hiếm khi lộ ra ý cười. Nàng bỗng nhiên có chút hiếu kỳ: “Ngươi có mấy thê tử?”
"Bốn cái rưỡi."
"Còn có nửa cái?"
"Có thực vô danh, tính nửa cái."
Sở Vạn Di im lặng, có thực vô danh, cách dùng từ này rất mới lạ. Nhưng người này cũng không phải thật thà như vậy, vậy mà có đến năm người phụ nữ.
“Yêu Nhi mụ mụ nói, nhiều nhất năm cái! Thêm một cái các nàng lui một cái! Ba ba phải khống chế đó nhat" Tần Lam vẻ mặt thành thật nhắc nhở Tần Mệnh.
Khóe mắt Tần Mệnh giật giật, tiểu nha đầu này, thình lình một câu làm người lớn vô cùng xấu hổ.
Hư Không Thâm Uyên! Nơi đây hắc ám và băng lãnh. Hắc ám có thể thôn phệ ánh sáng, nuốt hết âm thanh, nuốt hết mọi hy vọng. Băng lãnh có thể đông kết huyết nhục, ăn mòn linh hồn, khiến người cảm thấy tuyệt vọng vô tận. Nơi này không có phương hướng, không ánh sáng, ngay cả thời gian cũng phảng phất không cảm nhận được. Nơi này gọi là Hư Không Thâm Uyên, nhưng thực ra là Hư Vô Chi Địa bên ngoài hư không, vô biên vô hạn, lớn hơn thế giới gấp nhiều lần, thậm chí hàng chục lần.
Từ khi thế giới sinh ra, nơi này đã tồn tại, bao quanh hư không, bao quanh thế giới. Vô tận tuế nguyệt trôi qua, nơi này từng lưu vong vô số cường giả, cũng lắng đọng vô số thi cốt và linh bảo. Nhưng trừ phi tình huống đặc biệt, trừ phi cường giả phi thường, hầu như không ai có thể trốn thoát khỏi nơi này. Bởi vì căn bản không tìm thấy phương hướng, không tìm được bất kỳ ánh sáng chỉ dẫn nào. Có thể càng chạy càng xa, có thể đảo quanh tại chỗ, không mấy ngày sẽ bị bóng tối và tuyệt vọng thôn phệ, phát điên phát cuồng cho đến chết.
Bàn Vũ Tiên Tôn không bao giờ nghĩ đến một ngày mình sẽ đến Hư Vô Chi Địa vô tận này, càng không nghĩ đến với năng lực của mình vậy mà không tìm được đường ra. Những đợt triều năng lượng kinh khủng liên tục được tạo ra giống như đánh vào vực sâu, không ngừng lan tràn, không ngừng khuếch tán, nhưng không chạm đến bất cứ thứ gì, cho đến khi tiêu tan vô hình trong sự suy yếu dần.
Bàn Vũ Tiên Tôn càng không ngờ rằng mình sẽ bị Tinh Linh Nữ Hoàng chuyển đến nơi này chỉ bằng một kích. Rõ ràng bà ta đã chuẩn bị rất nhiều cạm bẫy không gian, bố trí trước Thập Nhị Trọng Tuyệt Trận, chỉ chờ họ cường công Tỉnh Linh Đảo thì phát tác. Khôn khéo cả đời, lại vì một sai lầm nhất thời mà rơi vào tình cảnh lúng túng này.
Hắn không biết mình đã phiêu lưu trong này bao lâu, cũng không dám quá mù quáng loạn động, để tránh càng chạy càng xa. Sau khi tỉnh táo lại, hắn bắt đầu cẩn thận cảm thụ lực lượng hư không, tìm kiếm dù chỉ một tia có thể lợi dụng. Hy vọng lớn nhất của hắn là có thể tìm kiếm được Đại Hỗn Độn Vực. Chỉ cần tìm được nó, hắn có thể thông qua Đại Hỗn Độn Vực rời khỏi hư không, thậm chí trực tiếp trở lại chiến trường Cổ Hải. Vì vậy, hắn cẩn thận đi lại trong hư vô, vừa cảm thụ hư không tìm kiếm những biện pháp khác, vừa phóng thích năng lượng cường đại, ý đồ gây sự chú ý của Đại Hỗn Độn Vực.
Hắn tự tin nơi này không thể vây chết một Tiên Vũ như hắn. Nếu thật như vậy thì thiên hạ sẽ cười cho, nhưng hắn không có nhiều thời gian để trì hoãn. Một tháng có thể chấp nhận, hai tháng có thể dễ dàng tha thứ, thời gian dài hơn... vậy thì không được phép!
Thực ra, khi Bàn Vũ Tiên Tôn vừa xông vào Hư Vô Chi Địa này và phẫn nộ bạo tẩu, Đại Hỗn Độn Vực ẩn mình trong bóng tối đã cảm nhận được cỗ Tiên Vũ chi lực kịch liệt đến kinh khủng kia. Tiếng gầm thét phẫn nộ và năng lượng khổng lồ được Bàn Vũ Tiên Tôn phóng thích giống như một cơn sóng biển lao nhanh, hết đợt này đến đợt khác từ trong bóng tối xa xôi ập đến, đánh thẳng vào bình chướng không gian của Đại Hỗn Độn Vực, khiến Đại Hỗn Độn Vực nhiều lần rút lui, biến mất xa xôi trong Hư Không Thâm Uyên. Khi Bàn Vũ Tiên Tôn tỉnh táo lại, bắt đầu cảm thụ hư không, đồng thời tìm kiếm Đại Hỗn Độn Vực, thì họ đã sớm chạy xa.