"Cuối cùng cũng kết thúc." Dương Định Phong ngồi bệt trong chiến trận, mồ hôi ướt đẫm cả người, máu rỉ ra từ khóe mắt, chảy đài trên mặt từng vệt. Đến nghị lực của hẳn còn muốn sụp đổ, dù không trực tiếp tham gia hỗn chiến, nhưng áp lực và cái giá phải trả cũng chẳng kém chút nào. Hắn thậm chí đã có lúc nghĩ mình không thể gánh nổi.
Đồng Ngôn từ xa giơ ngón cái với Tần Mệnh, nằm vật ra đất, đến sức nói cũng không còn.
Thượng Quan Sắc Vi ngồi dựa vào lòng hắn, cảm giác như vừa thoát khỏi cửa tử, mệt mỏi chỉ muốn ngủ một giấc thật sâu.
Đồng Ngôn nặng nề nhấc mắt, đưa tay ôm lấy nàng, thì thào nói gì đó. Quá mệt mỏi, giọng nói cũng mơ hồ không rõ.
Nhưng Thượng Quan Sắc Vi dường như nghe hiểu, hoặc cảm nhận được, chậm rãi ôm chặt lấy hắn, trên gương mặt mệt mỏi thoáng lộ ý cười nhạt.
"Thay phiên nhau nghỉ ngơi, giữ vững tỉnh thần ổn định chiến trận!" Điện chủ Tu La Điện ra lệnh cho các nơi, nhắc nhở mọi người. Đều đã kiên trì nửa tháng rồi, thà rằng cố thêm nửa ngày nữa.
Tần Mệnh thấy mọi người đã đỡ hơn nhiều, liền ngồi xếp bằng trong phế tích sâu nhất của Tu La Điện, khôi phục hình người, tập trung tinh lực khống chế U Minh Giới đang rung chuyển, sụp đổ. Khó khăn lắm mới tiến vào Hoàng Vũ, kết quả một vụ nổ suýt chút nữa biến U Minh Giới thành 'Tử Giới' thực sự. Những vết nứt dữ tợn kia như xé toạc Linh Hồn Tần Mệnh, đến giờ vẫn còn đau nhức từng cơn. Hơn nữa, vừa mới đột phá đã phải vượt quá tải, nghiền ép tiềm lực, liên tục bạo tẩu tấn công mạnh, gây ra tổn thương nhất định cho cơ thể hắn. Nếu chậm trễ, có thể để lại tai họa ngầm, cả đời đừng hòng tiến thêm nửa bước ở Hoàng Vũ Cảnh.
"Đỗ Toa khi nào đến?" Long Kiều tựa vào trụ đá của tế đàn mới ngồi vững được, mặt trắng bệch dính đầy máu. Nàng đã trải qua rất nhiều trận chiến và hiểm cảnh, nhưng chưa từng đánh trận nào gian nan đến thế. Ngay cả quãng thời gian càn quét Bách Luyện Thú Vực cũng còn được nghỉ ngơi chút ít, lần này lại phải đề phòng cao độ, căng thẳng từ đầu đến cuối. Dù Tần Mệnh đã vẩy Nguyên Lực Sinh Mệnh bổ sung chút ít tinh lực, ổn định thương thế cho nàng, nhưng tổ của các nàng ở vị trí trọng yếu trong trận pháp, vô cùng then chốt, gánh chịu áp lực và thế công, cái giá phải trả đương nhiên tàn khốc hơn. Giờ nàng chỉ có thể cố không ngất đi.
"Chắc đang trên đường rồi? Nàng còn phải làm công tác tư tưởng, chuẩn bị các thứ. Cả tộc di chuyển đâu phải chuyện dễ dàng." Dương Đỉnh Phong không biết Thiên Cương Chiến Tộc cách nơi này bao xa, nhưng việc cả tộc di chuyển đúng là không phải chuyện nói đi là đi. Hơn nữa, việc thuyết phục Thiên Cương Chiến Tộc nương nhờ một người không hề liên quan như Tần Mệnh, thực sự là thử thách tài ăn nói của Đỗ Toa.
"Tốt nhất là nàng đã thỏa thuận xong, nếu không, sau này chúng ta sẽ bị động." Long Kiều không muốn bị giam chân ở đây mãi để làm thủ vệ, đó không phải mục đích của nàng khi còn ở Thiên Đình. Đây là một thế giới hoàn toàn mới, có vô số tài bảo, vô số bí cảnh đang chờ nàng khám phá. Nhưng nếu không có được sự tiếp viện của Thiên Cương Chiến Tộc và Khai Thiên Thánh Điện, rất nhiều kế hoạch sẽ phải kéo dài vô thời hạn.
"Sao chúng ta không chia quân đóng giữ? Chuyển Tu La Điện đến Xích Phượng Luyện Vực, hoặc chuyển Xích Phượng Luyện Vực đến đây, tập trung lại chẳng tốt hơn sao?" Hắc Phượng lần đầu cúi cái đầu phượng cao quý, yếu ớt điều trị vết thương, lòng còn sợ hãi về một giờ thảm khốc cuối cùng.
"Đó là chuyện bất đắc dĩ. Tu La Điện ở Tu La Sơn Mạch có hệ thống phòng ngự hoàn thiện, lại có tài nguyên và linh lực từ Thiên Đình, rất nhiều người và sự việc liên quan, rời đi quá đáng tiếc. Xích Phượng Luyện Vực có hệ thống phòng ngự liên kết với biển lửa dưới đáy biển, tiềm năng phòng ngự rất lớn. Hơn nữa, mấy trăm vạn người ở đó, chuyển đi thế nào? Hơn một vạn dặm hải vực, rất dễ bị tấn công. Nhỡ đâu trong khe nứt nào đó xông ra một đám Hoàng Vũ, không có chiến trận bảo vệ, Hải Hoàng không thể chiếu cố hết mấy trăm vạn người, chắc chắn sẽ thương vong thảm trọng."
Lão tộc trưởng Tử Viêm Tộc, Đồng Du, cũng ở điểm trọng yếu này. Lão nhân cũng coi như thân kinh bách chiến, nhất là trận chiến thống nhất Tây Hải năm xưa, nhưng chưa từng trải qua trận chiến kinh khủng đến vậy. Từ khi sinh ra đến nay, đây là lần đầu tiên ông tự mình cảm nhận được sức mạnh của Hoàng Vũ và Tiên Vũ. Dù sao thì Đồng Du cũng đã sớm không coi mình là người sống nữa, trước khi chết có thể trải qua những điều này cũng coi như đáng.
"Lão gia tử, người rất am hiểu Xích Phượng Luyện Vực, thử suy tính xem, nơi đó có thể chống đỡ được thế công của Tiên Vũ không?" Long Kiều đối với Đồng Du khá khách khí. Đây là lần đầu tiên nàng tự mình tiếp nhận sức mạnh của Tiên Vũ, cảm giác đầu tiên là nàng vẫn còn hơi xem thường sức mạnh của Tiên Vũ. Dù Hải Hoàng và các tộc Thất Ngục có thể phát huy tiềm lực vô hạn ở Hải Vực, Phòng Ngự Trận Xích Phượng Luyện Vực cũng được gia cố nhiều lớp, có vô số cường giả trấn thủ, thế nhưng... Giờ phút này, nàng chợt nghi ngờ về khả năng phòng ngự ở đó.
Nếu Ngũ Trảo Kim Long bây giờ cường công Xích Phượng Luyện Vực, nơi đó có thể kiên trì được bao lâu? Kết quả sẽ ra sao?
Đồng Du lắc đầu. Thực ra, cường giả cấp Tiên Vũ hẳn là sẽ không tấn công Xích Phượng Luyện Vực, nơi đó có gì đâu? Đồ sát vài trăm người chỉ để hả giận, lại còn bị kiềm chế ở đó, có thể còn phải chịu tổn thất. Xét từ đại cục, Tiên Vũ không đến mức làm chuyện này, nhiệm vụ thiết yếu vẫn là kiềm chế Hắc Long, không cho hắn xông vào Tiên Vũ. Nhưng nếu thật sự tấn công, Xích Phượng Luyện Vực có thể chống đỡ được không?
"Nếu có thể liên hợp lại thì tốt nhất. Hoàng Vũ chưa đủ, Thiên Vũ, Thánh Vũ, Địa Vũ đều có thể mượn nhờ chiến trận phát huy tác dụng." Long Kiều trước đây không nghĩ nhiều như vậy. Tu La Điện có nhiều cường giả như vậy, chẳng lẽ không gánh được Ngũ Trảo Kim Long? Xích Phượng Luyện Vực có mấy trăm vạn người, uy lực của chiến trận tuyệt đối không tầm thường, cũng có thể chống cự các loại nguy hiểm. Thật không ngờ Ngũ Trảo Kim Long lại mạnh hơn dự đoán, lại còn tập hợp nhiều Hoàng Vũ đến vậy.
Dương Đỉnh Phong trầm ngâm nói: "Tần Mệnh không hợp hai nơi làm một, một phần là lo di chuyển đường dài quá nguy hiểm, sơ sẩy là có thể toàn quân bị diệt trên đường. Dù sao, ở Xích Phượng Luyện Vực đều là người thân của hắn, chết một người là hắn đau đến không muốn sống, nếu thương vong hàng loạt, hắn thực sự có thể sụp đổ. Hắn không dám mạo hiểm. Còn việc toàn bộ Tu La Điện tiến về Cổ Hải? Nơi đó tài nguyên tương đối cằn cỗi, Hắc Long đột phá Tiên Vũ ở Thiên Đình đã là mạo hiểm rồi, đến Cổ Hải chẳng phải nguy hiểm hơn sao? Hơn nữa, Tu La Điện không phải Tần Mệnh muốn làm gì thì làm."
"Còn một lý do nữa, ban đầu cảm thấy Xích Phượng Luyện Vực có thể ứng phó các loại nguy hiểm, Tu La Điện cũng có thể ứng phó, vừa hay hai bên chiếu ứng lẫn nhau, kiềm chế, phân tán lực lượng. Dự định xấu nhất là, nếu một nơi bị hủy, ít nhất còn có chỗ nương tựa. Nếu tập trung lại một chỗ, các cường địch có thể không kiêng nể gì mà tập trung tấn công mạnh một nơi, tương đương với việc chúng ta bị kiềm chế hoàn toàn ở đây, không làm được gì khác."
Thực ra, dù tập trung hay phân tán, đều có lợi và hại, đều có những bất đắc dĩ. Trên đời này đâu có chuyện gì hoàn hảo.
Đồng Du gật gật đầu: "Tong Tộc đang nhòm ngó, dù Tu La Điện tiến Xích Phượng Luyện. Vực, hay Xích Phượng Luyện Vực tiến Tu La Điện, đều phải mạo hiểm rất lớn."
"Cứ chờ xem đã, rồi tính sau." Dương Đỉnh Phong hít sâu một hơi, đổi tư thế. Hiện tại, toàn thân hắn đau nhức kịch liệt, từ xương cốt đến kinh mạch đều đau.
"Thực ra, không cần quá lo lắng cho Xích Phượng Luyện Vực. Đừng coi thường Hải Hoàng và Thất Ngục, Tử Viêm Tộc, Địa Hoàng Đảo, Tinh Diệu Liên Minh, Vạn Thú Quần Đảo, Dạ Ma Tộc... đều rất cường đại. Nơi đó còn có Thiên Vương Điện, Thanh Vân Tông, Thổ Linh Tông, Huyết Tà Tông, Kim Bằng Hoàng Thất... Lại đem một số bá chủ trung thành của Tây Hải tập trung lại, sẽ có bao nhiêu Địa Vũ, Thánh Vũ, Thiên Vũ? Tính cả Huyền Vũ Cảnh vào nữa, phải có mười vạn tám vạn. Dùng mười mấy đại trận kết hợp lại, tuyệt đối có thể so với mười mấy Hoàng Vũ." Hắc Phượng duỗi cái thân thể cứng ngắc, đau đớn, giọng nói mang theo vài phần rung động.
Đồng Du gật đầu nói: "Trước khi đi, ta đã dặn dò bọn họ, cố gắng tập trung một số minh hữu ở Tây Hải, Đông Hải đến đó. Bây giờ thiên hạ đại loạn, họ chắc chắn cũng muốn có một nơi để lánh nạn. Như vậy tương đương với việc dùng nửa sức mạnh của Cổ Hải để vận hành chiến trận, ta nghĩ dù Ngũ Trảo Kim Long tấn công, kiên trì được một trận cũng không vấn đề."
Dương Đỉnh Phong bỗng nhiên đá Hắc Phượng một cái.
"Làm gì? Hơn một vạn tuổi rồi mà còn nghịch ngợm thế?” Hắc Phượng tránh sang một bên.
Dương Đỉnh Phong chỉ tay về phía xa: "Ngươi đi mà hầu hạ."
"Cái gì?" Hắc Phượng ngẩng đầu, nhìn về phía trung tâm trận, sắc mặt thoáng tối sầm lại.