Tư Không Nguyên Đạo nhìn người phụ nữ mà hắn chờ đợi hơn hai mươi năm trước mặt, trong lòng vẫn trào dâng một khát vọng mãnh liệt. Nàng lẽ ra là món lễ vật dâng tặng hoàn mỹ nhất vào ngày hắn đăng cơ xưng hoàng, là tâm nguyện ấp ủ bao năm, càng có thể củng cố Nhân Hoàng Chỉ Vị của hắn. Mọi chuyện lẽ ra vô cùng thuận lợi, hắn thậm chí có thể đợi nàng mặc áo cưới chậm rãi tiến vào hoàng cung, chắp tay dâng lên Vạn Thế
Ánh mắt Sở Vạn Di nhìn Tư Không Nguyên Đạo chỉ chứa đựng cừu hận. Chính gã đàn ông này đã hủy diệt Hoàng Triều của nàng, thừa lúc nàng vừa lên ngôi chưa vững, khiến nàng phải chịu đựng những khuất nhục chưa từng có. Uy danh Hoàng Triều, tất cả những gì nàng có, đều tan thành mây khói trong chốc lát vào ngày ba năm trước. Nàng vô số lần mong mỏi có một ngày dẫn đại quân Hoàng Triều hùng mạnh giết vào Thừa Thiên Đế Quốc, báo thù cho phụ hoàng chiến tử, báo thù cho nội loạn Hoàng Triều.
"Thân phận của Tần Mệnh phức tạp hơn ngươi tưởng, kẻ địch của hắn cũng nhiều hơn ngươi dự đoán. Ngươi đầu quân cho hắn chẳng khác nào tự tìm đường chết, còn muốn chôn vùi cơ nghiệp vạn năm của Vạn Thế Hoàng Triều!" Trong lòng Tư Không Nguyên Đạo sục sôi một ngọn lửa giận chưa từng có, cùng với những đợt không cam lòng. Những năm gần đây, dù hắn ở Thừa Thiên Đế Quốc, Sở Vạn Di ở Vạn Thế Hoàng Triều, hắn chưa từng lo lắng sẽ mất nàng, bởi vì ngoài hắn ra, không ai xứng với nàng, không ai dám nhúng chàm nàng, hắn cũng tin rằng tương lai nhất định sẽ có được nàng. Nhưng bây giờ, lần đầu tiên hắn cảm thấy có thể sẽ mất nàng. Đến thời đại Thiên Đình, ngăn cách không chỉ là vạn năm thời không, mà còn có một Tần Mệnh! Hắn thậm chí có một nỗi lo chưa từng có, Sở Vạn Di có thể sẽ bị Tần Mệnh chiếm được!
"Kẻ hủy diệt Vạn Thế Hoàng Triều, có tư cách gì bàn về vận mệnh Hoàng Triều ta!" Ánh mắt Sở Vạn Di băng lãnh, ngập tràn sát ý. Nàng không cầu xin Tần Mệnh ra tay, mạng của gã, tương lai nhất định phải do chính tay nàng lấy, thù của Hoàng Triều cũng nhất định do chính tay nàng báo.
"Thiên hạ đại loạn, Vạn Thế Hoàng Triều sớm muộn cũng bị thôn tính. Để ta ra tay, ít nhất có thể bảo toàn hoàng thất của ngươi, bảo trụ ngươi!"
“Hoang đường!”
"Thiên hạ này, người nguyện ý bảo vệ ngươi chỉ có mình ta, người có tư cách sánh vai với ngươi, cũng chỉ có Tư Không Nguyên Đạo ta!"
"Đây là sỉ nhục của ta!"
"Sở Vạn Di, đừng để cừu hận che mờ mắt, Tần Mệnh chắc chắn không phải lựa chọn của ngươi và Vạn Thế Hoàng Triều, các ngươi sẽ chôn vùi tất cả."
Nhìn cảnh hai người cãi vã, Tần Mệnh khẽ nhíu mày, đột nhiên nhận ra một ý tứ không tầm thường. Tư Không Nguyên Đạo thích Sở Vạn Di? Hình như không phải thích bình thường! Hắn chỉ biết Thừa Thiên Đế Quốc và Vạn Thế Hoàng Triều có thù hận, biết Tư Không Nguyên Đạo một tay điều khiển cuộc phản loạn này, còn uy hiếp hoàng thất Vạn Thế phải thần phục, thật không ngờ bên trong lại còn liên lụy đến vấn đề tình cảm! Vấn đề này nói nghiêm trọng thì nghiêm trọng, mà không nghiêm trọng cũng nghiêm trọng.
Nếu chỉ là vấn đề lợi ích, có sự uy hiếp của hắn, có những điều kiện khách quan kiềm chế lẫn nhau, Tư Không Nguyên Đạo có thể suy nghĩ lại rồi làm, không đến mức quá cố chấp đối đầu với hắn. Nhưng nếu lợi ích liên lạy tình cảm, thật khó nói. Nhất là với loại người như Tư Không Nguyên Đạo, khi nói lý lẽ thì rất lý trí, nhưng nếu lâm vào tình cừu, mất lý trí thì cũng sẽ vô cùng đáng sợ.
"Cút! Cút khỏi mắt ta! Cút khỏi Vạn Thế Hoàng Triều!" Ánh mắt Sở Vạn Di nhìn Tư Không Nguyên Đạo ngoài sát ý chỉ còn chán ghét, thậm chí không muốn nói thêm nửa lời.
"Ngươi là của ta! Chỉ có thể là của ta!" Thanh âm Tư Không Nguyên Đạo không lớn, nhưng vô cùng kiên định, tựa như lời thề hắn hướng thiên hạ khi bắt đầu thấy Sở Vạn Di năm đó. Lời này vừa nói cho Sở Vạn Di, vừa nói cho Tần Mệnh bên cạnh. Nhắc nhở nàng, cảnh cáo hắn!
Trử Thiên Qua, người đầy máu me, từ đằng xa xông tới, sát khí ngút trời, chiến ý ngập tràn, tay cầm một thanh Chiến Đao to lớn, căm tức nhìn Tần Mệnh. Hắn chỉ muốn thể hiện một chút thái độ, không ngờ Tần Mệnh ra tay ngay lập tức, Lôi triều kinh khủng kia trong nháy mắt đã băng diệt Cự Thuẫn bảo vệ hắn.
"Chúng ta đi!" Tư Không Nguyên Đạo ngăn Trử Thiên Qua đang nổi giận.
Trử Thiên Qua kìm nén lửa giận, nhưng bàn tay nắm chặt Chiến Đao càng siết chặt hơn.
Tần Mệnh nhắc nhở bọn họ: "Nhớ kỹ lời ta nói, giữa chúng ta hoặc là chưa từng quen biết, hoặc là là kẻ thù sinh tử, tuyệt không có quan hệ thứ ba. Trước khi các ngươi vi phạm, hãy suy nghĩ kỹ."
"Nàng có thể cùng ngươi rời đi, nhưng ngươi không được chạm vào nàng. Trước khi ngươi vi phạm, cũng suy nghĩ kỹ hậu quả." Tư Không Nguyên Đạo đáp lễ Tần Mệnh, cuối cùng nhìn Sở Vạn Di một cái, kìm nén cảm xúc dâng trào trong lồng ngực, dứt khoát quay người rời đi.
Chiến xa hoàng kim hóa thành một đạo cường quang, xông vào mây trời, biến mất trong tầm mắt bọn họ.
"Trước đây ngươi không nói giữa ngươi và hắn còn có ân oán tình cảm." Sắc mặt Tần Mệnh khẽ lạnh, sao đột nhiên lại có thêm một tình địch!
"Giữa ta và hắn không có bất kỳ tình cảm nào!"
"Nữ Hoàng Bệ Hạ, ngươi hiểu rõ ta đang nói gì."
"Ta đã phân tích cho ngươi tình thế đại lục, kình địch số một của Thừa Thiên Đế Quốc hiện tại là Thiên Diễn Đế Quốc, lại bởi vì liên tục sinh ra hai đại Hoàng Vũ dẫn phát thù hận với Yêu Tộc và Ma Tộc. Thiên Diễn Đế Quốc ba năm trước phát động hành động đồ diệt Ma Tộc, gây nên phản kích điên cuồng của toàn bộ Ma Tộc đại lục, mà đông bộ Thừa Thiên Đế Quốc lại lân cận với Lê Ma Tộc, một Hoàng tộc trong Ma Tộc đại lục. Bọn chúng đã cảm nhận được nguy cơ, lúc nào cũng có thể tập kích Thừa Thiên Đế Quốc. Cực Bắc Chi Địa, Tuyết Hán Hoàng Triều những năm gần đây điên cuồng bành trướng, đang trắng trợn chiếm đoạt về phía nam. Không tới ba năm, nhất định sẽ giáp giới với Thừa Thiên Đế Quốc, lại mang đến áp lực rất lớn cho Thừa Thiên Đế Quốc. Thừa Thiên Đế Quốc hiện tại trên danh nghĩa là Hoàng tộc đệ nhất đại lục, nhưng địa vị bất ổn, đối mặt với uy hiếp từ các nơi, bọn họ không dám hành động thiếu suy nghĩ, nhất là điều động Hoàng Vũ đến hành động ngoài vạn dặm.
Tư Không Nguyên Đạo sau một tháng nữa sẽ kế vị, mặc dù hắn có danh vọng rất cao ở Thừa Thiên Đế Quốc, nhưng vẫn cần thời gian và công tích để củng cố quyền vị, hắn tuyệt đối không dám mạo hiểm trêu chọc một địch thủ mạnh như ngươi. Cho dù thật sự muốn làm gì, trong vòng một hai năm hắn cũng hữu tâm vô lực."
Sở Vạn Di thần sắc thản nhiên nghênh đón ánh mắt Tần Mệnh, nàng biết Tư Không Nguyên Đạo tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha nàng cũng sẽ không bỏ qua hoàng thất, nhưng trong thời gian ngắn hắn căn bản không có tinh lực và năng lực.
Sau ba ngày ba đêm chuẩn bị, Vạn Thế Hoàng Triều đã chuẩn bị thỏa đáng mọi thứ có thể mang đi, lần lượt chuyển đời vào Vĩnh Hằng Vương Quốc. Hoàng thất toàn thể chuyển đi, đến cả thị nữ cũng không còn, hoàng cung to lớn trống rỗng. Vạn Thế Đại Điện và mấy cung điện trọng yếu đều được chuyển vào trong một không gian Thánh Khí, tạm thời bảo tồn. Tất cả thế gia và tông môn đều đồng ý đi theo, cũng mang đi toàn bộ những gì có thể, bao gồm bảo vật và tộc nhân. Dân chúng bình thường tập hợp được hơn năm trăm vạn người, nguyện ý cùng hoàng thất viễn độ thời không. Bộ phận Tán Tu, dân chúng và những nhân vật đặc biệt khác, lựa chọn ở lại hoặc rời khỏi Hoàng thành.
Vĩnh Hằng Vương Quốc, kể từ khi khôi phục sinh cơ, lần đầu tiên nghênh đón mấy trăm vạn người, trở nên náo nhiệt và chen chúc, đến cả Quỷ Đồng đang ngủ say cũng hiếu kỳ mở to mắt. Bách Lý Kim Ngọc và những người khác bị tạm giam trong cung điện đứng ở cửa điện, vừa cẩn thận lắng nghe, vừa tò mò bên ngoài thế nào.
Dù là hoàng thất hay người bình thường đều tràn ngập hứng thú với vương quốc thần bí được bao phủ trong bình chướng to lớn này. Họ khó có thể tưởng tượng Tần Mệnh lại mang theo mình một Vương Quốc rộng hơn hai trăm dặm, mà từ mặt đất đến núi cao đều cứng rắn như huyền thiết. Dẫm chân lên cảm nhận rõ độ cứng đó. Nơi này có đủ từ dãy núi lớn đến sông hồ, từ hẻm núi đến rừng cây, lại được bố trí theo quỹ tích đặc thù, hình thành một chiến trận thủ hộ cường thịnh.
Tần Mệnh mở ra vương quốc, nhưng không mở Vương Cung. Cung đóng kín, Vương tượng phóng thích uy năng cường thịnh, hơn mười Thụ Yêu khổng lồ khuếch tán cành lá rậm rạp, bao trùm cả trong ngoài Vương Cung. Bên trong không chỉ có rất nhiều Linh Bảo vũ khí, mà còn có rất nhiều bí mật trọng yếu, tạm thời không thể để người ngoài chạm vào.
Sở Tử Khâu tự mình kiểm tra tình hình Vĩnh Hằng Vương Quốc xong, đích thân cam đoan với mọi người rằng có thể an tâm nghỉ ngơi ở đây. Sở Vạn Di và những người khác thì sinh ra hứng thú nồng hậu với tòa Vương Cung được pho tượng và Thụ Linh trấn thủ kia. Bên trong cường quang dâng lên, tiếng vang đinh tai nhức óc, tựa như trấn áp rất nhiều lực lượng đáng sợ, nhưng Tần Mệnh không muốn nói nhiều, họ chỉ có thể nhìn.