Tư Không Nguyên Cực chọn đúng thời điểm để uy hiếp, Vạn Thế Hoàng Triều giờ chỉ còn là cái danh, những rối ren bên ngoài đã vắt kiệt sức lực của họ. Nếu Thừa Thiên Đế Quốc thật sự tấn công, dù có hai Hoàng Vũ và vô số Thánh Vũ, Thiên Vũ, họ cũng chỉ cầm cự được vài ngày. Nhưng nếu thỏa hiệp, hoàng thất Vạn Thế không chỉ mất một Hoàng Vũ, mà còn phải bán cả Nữ Hoàng để đối lấy sự sống còn, đó chẳng khác nào sỉ nhục tổ tông.
Trong đại điện Vạn Thế, ai nấy mắt đỏ hoe vì giận, nhưng rồi chợt nhận ra mình thậm chí không có cả sức để từ chối. Dường như tất cả đều đang chờ một ai đó đứng lên mắng nhiếc, trút bỏ nỗi phẫn nộ trong lòng, nhưng tuyệt nhiên không một ai dám đứng lên, cũng không một tiếng mắng chửi nào vang lên, cuối cùng tất cả chìm trong im lặng và xấu hổ.
Tư Không Nguyên Cực thu hết mọi biểu cảm vào đáy mắt, cười lạnh trong lòng, tiếp tục với giọng điệu ngạo nghễ: "Ta hiểu tâm trạng của các ngươi, không cam tâm, nhục nhã ư? Nhưng có những lúc thỏa hiệp còn cần dũng khí hơn kiên trì. Thiên hạ đại loạn, hai thời đại giao thoa, Vạn Thế Hoàng Triều không còn hy vọng khôi phục lại vị thế hoàng tộc, càng không thể thống trị Hoàng Triều nữa. Nếu cứ khăng khăng, cuối cùng chỉ có diệt vong, tất cả các ngươi ở đây đều phải chết, gia tộc, con cháu các ngươi cũng vậy. Nếu Nữ Hoàng đến Thừa Thiên Đế Quốc, ít nhất có thể bảo toàn được thành trì này, bảo đảm mọi thứ ở nơi đây, trong thời khắc biến động này, bảo lưu lại huyết mạch.
Các ngươi đều là người thông minh, ta không cần nói nhiều. Các ngươi là hy vọng cuối cùng của Vạn Thế Hoàng Triều, càng nên vì Hoàng Triều mà cân nhắc, chứ không phải cho riêng mình! Hy sinh bản thân, hy sinh cái gọi là sĩ diện, ít nhất còn có thể bảo trụ cơ nghiệp tổ tông, bảo trụ tòa cổ thành này, bảo đảm mọi thứ ở nơi đây được kéo dài. Đừng vì chút sĩ diện mà đoạn tuyệt hy vọng cuối cùng của Vạn Thế Hoàng Triều, khiến cả tòa cổ thành phải chôn cùng."
Ánh mắt sắc bén của Tư Không Nguyên Cực dán chặt vào Nữ Hoàng Sở Vạn Di, những lời này càng nói như để cho nàng nghe. Dùng một mình ngươi đổi lấy một tòa thành, dùng chính tôn nghiêm của ngươi, vãn hồi hy vọng cuối cùng cho Vạn Thế Hoàng Triều. Ngươi sẽ ích kỷ lôi kéo cả triều đình chôn cùng, hay buông bỏ cao ngạo, dâng hiến thân thể, đổi lấy vạn năm không suy cho Vạn Thế Hoàng Triều?
Đôi mắt sáng của Sở Vạn Di bình tĩnh không gợn sóng, lạnh lùng đón nhận ánh mắt chất vấn của Tư Không Nguyên Cực.
Tư Không Nguyên Cực nhếch mép cười, tiếp tục nhìn chằm chằm Sở Vạn Di, chờ đợi lựa chọn của nàng!
Trong đại điện, mọi người cau mày, lòng đầy giận dữ, có mấy người mấp máy môi, nhưng cuối cùng không ai lên tiếng.
"Ngươi có thể đi!" Lão tổ Sở Tử Khâu phá vỡ sự im lặng khó xử. "Trong vòng nửa tháng, chúng ta sẽ cho ngươi câu trả lời."
"Ta sẽ không về, ta sẽ đợi ở đây câu trả lời của các ngươi." Tư Không Nguyên Cực cười khẩy, thu lại vẻ sắc bén trong mắt, tiếp tục ngắm nhìn Nữ Hoàng đang ngồi trên chiếc ngai Tử Kim Điện Y, người phụ nữ mà hắn từng say mê, tiếc rằng nàng không thuộc về hắn. Giờ hắn còn có thể nhìn thêm vài lần, chứ sau này đến Thừa Thiên Đế Quốc, có lẽ hắn ngay cả tư cách nhìn cũng không còn.
"Ta nói, trong vòng nửa tháng sẽ cho ngươi câu trả lời!” Giọng Sở Tử Khâu đột ngột cất cao, mang theo uy thế sát phạt, trấn nhiếp Tư Không Nguyên Cực. Dù đã rất già, nhưng ông từng dẫn đắt Hoàng Triều, lại liên tục đỡ dậy hai Nhân Hoàng, cái uy của người đứng đầu không phải ai cũng có thể chịu được.
"Mời ngươi rời đi!" Cảm nhận được cơn giận của lão tổ, tất cả mọi người trong điện đều đứng lên.
Tư Không Nguyên Cực nhìn họ đầy suy xét, khẽ cười, "Cũng tốt, cứ thể hiện chút kiêu ngạo đáng thương của các ngươi đi. Ta xin cáo từ trước, ra ngoài thưởng thức cảnh đẹp ngoại vực của Vạn Thế Hoàng Triều. Sau nửa tháng, ta sẽ trở lại."
Tư Không Nguyên Cực cố tình nhấn mạnh bốn chữ "Vạn Thế Hoàng Triều", cười ha ha hai tiếng, quay người bước nhanh rời đi. "Nửa tháng! Chỉ có nửa tháng! Hoặc là, chúng ta thành Tần gia, hoặc là chúng ta sẽ thành kẻ địch!"
Bầu không khí trong đại điện Vạn Thế không hề dịu đi sau khi Tư Không Nguyên Cực rời khỏi, ai nấy đều cau mày, âm thầm lo lắng về lời đề nghị của hắn. Họ đã chờ đợi ba năm đàm phán, không ngờ lại nhận được một yêu cầu thông gia nhục nhã đến vậy. Họ không sợ chết, cũng đã sớm chuẩn bị sẵn sàng cho một trận chiến sinh tử, nhưng tận sâu trong lòng, chẳng ai muốn trơ mắt nhìn Vạn Thế Hoàng Triều tan thành mây khói.
Khí khái và khuất nhục!
Diệt vong và sinh tồn!
Quyết định của họ không chỉ ảnh hưởng đến bản thân, mà còn đến tòa cổ thành sừng sững ngàn năm, đến Hoàng Triều huy hoàng vạn năm, đến hàng triệu con dân nơi đây, đến những liệt tổ liệt tông đã khuất.
Nữ Hoàng Sở Vạn Di ngồi trên chiếc ngai Tử Kim Điện Y tượng trưng cho quyền lực tối thượng, đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Người phụ nữ kinh diễm này, dù trong thời khắc Loạn Quốc nguy nan cũng không hề bối rối, không hề đánh mất phong thái Nữ Hoàng. Thế nhưng, việc Hoàng Triều bất ngờ phản bội không phải một mình nàng có thể kiểm soát, dập tắt phản loạn, bảo vệ Hoàng thành, đã là giới hạn những gì nàng có thể làm. Và giờ đây, nàng chậm rãi nhắm đôi mắt tuyệt đẹp lại.
Sở Vạn Di thà rằng Thừa Thiên Đế Quốc mang đại quân đến, nàng dẫn đầu toàn thành huyết chiến đến cùng, ngã xuống trong biển máu và đống đổ nát, còn hơn chấp nhận điều kiện nhục nhã này, đem sinh tử tồn vong của cả Hoàng Triều và danh dự cá nhân của nàng đặt lên bàn cân, để nàng phải đứng trước một lựa chọn gian nan và khó xử đến vậy.
Đại điện Vạn Thế im ắng, không một ai lên tiếng, tất cả đều ngồi đó trong im lặng. Tòa đại điện đã vô số lần đưa ra những quyết sách quan trọng, lại một lần nữa đón nhận một quyết định trọng đại, chỉ là quyết định này đối với Sở Vạn Di, đối với mỗi người ở đây, đều vô cùng tàn khốc.
Tư Không Nguyên Cực rời khỏi Hoàng thành, đi thẳng về hướng đông bắc. Lần này hắn phụng mệnh đến Vạn Thế Hoàng Triều, không chỉ để ép hoàng thất Vạn Thế dâng Nữ Hoàng làm lễ vật, gả cho Thừa Thiên Đế Quốc, mà còn có một nhiệm vụ bí mật quan trọng khác, tìm kiếm Chúng Vương Chi Mộ trong truyền thuyết!
Đây là một bí mật được truyền lại từ thời Thiên Đình – Tần Mệnh từng chỉ là một tên hầu, nhưng nhờ một cơ duyên, đã khống chế mười tám Vương Tượng, từ đó hóa rồng thăng thiên, mở ra một hành trình truyền kỳ.
Thực ra, người thời Loạn Võ biết về Tần Mệnh không nhiều, Cổ Hải chỉ biết hắn điên cuồng, hắn là truyền nhân của Thí Thiên Chiến Thần, còn người ở đại lục này biết càng ít. Nhưng Tân Hoàng Thừa Thiên Đế Quốc Tư Không Nguyên Đạo luôn chú ý và muốn tìm hiểu về con người này. Vì vậy, sau khi tin tức về sự nghịch chuyển thời không được truyền đến, Tư Không Nguyên Đạo đã phái một lượng lớn cường giả đến Biên Hoang đại lục, thứ nhất là để thu thập bảo vật, thứ hai là để điều tra mọi thứ liên quan đến Tần Mệnh!
Và mười ngày trước, những cường giả tiến vào thời Thiên Đình cuối cùng cũng gửi tin tức về, đó là những kinh nghiệm trưởng thành của Tần Mệnh thời trẻ.
Ở thời đại này, họ biết Tần Mệnh là người thừa kế của Thí Thiên Chiến Thần, ở thời đại kia, họ biết Tần Mệnh đã thu được truyền thừa từ Chứng Vương Chi Mộ.
Rất có thể hai điều này là một!
Nói cách khác, Thí Thiên Chiến Thần, người từng gây đại loạn thiên hạ, đã được chôn cất ở "Thủ Vọng Hải Ngạn".
Chỉ cần tìm được "Thủ Vọng Hải Ngạn" là có thể khám phá bí mật, có khả năng khởi động lại truyền thừa của Thí Thiên Chiến Thần!
Mặc dù từ Loạn Võ đến Thiên Đình đã trải qua hàng vạn năm, đại lục biến đổi rất nhiều, nhưng vẫn có thể mơ hồ xác định vị trí hiện tại của Thủ Vọng Hải Ngạn dựa trên hình dáng đại lục.
Tư Không Nguyên Đạo đích thân hứa với Tư Không Nguyên Cực, chỉ cần có thể chiêu hàng Vạn Thế Hoàng Triều, đồng thời tìm được Thủ Vọng Hải Ngạn, xác định nơi đó thực sự có Chúng Vương Chi Mộ, tương lai Tư Không Nguyên Cực chắc chắn có địa vị ở Thừa Thiên Đế Quốc, và sẽ đốc toàn lực giúp hắn đạt tới cảnh giới Hoàng VũI